Nguyễn Thị Thảo Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thảo Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: Thể thơ của văn bản trên là thể thơ lục bát

câu 2: Nơi mà Từ Hải và Thúy kiều gặp nhau là ở lầu xanh

câu 3: -Biện pháp tu từ được sử dụng trong văn bản trên là : ẩn dụ, được thể hiện qua từ ngữ " cỏ nội hoa hèn và bèo bọt"-Tác dụng: + làm cho câu văn trở nên sinh động, hấp dẫn người đọc hơn, gây cho người đọc có ấn tượng tốt hơn với từng câu thơ+ Nhấn mạnh sự thấp kém, không có quyền tự quyết của nữ nhi trong xã hội phong kiến cũ.+ Thể hiện nỗi đau sâu sắc và sự tự ti của nàng Kiều khi nói chuyện với Từ Hải, nàng luôn cảm thấy mạng sống của nàng nhỏ nhoi và hèn mọn không đáng để được chú ý đến.

câu 4: Qua đoạn trích trên cho tôi thấy nhân vật Từ Hải là một chàng trai khỏe mạnh, cường tráng. Một người có văn võ được giáo dục đầy đủ và có bản lĩnh cường tráng của một người anh hùng. Qua đó tôi cũng thấy được Hải là người mang trong mình một tâm hồn đa cảm luôn mong muốn có người thấu hiểu chàng. Từ đó khắc hoạ nên một chàng trai bề ngoài anh hùng bên trong ấm áp

câu 5:Từ Hải là một anh hùng oai phong lẫm liệt thế nhưng sâu bên trong tâm hồn lại mang theo một trái tim đa sầu, đa cảm luôn mong muốn có một người bạn để tâm sự cùng chàng. Đi kèm với sự đa cảm của chàng Hải, cô nàng Thúy Kiều lại là một cô nàng chất chứa bao nỗi khổ tâm, có chung cảm xúc với chàng. Hai người gặp nhau và trò chuyện cùng nhau ở chốn lầu xanh, qua cuộc trò chuyện đó đã cho ta nhìn thấy hình ảnh " chàng anh hùng / nữ thuyền quyên" đã có những điểm chung với xúc cảm của nhau. Qua cuộc đối thoại giữa đôi nam nữ tài hoa này, tôi hiểu được rằng tình cảm đôi khi cũng là những cuộc trò chuyện hiểu thấu cảm xúc với nhau cùng với sự thông cảm dành cho đối phương và một tình cảm như tri kỷ của chàng Hải dành cho Thúy Kiều qua câu thơ cuối "Phỉ nguyền sánh phượng đẹp duyên cưỡi rồng."

câu1: bài làm

Đoạn trích về cuộc gặp gỡ giữa Từ Hải và Thúy Kiều là một trong những trang thơ đẹp nhất ngợi ca tình tri kỷ và khát vọng tự do. Trước hết, nhân vật Từ Hải hiện lên với phong thái của một bậc anh hùng hào sảng, "trọng nghĩa khinh tài". Điểm đặc sắc nhất là cái nhìn vượt lên trên mọi định kiến khi ông trân trọng gọi Kiều là "tri kỷ" và khẳng định nàng có "con mắt tinh đời" khi nhận ra khí chất anh hùng của mình giữa chốn "trần ai". Đáp lại, Thúy Kiều dù khiêm nhường ví mình là "thân bèo bọt" nhưng lại bộc lộ sự sắc sảo, tinh tế khi đặt niềm tin vào người anh hùng. Nguyễn Du đã khéo léo sử dụng các điển tích như "Bình Nguyên Quân" và hình ảnh ẩn dụ "mây rồng", "cá chậu chim lồng" để làm nổi bật sự tương xứng về tâm hồn giữa hai nhân vật. Hành động chuộc Kiều dứt khoát không chỉ là sự giải thoát về thể xác mà còn là sự tôn vinh nhân phẩm người phụ nữ. Qua đó, đoạn trích không chỉ khắc họa vẻ đẹp oai phong của Từ Hải mà còn khẳng định giá trị thiêng liêng của sự thấu hiểu và lòng trân trọng giữa những con người cùng chung chí hướng.

câu 2: bài làm Trong kiệt tác "Truyện Kiều", nghệ sĩ thiên tài Nguyễn Du đã xây dựng hình tượng Từ Hải như một bậc anh hùng lẫm liệt, cứu giúp Thúy Kiều bằng sức mạnh và hào quang rực rỡ. Đó là một vẻ đẹp lớn lao, đầy ngưỡng mộ. Thế nhưng, trong thực tế cuộc đời, không phải ai cũng có thể là một Từ Hải xoay chuyển càn khôn. Có một vẻ đẹp khác, dù không ồn ào, không rực rỡ nhưng lại vô cùng cao cả, đó chính là sự hi sinh thầm lặng. Hi sinh thầm lặng là việc ta sẵn sàng từ bỏ quyền lợi, sự thoải mái, thậm chí là những ước mơ riêng tư vì lợi ích của người khác hoặc cộng đồng mà không mưu cầu sự nổi tiếng hay đền đáp. Nó giống như mạch nước ngầm chảy sâu dưới lòng đất, lặng lẽ tưới mát cho cây cỏ mà chẳng cần ai hay biết tên tuổi. Sự thầm lặng ở đây chính là thước đo của một tấm lòng thuần khiết, không bị vẩn đục bởi những toan tính thực dụng hay nhu cầu được tôn vinh. Chúng ta có thể bắt gặp sự hi sinh ấy ở bất cứ đâu trong đời thường. Đó là đôi bàn tay chai sần của người cha, là những nếp nhăn trên trán mẹ - những người đã gác lại cả thanh xuân và đam mê để đổi lấy tương lai tươi sáng cho con cái. Đó là những người lính gác nơi biên cương hải đảo, đối mặt với bão tố và sự cô đơn để bảo vệ bình yên cho Tổ quốc. Hay gần gũi hơn, đó là những tình nguyện viên âm thầm đi gom rác trên phố, những người hiến máu cứu người mà không để lại tên. Họ làm việc vì tiếng gọi của lương tri và trách nhiệm, coi hạnh phúc của người khác chính là phần thưởng lớn nhất cho mình. Ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng là vô cùng to lớn. Nó chính là "sợi dây" vô hình gắn kết con người, giúp xã hội trở nên ấm áp và nhân văn hơn. Trong một thế giới đôi khi đầy rẫy sự vô cảm và cạnh tranh khốc liệt, những hành động thầm lặng ấy giống như những ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn, củng cố niềm tin của chúng ta vào lòng tốt. Sự hi sinh thầm lặng có sức lan tỏa mạnh mẽ hơn bất cứ lời giáo điều nào, nó thôi thúc mỗi chúng ta cũng sống đẹp hơn, biết cho đi nhiều hơn. Tuy nhiên, thật đáng buồn khi trong xã hội hiện đại, lối sống ích kỷ và "sống ảo" đang có phần lấn lướt. Nhiều người chỉ làm việc tốt khi có ống kính máy quay, hoặc khi việc đó mang lại lợi ích cho danh tiếng của họ. Họ coi sự hi sinh của cha mẹ hay sự cống hến của người khác là điều hiển nhiên. Đó là một thái độ sống lệch lạc, cần bị phê phán. Chúng ta cần hiểu rằng, giá trị của một hành động nằm ở mục đích và cái tâm của người thực hiện, chứ không phải ở sự tung hô của đám đông. Là thế hệ trẻ, chúng ta cần học cách trân trọng những sự hi sinh thầm lặng xung quanh mình và tự rèn luyện tinh thần biết vì người khác. Không cần phải làm những điều quá vĩ đại, đôi khi chỉ cần một chút nhường nhịn, một chút sẻ chia gánh nặng với gia đình, hay một hành động giúp đỡ người lạ trên đường mà không cần lời cảm ơn – đó đã là bắt đầu của một lối sống cao đẹp. Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng là vẻ đẹp của những "khoảng lặng" đầy giá trị. Như loài hoa quỳnh chỉ nở và tỏa hương về đêm, sự hi sinh thầm lặng dù không phô trương nhưng lại có sức lay động lòng người mãnh liệt, góp phần giữ gìn hơi ấm tình người giữa nhân gian bộn bề.