Trương Công Chiến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Công Chiến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản trên được viết ở ngôi kể thứ nhất

Câu 2

Điểm nhìn của nhân vật "tôi" (Chi-hon)


Câu 3

Biện pháp nghệ thuật đối lập (tương phản)

Tác dụng:
  • Nhấn mạnh sự thờ ơ, vô tâm của Chi-hon đối với mẹ trong những khoảnh khắc quan trọng. 
  • Làm nổi bật sự đối lập giữa cuộc sống vật chất, sự nghiệp của người con và nỗi cô đơn, bất hạnh của người mẹ. 
  • Khơi gợi sự hối hận, day dứt tột cùng trong lòng nhân vật "tôi" khi nhận ra mình đã quá vô tâm.
  • Câu 4
  • Phẩm chất của người mẹ
  • Qua lời kể của người con gái, người mẹ hiện lên với những phẩm chất như:
  • + Giản dị, chịu thương chịu khó
  • + Cam chịu, thầm lặng hy sinh
  • + Yêu thương con vô điều kiện
  • câu 5
  • Chi-hon đã hối tiếc vì sự vô tâm, thiếu quan tâm, chăm sóc mẹ khi mẹ cần nhất, mải mê theo đuổi sự nghiệp riêng mà bỏ quên mẹ trong những khoảnh khắc khó khăn, bi kịch nhất của cuộc đời.
  • Viết :
  • Trong cuộc sống hiện đại, không ít người, vì mải mê công việc hay những mối bận tâm khác, đã vô tình có những hành động vô tâm khiến người thân yêu bị tổn thương. Sự vô tâm không chỉ thể hiện qua những lời nói cay nghiệt mà còn qua sự im lặng, thiếu quan tâm, bỏ mặc người thân trong cô đơn. Những hành động này, dù nhỏ nhặt, cũng có thể gây ra những vết thương lòng sâu sắc, làm rạn nứt tình cảm gia đình. Vì vậy, mỗi người cần nhận thức được giá trị của tình thân, dành thời gian quan tâm, chăm sóc những người thân yêu để tránh những hối tiếc muộn màng

Câu 1

Trong đoạn trích Hòn Đất của Anh Đức, nhân vật chị Sứ hiện lên với những cung bậc tâm lí phức tạp, vừa giàu yêu thương vừa kiên cường bất khuất. Trước hết, Sứ là một người con hiếu thảo, chan chứa tình cảm với mẹ. Khi thấy mái tóc bạc và đôi vai gầy guộc của mẹ, lòng chị “đau điếng”, đôi mắt “vụt đỏ hoe”. Trong khoảnh khắc đó, chị khao khát được trở lại làm đứa trẻ bé bỏng trong vòng tay yêu thương của mẹ: “chị mong mẹ cứ im lặng và thương chị, mẹ hãy cứ ôm chị thế đó, như ngày nào chị còn bé dại…”. Đó là nỗi khát khao vừa tha thiết vừa xót xa, gợi lên tình mẫu tử vô cùng sâu nặng. Nhưng đồng thời, ở một mặt khác, Sứ lại nén chặt cảm xúc để giữ vững khí phách cách mạng. Chị ngoảnh mặt đi, gồng mình cưỡng lại dòng nước mắt, quyết không để giặc nhận ra sự yếu mềm của mình và cũng để mẹ khỏi thêm đau đớn. Ngay cả khi nghĩ đến khả năng mẹ vì quá thương con mà lỡ lời, Sứ cũng tự khẳng định: chị sẽ không nghe, để bảo vệ cả mẹ và lý tưởng. Qua nghệ thuật độc thoại nội tâm, điểm nhìn bên trong và giọng văn giàu cảm xúc, Anh Đức đã khắc họa thành công hình tượng một người con gái miền Nam trong kháng chiến – vừa là người con hiếu thảo, giàu tình mẫu tử, vừa là chiến sĩ kiên cường, dũng cảm, đặt nghĩa lớn lên trên tình riêng. Đây cũng chính là vẻ đẹp bi tráng, làm nên sức sống lâu bền cho tác phẩm.

câu 2

Quê hương và thời thơ ấu luôn là những kỉ niệm đẹp đẽ nhất đối với mỗi con người. Chúng ta ai cũng có những kí ức về một thời tuổi thơ đáng nhớ. Kí ức tuổi thơ chính là những kỉ niệm thời thơ ấu khi chúng ta còn bé, vô lo vô nghĩ, hồn nhiên vui chơi tinh nghịch. Mỗi người ai cũng có cho mình những kí ức tuổi thơ, dù vui dù buồn nhưng nó là một phần đáng nhớ theo ta đến suốt cuộc đời và hình thành nên con người của ta. Ai cũng có những kỉ niệm riêng, mang lại cho chúng ta những bài học đầu đời, những dấu ấn khó phai, nó đi theo ta cả đoạn đường đời, dạy cho chúng ta nhiều bài học quý giá. Kí ức tuổi thơ của chúng ta gắn với mái nhà, với gia đình, với bạn bè, với đường làng ngõ xóm, nơi chúng ta sinh ra, góp phần nuôi nấng tâm hồn ta ngay từ thuở ban đầu. Kí ức là những gì đã qua không thể lấy lại được, nhất là tuổi thơ - cái tuổi hồn nhiên vô lo vô nghĩ nhất của mỗi người. Chúng ta hãy sống và trân trọng những kí ức đó dù vui hay buồn bằng tình cảm chân thành nhất. Chính những kí ức tuổi thơ khiến con người trưởng thành hơn, chín chắn hơn, mang đến cho ta những bài học quý giá không gì sánh được. Tuy nhiên trong cuộc sống cũng có những kí ức đau buồn của thời trẻ mà con người ta muốn quên đi, nó là vết thương lớn theo ta đến suốt đời. Lại có những người thu mình trong một góc từ nhỏ, ít giao lưu, những người này sẽ có ít kí ức để nhớ về. Chúng ta khi còn trẻ, còn chung sống, được cha mẹ nuôi nấng, bao bọc hãy cố gắng học tập, rèn luyện bản thân cũng như giữ những kí ức tốt đẹp nhất cho mình. Lớn hơn một chút, chúng ta hãy trân trọng những kỉ niệm đó cũng như cố gắng học tập để xây dựng quê hương đất nước giàu đẹp hơn để con cháu đời sau khắc ghi. Đời người ngắn lắm, quỹ thời gian tưởng chừng như vô hạn nhưng thật ra lại rất hữu hạn, hãy trân trọng những kí ức tươi đẹp mà bạn đã có, quên đi những kí ức buồn đau, sống và hướng đến những điều tốt đẹp nhất để có một cuộc đời trọn vẹn, an yên.