Lương Hà Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Trong kỷ nguyên số, việc ứng dụng trí tuệ nhân tạo (AI) để quảng bá văn hóa truyền thống Việt Nam đã trở thành một xu hướng tất yếu và đầy tiềm năng. AI không chỉ dừng lại ở các thuật toán mà đã hiện diện cụ thể qua việc phục hồi những thước phim, bức ảnh lịch sử bị hư tổn, giúp thế hệ trẻ tiếp cận quá khứ một cách sống động. Các công nghệ thực tế ảo (VR) và thực tế tăng cường (AR) được hỗ trợ bởi AI cho phép du khách khắp thế giới tham quan các di tích như Hoàng thành Thăng Long hay Cố đô Huế ngay trên điện thoại. Hơn nữa, những nền tảng dịch thuật và chatbot thông minh giúp xóa bỏ rào cản ngôn ngữ, đưa vẻ đẹp của Phở, áo dài hay nghệ thuật chèo đến gần hơn với bạn bè quốc tế. Tuy nhiên, AI chỉ là công cụ; để văn hóa Việt thực sự tỏa sáng, cần có sự kết hợp khéo léo giữa trí tuệ nhân tạo và tâm hồn, bản sắc của con người Việt Nam. Đây chính là "cánh tay nối dài" giúp di sản dân tộc trường tồn trong dòng chảy hiện đại.
Câu2:
Trong dòng chảy của văn học kháng chiến Việt Nam, mảng đề tài về người lính và thiên nhiên nơi chiến trường luôn để lại những dấu ấn sâu đậm. Đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" là một lát cắt đầy chân thực và tinh tế, vừa tái hiện vẻ đẹp hoang sơ, khắc nghiệt của núi rừng Hắc Dịch, vừa làm sáng ngời vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ cách mạng trong những năm tháng gian khổ.
Mở đầu đoạn trích, tác giả đưa người đọc bước vào không gian của rừng già miền Đông qua những bước chân của nhân vật "tôi". Thiên nhiên ở đây hiện lên với một vẻ hùng vĩ nhưng đầy hiểm nguy. Rừng Hắc Dịch được miêu tả là "rừng già", khác hẳn với kiểu "rừng chồi" thưa thớt. Sự khác biệt này được nhấn mạnh qua hình ảnh "nhiều cây to, tàn cao", gợi lên một không gian rậm rạp, u tối và đầy bí ẩn. Đặc biệt, tác giả không thi vị hóa thiên nhiên một cách cực đoan mà nhìn nó bằng con mắt của một người trực tiếp nếm trải gian lao. Đó là cái "chán lắm" của mùa mưa với "đất đỏ dẻo quánh", đường sá "trơn trượt". Hình ảnh những "con vắt nằm đầy trên lá mục", chỉ cần nghe hơi người là "tung lên bám vào, hút máu đến no cành" là một chi tiết thực đến trần trụi. Qua đó, ta thấy được sự khắc nghiệt của chiến trường miền Đông – nơi mà mỗi bước chân đi đều là một sự thử thách lòng kiên trì và can đảm.
Giữa bối cảnh thiên nhiên ấy, hình ảnh người lính hiện lên thật giản dị nhưng đầy bản lĩnh. Hành trang của nhân vật "tôi" chẳng có gì nhiều ngoài bộ đồ trên người, chiếc võng kaki xanh mượn của cô Mai và quả lựu đạn luôn thường trực bên hông. Chi tiết chiếc võng cho mượn không chỉ là một món đồ dùng mà còn chứa đựng hơi ấm của tình đồng chí, sự sẻ chia giữa những người cùng chung chiến tuyến. Tư thế "quả lựu đạn gắn vào thắt lưng bên phải cho thuận tay để đối phó cho nhanh với bọn biệt kích" đã khắc họa rõ nét tinh thần cảnh giác cao độ của người chiến sĩ. Dù đang trong hành trình trở về gặp lại gia đình, dù lòng đang "nóng" lên vì nỗi nhớ thương, người lính vẫn không một phút giây lơi lỏng nhiệm vụ.
Hơn cả một chuyến đi, đoạn trích còn bộc lộ một tâm hồn nhạy cảm và giàu tình thương. Nỗi nhớ gia đình chính là động lực thôi thúc nhân vật "đi rất nhanh". Cái đói, cái mệt khi "trời mới xế qua" dường như cũng lùi xa trước sức mạnh của tình thân. Sự đan xen giữa thực tại khốc liệt (vắt, biệt kích, đường trơn) và thế giới nội tâm ấm áp đã tạo nên một chiều sâu nhân văn cho tác phẩm. Người lính trong đoạn trích không phải là những anh hùng siêu nhiên, họ là những con người bằng xương bằng thịt, biết đói, biết mệt, biết sợ vắt, nhưng trên hết là biết vượt qua tất cả vì lý tưởng và tình yêu thương.
Về mặt nghệ thuật, đoạn trích thành công nhờ lối kể chuyện tự nhiên, ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ mộc mạc và gần gũi. Tác giả sử dụng các tính từ miêu tả hình ảnh rất đắc địa như "dẻo quánh", "tòn ten", "no cành", giúp người đọc dễ dàng hình dung ra bối cảnh sống động. Sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa miêu tả cảnh vật và bộc lộ tâm trạng đã tạo nên sức hấp dẫn riêng biệt cho trang văn.
Tóm lại, đoạn trích "Rừng miền Đông, một đêm trăng" đã tái hiện thành công một góc nhỏ của cuộc kháng chiến gian khổ nhưng đầy hào hùng. Qua hình ảnh rừng già khắc nghiệt và bước chân hành quân vội vã của người lính, tác giả đã ngợi ca tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và tình cảm gia đình, tình đồng chí thiết tha. Những trang văn ấy vẫn còn vẹn nguyên giá trị, giúp thế hệ hôm nay thêm trân trọng vẻ đẹp của tâm hồn Việt Nam trong khói lửa chiến tranh.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản:Thuyết minh.
Câu 2
+ Quy tụ hơn 50 gian hàng phở ba miền.
+ Du khách được trải nghiệm các món phở đặc trưng của nhiều nơi.
+ Có tiết mục trình diễn quy trình nấu phở truyền thống.
+ Tái hiện không gian văn hoá ẩm thực Hà Nội xưa.
+ Tọạ đàm về hành trình đưa phở trở thành di sản UNESCO.
Câu 3
- Những thông tin được trình bày trong phần sa-pô của văn bản: Tên, chủ đề, thời gian, địa điểm và nội dung nổi bật của sự kiện.
- Tác dụng của phần sa-pô:
+ Giúp người đọc nắm bắt được tổng quan thông tin quan trọng nhất của sự kiện.
+ Thu hút sự chú ý bằng việc đề cập, nhấn mạnh thông tin ứng dụng Al trong trải nghiệm phở tại sự kiện, tạo sự tò mò cho độc giả.
Câu 4
- Điểm mới của Festival Phở 2025 so với những lễ hội ẩm thực truyền thống trước đây:Lần đầu tiên công nghệ Al được đưa vào hoạt động tư vấn, hỗ trợ khách hàng trong một lễ hội ấm thực.
- tác dụng:
+ Làm nổi bật tính hiện đại, sáng tạo của Festival Phở 2025.
+ Thể hiện sự kết hợp giữa văn hoá ẩm thực truyền thống và công nghệ số.
+ Góp phần tăng sức hấp dẫn và hiệu quả quảng bá cho lễ hội.
Câu 5