Trương Ngọc Kiều
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc đời mỗi con người, có những giá trị hữu hình có thể mua được bằng tiền, nhưng cũng có những giá trị vô hình, thiêng liêng mà không gì thế chỗ được. Một trong số đó chính là tình thân. Tình thân không chỉ là sợi dây huyết thống gắn kết các thành viên trong gia đình mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giúp con người vượt qua mọi bão giông.
Trước hết, ta cần hiểu tình thân là gì? Tình thân là tình cảm gắn bó giữa những người cùng máu mủ như cha mẹ, con cái, anh chị em, hoặc rộng hơn là những người dành cho nhau sự quan tâm, chăm sóc chân thành như ruột thịt. Đây là loại tình cảm tự nhiên, thuần khiết và bền vững nhất trong xã hội.
Giá trị của tình thân trước hết thể hiện ở việc nó là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Thế giới ngoài kia có thể đầy rẫy những áp lực, lọc lừa và mỏi mệt, nhưng khi trở về với tình thân, ta luôn được đón nhận bởi sự bao dung và yêu thương vô điều kiện. Cha mẹ sẵn sàng hy sinh cả đời để con cái được ấm no; anh em sẵn sàng nhường nhịn, bảo vệ nhau trước sóng gió. Chính sự thấu hiểu và sẻ chia này giúp chúng ta có thêm can đảm để đối mặt với thất bại và động lực để vươn tới thành công.
Bên cạnh đó, tình thân còn là cái nôi nuôi dưỡng nhân cách. Một đứa trẻ lớn lên trong vòng tay yêu thương của gia đình thường có tâm hồn ấm áp, biết quan tâm và sẻ chia với cộng đồng. Những bài học đầu đời về lòng nhân ái, sự lễ phép hay đức hy sinh thường bắt nguồn từ chính cách cư xử giữa những người thân trong nhà. Tình thân dạy ta biết sống trách nhiệm, biết vì người khác thay vì chỉ ích kỷ cho bản thân.
Trong lịch sử và văn học, chúng ta đã thấy biết bao câu chuyện cảm động về tình thân. Đó là người mẹ trong đại dịch sẵn sàng nhường chiếc máy thở cuối cùng cho con, hay những người anh, người chị gác lại ước mơ học tập để lao động kiếm tiền nuôi em ăn học. Những hành động ấy minh chứng rằng tình thân có khả năng tạo nên những điều kỳ diệu, biến những điều không thể thành có thể.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, đôi khi nhịp sống hối hả và sự lên ngôi của các giá trị vật chất đã khiến một số người quên đi giá trị của tình thân. Có những người sẵn sàng vì tranh chấp tài sản mà từ bỏ anh em, hay mải mê chạy theo danh vọng mà bỏ mặc cha mẹ già yếu. Đó là những biểu hiện suy đồi về đạo đức đáng bị phê phán. Chúng ta cần hiểu rằng, mọi vinh quang đều sẽ phai nhạt theo thời gian, chỉ có tình thân là còn mãi.
Tóm lại, tình thân là món quà vô giá mà mỗi người cần phải trân trọng. Đừng đợi đến khi mất đi mới cảm thấy hối tiếc. Hãy học cách lắng nghe, thấu hiểu và dành thời gian cho những người thân yêu ngay từ hôm nay. Bởi lẽ, suy cho cùng, hạnh phúc lớn nhất của đời người không phải là giàu sang phú quý, mà là được yêu thương và có một nơi bình yên để trở về.
Trước hết, nghịch cảnh có thể hiểu là những tình huống ngặt nghèo, những thất bại hay mất mát nằm ngoài dự tính, đẩy con người vào thế chân tường. Tuy nhiên, dưới góc độ triết học, nghịch cảnh chính là "lò luyện linh hồn". Giống như kim cương chỉ được hình thành dưới áp suất cực lớn của địa tầng, hay thanh gươm quý phải trải qua hàng nghìn độ lửa và những nhát búa nảy lửa mới trở nên sắc bén, con người cũng chỉ thực sự trưởng thành khi bước qua những sức ép nghiệt thở của số phận. Trong văn học, nhân vật vua Lia trong vở bi kịch của Shakespeare chỉ khi mất hết vương miện, bị đẩy ra giữa cơn bão tố điên cuồng, mới thực sự nhận ra sự giả dối của quyền lực và thấu hiểu giá trị của tình người chân thật. Nghịch cảnh đã lột bỏ lớp vỏ bọc hào nhoáng để trả Lia về với bản ngã đích thực, giúp ông "sáng mắt" ngay trong cơn điên loạn. Đó chính là nghịch lý vĩ đại: đôi khi ta phải mất đi tất cả để tìm thấy chính mình. Nghịch cảnh mang lại cho chúng ta một món quà vô giá: sự tỉnh thức và khả năng tự chữa lành. Khi mọi thứ thuận lợi, ta thường nhìn đời qua lăng kính màu hồng và dễ rơi vào sự tự mãn, hời hợt. Chỉ khi vấp ngã, con người mới buộc phải nhìn sâu vào nội tại, rà soát lại những khiếm khuyết và tìm cách bứt phá khỏi "vùng an toàn". Nghịch cảnh không chỉ dạy ta cách giải quyết vấn đề, mà còn khơi dậy lòng trắc ẩn. Những ai từng nếm trải nỗi đau thường dễ dàng thấu cảm với những mảnh đời cùng khổ, từ đó tạo nên sự gắn kết nhân văn sâu sắc giữa người với người. Dẫn chứng tiêu biểu nhất chính là Nick Vujicic. Sinh ra với cơ thể không tay không chân – một bản án nghiệt ngã của tạo hóa – nhưng ông đã biến khiếm khuyết thành động lực, trở thành diễn giả truyền cảm hứng cho hàng triệu người. Tại Việt Nam, nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký với đôi tay liệt từ nhỏ đã viết nên huyền thoại bằng đôi chân của mình. Họ không chỉ vượt qua nghịch cảnh mà còn biến nghịch cảnh thành hào quang cho cuộc đời.
Tuy nhiên, chúng ta cần nhìn nhận một cách khách quan: nghịch cảnh tự thân nó không tạo nên thành công, nó chỉ là chất xúc tác. Ý nghĩa của nghịch cảnh phụ thuộc hoàn toàn vào thái độ của người đón nhận. Trước một cơn bão, có người chọn xây tường chắn, có người lại chọn xây cối xay gió. Nếu thiếu đi ý chí và lòng kiên định, nghịch cảnh sẽ trở thành mồ chôn của những tâm hồn yếu đuối, khiến con người rơi vào bi quan, thậm chí là tha hóa đạo đức. Ngược lại, nếu đối diện bằng một tâm thế chủ động, coi khó khăn là bài học để rèn luyện, ta sẽ thấy rằng: "Vết nứt chính là nơi ánh sáng lọt vào".
Sau tất cả, nghịch cảnh không phải là vực thẳm ngăn cách con người với hạnh phúc , mà là một khúc quanh bắt buộc trên con đường dẫn đến vinh quang. Là thế hệ trẻ đang đứng trước cửa trưởng thành, chúng ta cần hiểu rằng đừng cầu nguyện cho một cuộc đời dễ dàng, hãy cầu nguyện cho mình đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách khó khăn. Hãy đón nhận những biến cố như một người thầy nghiêm khắc, bởi chỉ khi dũng cảm đi xuyên qua bóng tối, chúng ta mới có thể chạm tay vào ánh sáng rực rỡ nhất của sự thành công và hạnh phúc đích thực. ''Nghịch cảnh không đáng sợ, đáng sợ là sự nghèo nàn trong ý chí''
Bức tranh hiện thực trong đoạn trích không chỉ là bi kịch của một gia đình hoàng tộc mà còn là sự phản chiếu của một xã hội băng hoại mục rũa về đạo đức. Một nơi mà lòng tham quyền lực và vật chất làm xói mòn tình phụ tử thiêng liêng. Qua hình ảnh via Lia điên dại của Glô-xtơ mù lòa, tác giả phơi bày sự đảo lộn của công lý khi kẻ thủ đoạn nắm mọi quyền hành, còn người lương thiện bị đẩy vào đường cùng. Hiện thực ấy còn là sự bất công sâu sắc: kẻ giàu dùng quyền thế làm " giáp vàng" che đậy tội lỗi, trong khi người nghèo khổ lại phải chịu mọi đắng cay. Đó là một thế giới đầy rẫy sự giả dối, bất công, một nơi mà con người chỉ nhận ra chân lý khi đã mất mát tất cả