Triệu Bảo Anh
Giới thiệu về bản thân
Về nội dung: Bài thơ là tiếng lòng đau xót, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy tàn của Nho học và cảnh cửa khổng sân trình buổi giao thời. Tác giả phê phán lối học hư danh, thi cử lỗi thời và sự lên ngôi của lối học thực dụng, bát nháo khi Tây học tràn sang ("Phen này con quyết đi thi / Sách đèn phó mặc cho dì nó nuôi"). Qua đó, ta thấy được nhân cách cao đẹp và nỗi lòng ưu thời mẫn thế của một nhà nho tài hoa nhưng bất đắc chí.
Về nghệ thuật: Sử dụng bút pháp trào phúng sắc sảo, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức chiến đấu. Giọng điệu hài hước, tự trào (tự cười mình) nhưng ẩn chứa nỗi đau xót ngậm ngùi. Cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt giúp nhấn mạnh vào sự lố lăng của thực tại xã hội.
Câu 2: Ý thức học tập của học sinh hiện nay
Yêu cầu: Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ.
Dàn ý gợi ý:
Mở bài: Dẫn dắt về tầm quan trọng của việc học và thực trạng ý thức học tập của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên số.
Thân bài:
Biểu hiện tích cực: Nhiều học sinh chủ động, sáng tạo, tận dụng công nghệ để tự học; có khát vọng khẳng định bản thân và hội nhập quốc tế.
Biểu hiện tiêu cực: Một bộ phận lười biếng, học đối phó, phụ thuộc vào tài liệu có sẵn hoặc AI; sa đà vào các thú vui vô bổ trên mạng xã hội; thiếu mục tiêu sống rõ ràng.
Nguyên nhân: Do tác động của môi trường mạng; áp lực thành tích từ gia đình/nhà trường khiến học sinh mệt mỏi; sự thiếu bản lĩnh trước các cám dỗ.
Hậu quả: Hổng kiến thức cơ bản, thiếu kỹ năng thực tế, trở thành gánh nặng cho xã hội.
Kết bài: Khẳng định học tập là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Rút ra bài học cho bản thân: cần có phương pháp học tập đúng đắn và tinh thần tự giác cao độ.
Thể thơ của bài thơ là Thất ngôn bát cú Đường luật. (Bài thơ gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ, tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc về niêm, luật, đối và vần).
Câu 2. Đề tài của bài thơ này là gì?
Đề tài của bài thơ là về thi cử và giáo dục (cụ thể là sự suy tàn của nền Nho học) trong xã hội Việt Nam thời kỳ đầu thực dân Pháp đô hộ.
Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi"?
Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi" vì:
Sự suy thoái của Nho học: Nền học vấn cũ (chữ Hán) không còn được trọng dụng như trước, chương trình thi cử bị thay đổi (bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ và tiếng Pháp).
Sĩ khí sa sút: Người đi học không còn tâm huyết ("mười người đi học, chín người thôi"), việc học trở nên thực dụng, chỉ vì lợi ích trước mắt ("đấm ăn xôi") thay vì tu dưỡng đạo đức.
Thực trạng xã hội: Những người làm nghề liên quan đến chữ nghĩa như cô hàng sách hay thầy đồ dạy tư đều rơi vào cảnh ế ẩm, chán nản, bấp bênh.
Câu 4. Nhận xét về việc tác giả sử dụng những từ láy trong bài thơ.
Việc sử dụng các từ láy như lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh có tác dụng:
Tăng tính tạo hình: Khắc họa sinh động trạng thái, dáng vẻ và tâm lý của các nhân vật (cô hàng sách ngủ gật, thầy đồ lo lắng, sĩ tử hoang mang).
Tăng sắc thái trào phúng: Thể hiện sự châm biếm sâu sắc đối với thực trạng nhốn nháo, lố lăng của nền giáo dục đương thời.
Bộc lộ cảm xúc: Thể hiện nỗi xót xa, mỉa mai của nhà thơ trước cảnh "đạo học" bị rẻ rúng.
Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì?
Bài thơ phản ánh thực trạng suy tàn của nền giáo dục Nho học và sự xuống cấp về nhân cách của giới trí thức đương thời. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi đau xót, sự mỉa mai và trăn trở trước cảnh thay đổi vận nước, khi những giá trị văn hóa cũ bị mai một mà giá trị mới chưa định hình vững chắc.
Về nội dung: Bài thơ là tiếng lòng đau xót, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy tàn của Nho học và cảnh cửa khổng sân trình buổi giao thời. Tác giả phê phán lối học hư danh, thi cử lỗi thời và sự lên ngôi của lối học thực dụng, bát nháo khi Tây học tràn sang ("Phen này con quyết đi thi / Sách đèn phó mặc cho dì nó nuôi"). Qua đó, ta thấy được nhân cách cao đẹp và nỗi lòng ưu thời mẫn thế của một nhà nho tài hoa nhưng bất đắc chí.
Về nghệ thuật: Sử dụng bút pháp trào phúng sắc sảo, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức chiến đấu. Giọng điệu hài hước, tự trào (tự cười mình) nhưng ẩn chứa nỗi đau xót ngậm ngùi. Cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt giúp nhấn mạnh vào sự lố lăng của thực tại xã hội.
Câu 2: Ý thức học tập của học sinh hiện nay
Yêu cầu: Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ.
Dàn ý gợi ý:
Mở bài: Dẫn dắt về tầm quan trọng của việc học và thực trạng ý thức học tập của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên số.
Thân bài:
Biểu hiện tích cực: Nhiều học sinh chủ động, sáng tạo, tận dụng công nghệ để tự học; có khát vọng khẳng định bản thân và hội nhập quốc tế.
Biểu hiện tiêu cực: Một bộ phận lười biếng, học đối phó, phụ thuộc vào tài liệu có sẵn hoặc AI; sa đà vào các thú vui vô bổ trên mạng xã hội; thiếu mục tiêu sống rõ ràng.
Nguyên nhân: Do tác động của môi trường mạng; áp lực thành tích từ gia đình/nhà trường khiến học sinh mệt mỏi; sự thiếu bản lĩnh trước các cám dỗ.
Hậu quả: Hổng kiến thức cơ bản, thiếu kỹ năng thực tế, trở thành gánh nặng cho xã hội.
Kết bài: Khẳng định học tập là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Rút ra bài học cho bản thân: cần có phương pháp học tập đúng đắn và tinh thần tự giác cao độ.
Về nội dung: Bài thơ là tiếng lòng đau xót, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy tàn của Nho học và cảnh cửa khổng sân trình buổi giao thời. Tác giả phê phán lối học hư danh, thi cử lỗi thời và sự lên ngôi của lối học thực dụng, bát nháo khi Tây học tràn sang ("Phen này con quyết đi thi / Sách đèn phó mặc cho dì nó nuôi"). Qua đó, ta thấy được nhân cách cao đẹp và nỗi lòng ưu thời mẫn thế của một nhà nho tài hoa nhưng bất đắc chí.
Về nghệ thuật: Sử dụng bút pháp trào phúng sắc sảo, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức chiến đấu. Giọng điệu hài hước, tự trào (tự cười mình) nhưng ẩn chứa nỗi đau xót ngậm ngùi. Cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt giúp nhấn mạnh vào sự lố lăng của thực tại xã hội.
Câu 2: Ý thức học tập của học sinh hiện nay
Yêu cầu: Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ.
Dàn ý gợi ý:
Mở bài: Dẫn dắt về tầm quan trọng của việc học và thực trạng ý thức học tập của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên số.
Thân bài:
Biểu hiện tích cực: Nhiều học sinh chủ động, sáng tạo, tận dụng công nghệ để tự học; có khát vọng khẳng định bản thân và hội nhập quốc tế.
Biểu hiện tiêu cực: Một bộ phận lười biếng, học đối phó, phụ thuộc vào tài liệu có sẵn hoặc AI; sa đà vào các thú vui vô bổ trên mạng xã hội; thiếu mục tiêu sống rõ ràng.
Nguyên nhân: Do tác động của môi trường mạng; áp lực thành tích từ gia đình/nhà trường khiến học sinh mệt mỏi; sự thiếu bản lĩnh trước các cám dỗ.
Hậu quả: Hổng kiến thức cơ bản, thiếu kỹ năng thực tế, trở thành gánh nặng cho xã hội.
Kết bài: Khẳng định học tập là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Rút ra bài học cho bản thân: cần có phương pháp học tập đúng đắn và tinh thần tự giác cao độ.
Thể thơ của bài thơ là Thất ngôn bát cú Đường luật. (Bài thơ gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ, tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc về niêm, luật, đối và vần).
Câu 2. Đề tài của bài thơ này là gì?
Đề tài của bài thơ là về thi cử và giáo dục (cụ thể là sự suy tàn của nền Nho học) trong xã hội Việt Nam thời kỳ đầu thực dân Pháp đô hộ.
Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi"?
Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi" vì:
Sự suy thoái của Nho học: Nền học vấn cũ (chữ Hán) không còn được trọng dụng như trước, chương trình thi cử bị thay đổi (bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ và tiếng Pháp).
Sĩ khí sa sút: Người đi học không còn tâm huyết ("mười người đi học, chín người thôi"), việc học trở nên thực dụng, chỉ vì lợi ích trước mắt ("đấm ăn xôi") thay vì tu dưỡng đạo đức.
Thực trạng xã hội: Những người làm nghề liên quan đến chữ nghĩa như cô hàng sách hay thầy đồ dạy tư đều rơi vào cảnh ế ẩm, chán nản, bấp bênh.
Câu 4. Nhận xét về việc tác giả sử dụng những từ láy trong bài thơ.
Việc sử dụng các từ láy như lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh có tác dụng:
Tăng tính tạo hình: Khắc họa sinh động trạng thái, dáng vẻ và tâm lý của các nhân vật (cô hàng sách ngủ gật, thầy đồ lo lắng, sĩ tử hoang mang).
Tăng sắc thái trào phúng: Thể hiện sự châm biếm sâu sắc đối với thực trạng nhốn nháo, lố lăng của nền giáo dục đương thời.
Bộc lộ cảm xúc: Thể hiện nỗi xót xa, mỉa mai của nhà thơ trước cảnh "đạo học" bị rẻ rúng.
Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì?
Bài thơ phản ánh thực trạng suy tàn của nền giáo dục Nho học và sự xuống cấp về nhân cách của giới trí thức đương thời. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi đau xót, sự mỉa mai và trăn trở trước cảnh thay đổi vận nước, khi những giá trị văn hóa cũ bị mai một mà giá trị mới chưa định hình vững chắc.
Về nội dung: Bài thơ là tiếng lòng đau xót, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy tàn của Nho học và cảnh cửa khổng sân trình buổi giao thời. Tác giả phê phán lối học hư danh, thi cử lỗi thời và sự lên ngôi của lối học thực dụng, bát nháo khi Tây học tràn sang ("Phen này con quyết đi thi / Sách đèn phó mặc cho dì nó nuôi"). Qua đó, ta thấy được nhân cách cao đẹp và nỗi lòng ưu thời mẫn thế của một nhà nho tài hoa nhưng bất đắc chí.
Về nghệ thuật: Sử dụng bút pháp trào phúng sắc sảo, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức chiến đấu. Giọng điệu hài hước, tự trào (tự cười mình) nhưng ẩn chứa nỗi đau xót ngậm ngùi. Cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt giúp nhấn mạnh vào sự lố lăng của thực tại xã hội.
Câu 2: Ý thức học tập của học sinh hiện nay
Yêu cầu: Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ.
Dàn ý gợi ý:
Mở bài: Dẫn dắt về tầm quan trọng của việc học và thực trạng ý thức học tập của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên số.
Thân bài:
Biểu hiện tích cực: Nhiều học sinh chủ động, sáng tạo, tận dụng công nghệ để tự học; có khát vọng khẳng định bản thân và hội nhập quốc tế.
Biểu hiện tiêu cực: Một bộ phận lười biếng, học đối phó, phụ thuộc vào tài liệu có sẵn hoặc AI; sa đà vào các thú vui vô bổ trên mạng xã hội; thiếu mục tiêu sống rõ ràng.
Nguyên nhân: Do tác động của môi trường mạng; áp lực thành tích từ gia đình/nhà trường khiến học sinh mệt mỏi; sự thiếu bản lĩnh trước các cám dỗ.
Hậu quả: Hổng kiến thức cơ bản, thiếu kỹ năng thực tế, trở thành gánh nặng cho xã hội.
Kết bài: Khẳng định học tập là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Rút ra bài học cho bản thân: cần có phương pháp học tập đúng đắn và tinh thần tự giác cao độ.
Về nội dung: Bài thơ là tiếng lòng đau xót, mỉa mai của Tú Xương trước sự suy tàn của Nho học và cảnh cửa khổng sân trình buổi giao thời. Tác giả phê phán lối học hư danh, thi cử lỗi thời và sự lên ngôi của lối học thực dụng, bát nháo khi Tây học tràn sang ("Phen này con quyết đi thi / Sách đèn phó mặc cho dì nó nuôi"). Qua đó, ta thấy được nhân cách cao đẹp và nỗi lòng ưu thời mẫn thế của một nhà nho tài hoa nhưng bất đắc chí.
Về nghệ thuật: Sử dụng bút pháp trào phúng sắc sảo, ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức chiến đấu. Giọng điệu hài hước, tự trào (tự cười mình) nhưng ẩn chứa nỗi đau xót ngậm ngùi. Cách gieo vần, ngắt nhịp linh hoạt giúp nhấn mạnh vào sự lố lăng của thực tại xã hội.
Câu 2: Ý thức học tập của học sinh hiện nay
Yêu cầu: Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ.
Dàn ý gợi ý:
Mở bài: Dẫn dắt về tầm quan trọng của việc học và thực trạng ý thức học tập của thế hệ trẻ trong kỷ nguyên số.
Thân bài:
Biểu hiện tích cực: Nhiều học sinh chủ động, sáng tạo, tận dụng công nghệ để tự học; có khát vọng khẳng định bản thân và hội nhập quốc tế.
Biểu hiện tiêu cực: Một bộ phận lười biếng, học đối phó, phụ thuộc vào tài liệu có sẵn hoặc AI; sa đà vào các thú vui vô bổ trên mạng xã hội; thiếu mục tiêu sống rõ ràng.
Nguyên nhân: Do tác động của môi trường mạng; áp lực thành tích từ gia đình/nhà trường khiến học sinh mệt mỏi; sự thiếu bản lĩnh trước các cám dỗ.
Hậu quả: Hổng kiến thức cơ bản, thiếu kỹ năng thực tế, trở thành gánh nặng cho xã hội.
Kết bài: Khẳng định học tập là con đường ngắn nhất dẫn đến thành công. Rút ra bài học cho bản thân: cần có phương pháp học tập đúng đắn và tinh thần tự giác cao độ.
Thể thơ của bài thơ là Thất ngôn bát cú Đường luật. (Bài thơ gồm 8 câu, mỗi câu 7 chữ, tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc về niêm, luật, đối và vần).
Câu 2. Đề tài của bài thơ này là gì?
Đề tài của bài thơ là về thi cử và giáo dục (cụ thể là sự suy tàn của nền Nho học) trong xã hội Việt Nam thời kỳ đầu thực dân Pháp đô hộ.
Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi"?
Tác giả cho rằng "Đạo học ngày nay đã chán rồi" vì:
Sự suy thoái của Nho học: Nền học vấn cũ (chữ Hán) không còn được trọng dụng như trước, chương trình thi cử bị thay đổi (bớt chữ Hán, tăng chữ quốc ngữ và tiếng Pháp).
Sĩ khí sa sút: Người đi học không còn tâm huyết ("mười người đi học, chín người thôi"), việc học trở nên thực dụng, chỉ vì lợi ích trước mắt ("đấm ăn xôi") thay vì tu dưỡng đạo đức.
Thực trạng xã hội: Những người làm nghề liên quan đến chữ nghĩa như cô hàng sách hay thầy đồ dạy tư đều rơi vào cảnh ế ẩm, chán nản, bấp bênh.
Câu 4. Nhận xét về việc tác giả sử dụng những từ láy trong bài thơ.
Việc sử dụng các từ láy như lim dim, nhấp nhổm, rụt rè, liều lĩnh có tác dụng:
Tăng tính tạo hình: Khắc họa sinh động trạng thái, dáng vẻ và tâm lý của các nhân vật (cô hàng sách ngủ gật, thầy đồ lo lắng, sĩ tử hoang mang).
Tăng sắc thái trào phúng: Thể hiện sự châm biếm sâu sắc đối với thực trạng nhốn nháo, lố lăng của nền giáo dục đương thời.
Bộc lộ cảm xúc: Thể hiện nỗi xót xa, mỉa mai của nhà thơ trước cảnh "đạo học" bị rẻ rúng.
Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì?
Bài thơ phản ánh thực trạng suy tàn của nền giáo dục Nho học và sự xuống cấp về nhân cách của giới trí thức đương thời. Qua đó, tác giả bày tỏ nỗi đau xót, sự mỉa mai và trăn trở trước cảnh thay đổi vận nước, khi những giá trị văn hóa cũ bị mai một mà giá trị mới chưa định hình vững chắc.