Đặng Duy Nhất

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Duy Nhất
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Nhân vật "tôi" (Chi-hon) trong Ba đồng một mớ mộng mơ (Nguyễn Ngọc Tư) có diễn biến tâm lý phức tạp, chuyển biến từ mộng mơ đến vỡ mộng rồi trưởng thành. Ban đầu, cô mang tâm hồn lãng mạn, hồn nhiên, mua quà đắt tiền (nồi cơm điện, truyện tranh) với mong ước mang lại niềm vui, sự thay đổi tích cực. Nhưng thực tế phũ phàng, khi những món quà đó bị cất đi, bị lãng quên, thay vào đó là nhu cầu vật chất thiết yếu (nước mắm, bánh mì), Chi-hon vỡ mộng, chán nản vì thấy cuộc sống quá tầm thường. Sự kiện nhìn thấy má và đứa em nhỏ vui vẻ khi có bánh mì, thấy khói bếp nhà mình, đã đánh thức tâm hồn cô bé. Từ sự chán chường, cô dần thức tỉnh, chấp nhận thực tế, nhận ra giá trị của sự giản dị, yêu thương và trách nhiệm với gia đình, cuộc sống. Sự chuyển biến này cho thấy hành trình trưởng thành về tâm hồn, biết sống thật với hiện tại, trân trọng những gì mình đang có, chứ không phải mơ mộng hão huyền.


Câu 2:

Quê hương và thời thơ ấu luôn là những kỉ niệm đẹp đẽ nhất đối với mỗi con người. Chúng ta ai cũng có những kí ức về một thời tuổi thơ đáng nhớ.

Kí ức tuổi thơ chính là những kỉ niệm thời thơ ấu khi chúng ta còn bé, vô lo vô nghĩ, hồn nhiên vui chơi tinh nghịch. Mỗi người ai cũng có cho mình những kí ức tuổi thơ, dù vui dù buồn nhưng nó là một phần đáng nhớ theo ta đến suốt cuộc đời và hình thành nên con người của ta. Ai cũng có những kỉ niệm riêng, mang lại cho chúng ta những bài học đầu đời, những dấu ấn khó phai, nó đi theo ta cả đoạn đường đời, dạy cho chúng ta nhiều bài học quý giá. Kí ức tuổi thơ của chúng ta gắn với mái nhà, với gia đình, với bạn bè, với đường làng ngõ xóm, nơi chúng ta sinh ra, góp phần nuôi nấng tâm hồn ta ngay từ thuở ban đầu. Kí ức là những gì đã qua không thể lấy lại được, nhất là tuổi thơ - cái tuổi hồn nhiên vô lo vô nghĩ nhất của mỗi người. Chúng ta hãy sống và trân trọng những kí ức đó dù vui hay buồn bằng tình cảm chân thành nhất. Chính những kí ức tuổi thơ khiến con người trưởng thành hơn, chín chắn hơn, mang đến cho ta những bài học quý giá không gì sánh được. Tuy nhiên trong cuộc sống cũng có những kí ức đau buồn của thời trẻ mà con người ta muốn quên đi, nó là vết thương lớn theo ta đến suốt đời. Lại có những người thu mình trong một góc từ nhỏ, ít giao lưu, những người này sẽ có ít kí ức để nhớ về. Chúng ta khi còn trẻ, còn chung sống, được cha mẹ nuôi nấng, bao bọc hãy cố gắng học tập, rèn luyện bản thân cũng như giữ những kí ức tốt đẹp nhất cho mình. Lớn hơn một chút, chúng ta hãy trân trọng những kỉ niệm đó cũng như cố gắng học tập để xây dựng quê hương đất nước giàu đẹp hơn để con cháu đời sau khắc ghi.

Đời người ngắn lắm, quỹ thời gian tưởng chừng như vô hạn nhưng thật ra lại rất hữu hạn, hãy trân trọng những kí ức tươi đẹp mà bạn đã có, quên đi những kí ức buồn đau, sống và hướng đến những điều tốt đẹp nhất để có một cuộc đời trọn vẹn, an yên.

Câu 1: Ngôi kể thứ nhất (xưng "tôi"), nhân vật "tôi" là Chi-hon, con gái thứ ba của người mẹ. Câu 2: Điểm nhìn của nhân vật người con (Chi-hon). Người đọc cảm nhận và thấu hiểu tình yêu của mẹ qua lăng kính và những suy ngẫm của cô con gái, đặc biệt là khi cô cảm nhận được sự hy sinh của mẹ khi cô ở xa. Câu 3: Biện pháp nghệ thuật: Đối lập (So sánh sự việc xảy ra với mẹ và hoạt động của người con ở hai nơi xa xôi) và lời kể xen lẫn suy ngẫm. Tác dụng: Làm nổi bật sự xa cách giữa người con và người mẹ trong khoảnh khắc quan trọng. Nhấn mạnh sự tất bật, vất vả của người mẹ (bị xô tuột, lạc ở ga tàu) trái ngược với công việc của người con (tham dự triển lãm sách, cầm bản dịch), qua đó làm nổi bật sự hy sinh thầm lặng của mẹ cho công việc của con. Tạo nên sự day dứt, hối tiếc trong lòng người con, khiến người đọc thấm thía hơn tình mẫu tử và sự hi sinh của mẹ. Câu 4: Câu văn thể hiện: "Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc." (Thể hiện sự hy sinh cho công việc của con, dù trong khoảnh khắc nguy hiểm). "Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm." (Sự hi sinh thầm lặng, để con yên tâm làm việc). Câu 5: Chi-hon hối tiếc: Cô hối tiếc vì đã không có mặt ở bên mẹ những lúc mẹ cần, để mẹ một mình đối mặt với khó khăn, và nhận ra sự vô tâm của bản thân khi mải mê với công việc của mình mà không cảm nhận sâu sắc được nỗi vất vả, cô đơn của mẹ. Đoạn văn suy nghĩ : Những hành động vô tâm của chúng ta, dù vô tình, cũng có thể là vết dao cứa vào trái tim người thân yêu, như cách Chi-hon nhận ra mình đã vô tâm với mẹ; đôi khi, chỉ là một tin nhắn không trả lời, một lời nói thiếu suy nghĩ, hay sự mải mê riêng tư, cũng đủ làm cha mẹ buồn tủi

Câu 1:

Hình tượng mưa trong thơ Lưu Quang Vũ không chỉ là một hiện tượng thiên nhiên mà còn là biểu tượng đa nghĩa, phản ánh sâu sắc tâm trạng nhân vật trữ tình. Mưa mở ra không gian buồn bã, gợi cảm giác mong manh, tan vỡ của tình yêu, như những giọt nước mưa có thể xóa nhòa mọi dấu vết, khiến nỗi buồn càng thêm da diết. Mưa còn là sự cô đơn, trống vắng khi người yêu ra đi, là lời dự báo cho những ngày tháng u ám sắp tới, một nỗi sợ hãi hiện hữu về sự chia ly không thể tránh khỏi. Đồng thời, mưa tạo ra khoảng lặng cho sự chiêm nghiệm, giúp nhân vật đối diện với cảm xúc thật của mình, từ tiếc nuối đến tuyệt vọng, làm cho bức tranh nội tâm trở nên chân thực, ám ảnh, khiến người đọc đồng cảm sâu sắc trước nỗi buồn tình yêu.


Câu 2:

Câu nói của Howard Thurman "Hãy tự hỏi xem điều gì sẽ khiến bạn tỉnh thức, và thực hiện điều đó. Bởi cái thế giới cần là những con người đã thức tỉnh" nhấn mạnh việc tìm ra mục đích sống và hành động vì nó, để tạo ra sự thay đổi tích cực; những điều làm con người tỉnh thức bao gồm nhận thức sâu sắc bản thân (giá trị, đam mê), khám phá thế giới (vẻ đẹp cuộc sống, nỗi khổ), sống có trách nhiệm (với cộng đồng, môi trường) và không ngừng học hỏi, cống hiến, từ đó giải thoát khỏi sự vô minh, sống ý nghĩa và mang lại giá trị cho đời.

"Tỉnh thức" Không chỉ là trạng thái tỉnh táo, mà còn là sự giác ngộ, nhận ra chân lý cuộc sống, vượt qua sự vô minh, ích kỷ, sống có mục đích, ý nghĩa. "Điều gì khiến bạn tỉnh thức" Là giá trị cốt lõi, đam mê, sứ mệnh cá nhân, là tiếng gọi từ trái tim, lương tâm."Thực hiện điều đó" Biến nhận thức thành hành động cụ thể, dấn thân, phụng sự."Thế giới cần những con người đã thức tỉnh" Một thế giới đầy rẫy xung đột, vô cảm, bất công cần những cá nhân sống có lý tưởng, lan tỏa yêu thương, trách nhiệm, tạo ra sự chuyển hóa tích cực.Hiểu rõ điểm mạnh, điểm yếu, cảm xúc, giá trị cốt lõi của mình. Thiền định, ghi nhật ký giúp ta "lắng nghe" bản thân.Khám phá và chiêm nghiệm, Quan sát thiên nhiên, đọc sách, tìm hiểu văn hóa, học hỏi từ những người đi trước. Vẻ đẹp của một cánh hoa, sự hy sinh của người khác có thể đánh thức ta.Sống có mục đích (Purpose-driven life): Tìm ra 'Why' (Tại sao) mình tồn tại. Đó có thể là cống hiến cho khoa học, nghệ thuật, giáo dục, hay đơn giản là yêu thương gia đình, giúp đỡ người xung quanh. Trách nhiệm và hành động: Khi tỉnh thức, ta không thể đứng ngoài. Ta hành động để bảo vệ môi trường, đấu tranh cho công bằng xã hội, chăm sóc người yếu thế. Ví dụ: Tấm lòng của Mẹ Teresa, hành động vì môi trường của Greta Thunberg. Lòng trắc ẩn và kết nối: Nhận ra sự liên kết giữa mình và mọi sinh linh. Yêu thương, cảm thông, giúp đỡ người khác chính là cách "thức tỉnh" chính mình.(Resilience): Vượt qua nghịch cảnh, biến đau thương thành sức mạnh. Đó là lúc sự trưởng thành và tỉnh thức bộc lộ rõ nhất.Sống tỉnh thức giúp ta giải thoát khỏi vòng quay mưu sinh, lo âu, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, tìm thấy hạnh phúc đích thực.Những người thức tỉnh là "ngọn đèn", "nguồn cảm hứng" cho xã hội, xây dựng một cộng đồng nhân văn, tốt đẹp hơn. Hãy bắt đầu từ việc nhỏ, thực hành mỗi ngày để dần "mở mắt" tâm hồn, sống một cuộc đời ý nghĩa, "cho đi" thay vì chỉ "nhận lại".

Câu nói của Thurman là lời hiệu triệu mạnh mẽ, thôi thúc mỗi người tìm thấy ngọn lửa bên trong, sống một cuộc đời rực rỡ, phụng sự, để thế giới trở nên tốt đẹp hơn, bắt đầu từ chính sự "thức tỉnh" của mỗi chúng ta.

Câu 1: Thể thơ của bài thơ trên là: Tự do.

Câu 2: Cảm xúc của nhân vật trữ tình: Bài thơ thể hiện nỗi lo âu, day dứt, khắc khoải, buồn tủi trước tương lai đầy bất định, trước sự phai phôi của tình yêu và hạnh phúc. Tình cảm này được bộc lộ qua nỗi sợ "trời sẽ mưa" như một điềm báo về sự thay đổi, mất mát. Câu 3: Biện pháp: Nhân hóa ("Mưa cướp đi ánh sáng") và ẩn dụ (hình ảnh "mưa", "ánh sáng", "đường chập choạng", "giấc ngủ", "hạnh phúc"). Ý nghĩa: "Mưa cướp đi ánh sáng của ngày": Nhân hóa làm cho cơn mưa trở nên có hành động, cướp đi sự trong sáng, rạng rỡ. Mưa ở đây ẩn dụ cho những biến cố, những điều không may mắn trong cuộc đời, cướp đi niềm vui, sự tươi đẹp. "Đường chập choạng trăm mối lo khó gỡ": Hình ảnh ẩn dụ cho cuộc sống đầy bế tắc, khó khăn, khiến con người mất phương hướng. "Hạnh phúc con người mong manh mưa sa": Hạnh phúc được so sánh với thứ dễ vỡ (mong manh) và dễ bị cuốn trôi (mưa sa), nhấn mạnh sự bấp bênh, dễ mất mát. Tổng thể, đoạn thơ dùng mưa như một ẩn dụ lớn cho những thử thách, thay đổi của cuộc đời, làm mất đi sự bình yên, trong sáng và khiến hạnh phúc trở nên vô cùng yếu ớt, dễ tổn thương. Câu 4: Cách cư xử khi đối diện với tương lai chưa biết Khi đối diện tương lai mờ mịt, con người cần: Sống trọn vẹn hiện tại: Tận hưởng từng khoảnh khắc yêu thương, trân trọng những điều tốt đẹp đang có, bởi chúng có thể mong manh như "nắng buổi ban đầu". Giữ vững niềm tin và tình yêu: Như lời tự nhủ "Riêng lòng anh, anh không quên đâu", giữ lấy những giá trị tinh thần, tình cảm để làm điểm tựa. Sẵn sàng đối mặt với thử thách: Dũng cảm nhìn nhận và đối diện với những "mưa gió cuộc đời", không lùi bước hay bi quan. Yêu thương, che chở: Nỗi sợ "áo em ướt" cho thấy mong muốn bảo vệ người mình yêu thương trước giông bão.

Câu 1: Ngôi kể là ngôi thứ ba.

Câu 2: Điểm nhìn trần thuật là từ bên ngoài, người kể chuyện đứng ngoài câu chuyện và ghi lại sự việc.

Tác dụng của điểm nhìn này là giúp người đọc có cái nhìn khách quan và bao quát về các nhân vật và câu chuyện.

Câu 3: Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm là vì y đang nghĩ ngợi buồn tủi về thân phận nghèo khó, bi đát của mình. Món cơm dù đạm bạc cũng khiến y xót xa cho hoàn cảnh, không thể nuốt trôi, thiếu chút nữa là đã bật khóc.

Câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh hiện thực xã hội tàn khốc, đặc biệt là nỗi khổ cực, bi kịch của tầng lớp nông dân nghèo khó dưới xã hội thực dân nửa phong kiến. Ông giáo Thứ là một hình tượng tiêu biểu cho sự túng quẫn, bế tắc của những trí thức nghèo không có điều kiện sống tốt, phải đối mặt với cảnh nghèo đói, bệnh tật và sự chua chát của kiếp người.

Câu 1: Ông giáo Thứ là một nhân vật có tâm hồn nhạy cảm và nhân hậu. Qua đoạn trích, ta thấy y là một người sống nội tâm, luôn suy nghĩ về cuộc sống và những người xung quanh. Y cảm thấy thương xót cho gia đình mình, đặc biệt là bà, mẹ, vợ và các em. Y cũng cảm thấy bất công với cuộc sống và tự trách móc mình vì không thể giúp đỡ những người thân yêu.

Diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ cho thấy y là một người có lòng nhân ái, luôn đặt người khác lên trên mình. Y sẵn sàng nhịn ăn để cho người khác ăn, và cảm thấy thèn thẹn khi phải ăn một mình. Những phẩm chất này của ông giáo Thứ đã thể hiện sự cao đẹp của con người, và làm cho chúng ta cảm động và tôn trọng nhân vật này.Ông giáo Thứ cũng là một người có lòng tự trọng và biết suy nghĩ. Y không muốn người khác biết về tình cảm của mình, và cố gắng che giấu nỗi đau của mình. Điều này cho thấy y là một người có lòng tự trọng và biết cách kiểm soát cảm xúc của mình.

Tóm lại, diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ cho thấy y là một người có lòng nhân ái, tự trọng và biết suy nghĩ. Những phẩm chất này đã làm cho ông giáo Thứ trở thành một nhân vật đáng kính trọng và yêu mến.

Câu 2: Năm 2023, Dove đã tạo ra một chiến dịch quảng cáo mang tên "Turn your back" (Quay lưng lại), cổ vũ mọi người không sử dụng các hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt AI trên Tiktok. Thông điệp của Dove là "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực", nhấn mạnh rằng vẻ đẹp của con người, dù có khiếm khuyết, lại chính là điều hoàn hảo nhất. Trong một xã hội mà vẻ đẹp được định nghĩa bởi các chuẩn mực không thực tế, thông điệp này là một lời kêu gọi mọi người hãy chấp nhận và tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên của con người. Vẻ đẹp không chỉ là hình thức bên ngoài mà còn là sự tự tin, lòng nhân ái và tính cách của mỗi người. Chúng ta không nên so sánh mình với người khác hay cố gắng thay đổi để phù hợp với chuẩn mực của xã hội.Các hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt AI trên Tiktok đã tạo ra một vấn đề nghiêm trọng, khiến nhiều người cảm thấy không hài lòng với vẻ đẹp tự nhiên của mình. Điều này có thể dẫn đến sự tự ti, lo lắng và thậm chí là các vấn đề về sức khỏe tâm lý. Dove đã nhận ra vấn đề này và quyết định tạo ra một chiến dịch quảng cáo để cổ vũ mọi người hãy chấp nhận và tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên của con người.Thông điệp của Dove không chỉ áp dụng cho phụ nữ mà còn cho mọi người. Vẻ đẹp là một khái niệm đa dạng và không có giới hạn. Mỗi người đều có vẻ đẹp riêng của mình, và điều quan trọng là chúng ta phải học cách chấp nhận và yêu thương bản thân mình. Chiến dịch "Turn your back" của Dove đã tạo ra một hiệu ứng tích cực trên toàn cầu, khiến nhiều người nhận ra rằng vẻ đẹp tự nhiên là điều hoàn hảo nhất. Chúng ta không cần phải thay đổi để phù hợp với chuẩn mực của xã hội, mà thay vào đó, hãy tự tin vào bản thân và tôn vinh vẻ đẹp riêng của mình. Tóm lại, thông điệp "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực" của Dove là một lời kêu gọi mọi người hãy chấp nhận và tôn vinh vẻ đẹp tự nhiên của con người. Hãy nói không với các hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt AI và tôn vinh vẻ đẹp thực sự của con người. Vẻ đẹp tự nhiên là điều hoàn hảo nhất, và chúng ta nên học cách chấp nhận và yêu thương bản thân mình.