Trần Vĩnh Tuyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trần Vĩnh Tuyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1 :


Hình tượng Đất nước trong bài thơ hiện lên một cách sinh động, vừa mang vẻ đẹp của truyền thống quật cường vừa rực rỡ sức sống của hồi sinh trong hòa bình. Đất nước không phải là khái niệm trừu tượng mà được cụ thể hóa qua những hình ảnh thực tế đầy ý nghĩa.

Trước hết, Đất nước là nơi anh dũng và kiên cường, đã dám "hy sinh tất cả dành Kháng chiến", chiến đấu giữa "triệu tấn bom rơi" và "công sự bom vùi". Hình ảnh này tạo nên chiều sâu lịch sử, nhắc nhở về một quá khứ đầy gian khổ nhưng vinh quang.

Tuy nhiên, ý nghĩa sâu sắc nhất của hình tượng Đất nước là ở khả năng tái sinh và kiến thiết sau đổ nát. Đất nước là hình ảnh "nhịp cầu mới vươn tay kéo nhịp cầu đã sập", là "cây nham nhở tàn tro vừa kịp nhú nhành hoa". Sự sống mãnh liệt được biểu hiện qua thế hệ mới: trẻ em "tung tăng vào lớp Một", cô gái "bắt đầu may áo cưới".

Hình tượng Đất nước còn là sợi dây kết nối giữa quá khứ và hiện tại. Kỷ niệm "diết da và loé sáng" ấy đã "truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ", khẳng định mọi thành quả hôm nay – "Vị ngọt vẫn theo ta" – đều bắt nguồn từ "Tháng Tám ban đầu". Đất nước là biểu tượng của niềm tin bất diệt vào tương lai tươi sáng, được xây dựng trên nền tảng của lòng biết ơn và sự tiếp nối


câu 2 Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử."là một nhận định sâu sắc, chạm đến bản chất của sự đồng cảm và cách thức chúng ta tiếp nhận quá khứ. Nó khẳng định rằng, lịch sử chỉ thực sự có sức mạnh lay động khi nó được nhân cách hóa, khi những sự kiện vĩ mô được tái hiện qua số phận và hành động của những con người cụ thể đã tạo nên nó. Bài giảng lịch sử, dù chính xác và cần thiết đến đâu, vẫn thường mang tính chất tổng quát, khô khan với những chuỗi niên đại, số liệu, và các quy luật phát triển. Sự tiếp nhận thông tin lúc này chủ yếu diễn ra ở tầng nhận thức, logic, khiến người học dễ tiếp thu kiến thức nhưng khó chạm đến cảm xúc. Ngược lại, những "người làm nên lịch sử" – từ vị tướng lỗi lạc đến người dân thường vô danh – lại là hiện thân của những lựa chọn, sự hy sinh, nỗi đau và khát vọng. Khi ta lắng nghe câu chuyện về họ, ta chuyển từ trạng thái tư duy sang trạng thái cảm nhận và đồng cảm sâu sắc.

Sự xúc động mà những con người lịch sử mang lại chính là nguồn cảm hứng mạnh mẽ nhất, bởi nó làm nổi bật phẩm giá nhân loại giữa dòng chảy khắc nghiệt của thời gian. Chúng ta không chỉ ghi nhận dữ kiện về một trận đánh lịch sử (bài giảng), mà chúng ta xúc động trước hành động anh dũng của một chiến sĩ bị thương vẫn quyết tâm bám trụ công sự, hay trước nỗi đau thầm lặng của người mẹ đã mất con nhưng vẫn tiếp tục sản xuất, phục vụ tiền tuyến. Sự hy sinh của họ không còn là con số thống kê lạnh lùng, mà trở thành một hành động nhân văn có giá trị vĩnh cửu. Chính sự xúc động này là cầu nối cảm xúc xóa nhòa khoảng cách thế hệ, khiến ta thấy được lịch sử không phải là một chương đã khép lại, mà là nguồn cội và là nền tảng cho cuộc sống hiện tại.

Bên cạnh đó, sự xúc động trước con người còn là tiền đề để hình thành ý thức trách nhiệm và lòng biết ơn. Khi chúng ta cảm nhận được "vị ngọt" của hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng máu xương, bằng những "công sự bom vùi" của thế hệ trước, lòng tự hào dân tộc và lòng biết ơn sẽ được nuôi dưỡng mạnh mẽ hơn bất kỳ lời kêu gọi hay khẩu hiệu nào. Sự đồng cảm với nỗi đau của người đi trước giúp thế hệ sau nhận ra giá trị của những gì mình đang có và ý thức được trách nhiệm phải giữ gìn, xây dựng những thành quả đó. Sự xúc động này chuyển hóa thành động lực tích cực, thúc đẩy mỗi cá nhân nỗ lực học tập, lao động, và sống có trách nhiệm, góp phần xứng đáng vào việc kiến thiết đất nước.

Vì vậy, ý kiến này là một lời nhắc nhở quan trọng cho cách chúng ta truyền tải lịch sử. Lịch sử cần phải được đưa ra khỏi phòng học và những cuốn sách giáo khoa khô khan để đến với công chúng qua góc nhìn cá nhân, qua những câu chuyện về tình yêu, sự kiên cường, sự lạc quan – những yếu tố đã giúp con người Việt Nam vượt qua mọi thử thách. Việc tôn vinh những người làm nên lịch sử, từ các vị anh hùng vĩ đại đến những người dân cần cù, bình dị, chính là cách tốt nhất để đảm bảo rằng ngọn lửa truyền thống và lòng yêu nước sẽ không bao giờ tắt. Chỉ khi được chạm vào cảm xúc, lịch sử mới thực sự sống dậy, lan tỏa nguồn cảm hứng và trở thành sức mạnh tinh thần bất diệt cho dân tộc.


câu 1: thể thơ được sử dụng trong đoạn trích là thể thơ tự do

- dấu hiệu xac dịnh : số lượng chữ ở mỗi dòng không đều nhau


câu 2 : đoạn thơ thể hiện cảm xúc tự hào và lòng biết ơn sâu sắc dành của nhân vật chữ tình dành cho thế hệ lớn lên trong chiến tranh.

qua đó thể hiện sự kiên cường , bất khuất của nhân dân ta với khát vọng được sống trong hoà bình


câu 3 : biện phap tu từ được sử dụng trong đoạn thơ là : phep đối lập

- tác dụng : làm nổi bật hình ảnh hoà bình của hiện tại và sự tàn khốc của chiến tranh trong quá khứ

câu 4 : theo em vị ngọt ở trong câu thơ cuối là vị ngọt của sự độc lập , tự do , hạnh phúc và vị ngọt của sự hồi sinh đất nước , vị ngọt của thành quả cách mạng


câu 5 : Đoạn trích trên không chỉ gợi nhắc về một thời đau thương nhưng hào hùng mà còn thắp lên trong tôi những suy nghĩ sâu sắc về ý nghĩa to lớn của lòng yêu nước. Trước hết, lòng yêu nước chính là sức mạnh tuyệt đối là tinh thần của nhân dân , giúp cho đất nước ta vượt qua những giai đoanj khó khăn nhất.yêu nước không chỉ là cầm súng, mà là sự lạc quan, là niềm tin vào cuộc sống thể hiện qua việc em thơ "tung tăng vào lớp Một" hay những lứa đôi xây dựng hạnh phúc Nó nhắc nhở chúng ta rằng "vị ngọt" của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của thế hệ đi trước. Tóm lại, lòng yêu nước vừa là vũ khí bảo vệ Tổ quốc, vừa là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin, thôi thúc thế hệ trẻ chúng ta sống trách nhiệm và cống hiến hết mình."

câu1: Trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", diễn biến tâm trạng của nhân vật Chi-ho (người con gái) xoay quanh nỗi ân hận và sự thấu hiểu muộn màng dành cho mẹ, phát triển qua văn bản Khi hay tin mẹ bị lạc, Chi-ho phản ứng bằng sự tức giận, trách móc mọi người trong gia đình đã không ra ga đón bố mẹ. Đây là sự che đậy cho cảm giác bất lực và có lỗi. Chi-ho tự mình đến ga Seoul. Chứng kiến sự hỗn loạn, chen chúc tại nhà ga, cô cảm nhận được nỗi sợ hãi, bơ vơ của mẹ, từ đó nỗi day dứt, xót xa bắt đầu trỗi dậy. Ký ức về chiếc váy xếp nếp mẹ thích ngày xưa ùa về. Chi-ho nhận ra sự vô tâm của mình khi gạt bỏ sở thích giản dị của mẹ. Cô hối hận vì đã không cho mẹ cơ hội được sống là chính mình, thay vì hy sinh cho gia đình. Cuối cùng, Chi-ho nhận ra tình trạng sức khỏe của mẹ có vấn đề, không đơn thuần chỉ là lạc đường. Tâm trạng chuyển sang lo âu tột độ và dự cảm bi quan về khả năng tìm thấy mẹ. Tâm trạng của Chi-ho đi từ sự vô tâm đến thấu hiểu sâu sắc, là lời cảnh tỉnh về tình yêu thương cần được thể hiện kịp thời.

câu 2: trong quá trình trưởng thành của mỗi người luôn có những thứ gắn liền với kí ức đó là kí ức về quê hương. vì quê hương là nới chất chứa những kỉ niệm đẹp của mỗi người , ai cũng có những kí ức đáng nhớ về một gia đình , về những người thân yêu trong cuộc đời của tôi.

Ký ức về gia đình, với tôi, là một bến đỗ bình yên. Cuộc đời ngoài kia có thể là một đại dương giông bão, nơi ta phải gồng mình chống chọi với sóng gió, sự tính toán, và đôi khi là sự lạnh lùng của người đời. Nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, những thước phim ký ức lại ùa về. Đó là mùi hương của nồi cá kho mẹ làm vào ngày mưa, là tiếng cười giòn tan của bố khi dạy tôi tập xe đạp, là bàn tay nhăn nheo, ấm áp của bà xoa đầu tôi mỗi khi tôi khóc. Những ký ức ấy không chỉ là sự hồi tưởng, chúng là tấm khiên che chở tâm hồn tôi khỏi những tổn thương, là lời khẳng định thầm lặng: "Con luôn được yêu thương, dù có chuyện gì xảy ra." Hơn cả sự an ủi, ký ức về người thân là ngọn lửa soi đường, sưởi ấm trái tim ta. Ai cũng có lúc lầm đường lạc lối, ai cũng có lúc cảm thấy cô độc đến cùng cực. Khi ấy, chính những bài học giản dị, những tấm gương hy sinh thầm lặng của người đi trước sẽ vực ta dậy. Tôi không bao giờ quên ánh mắt kiên nghị của cha khi đối mặt với khó khăn. Ký ức về sự kiên cường ấy trở thành kim chỉ nam cho tôi mỗi khi muốn bỏ cuộc. Ta học được sự vị tha từ lòng bao dung của mẹ, học được cách sống tử tế từ sự chân thành của ông bà. Ký ức không chỉ kể chuyện, ký ức dẫn dắt ta trở thành phiên bản tốt đẹp hơn của chính mình. Điều day dứt nhất, và cũng thiêng liêng nhất, là khi thời gian tàn nhẫn cướp đi sự hiện diện vật lý của những người ta yêu. Họ có thể đã khuất núi, hoặc chỉ đơn giản là không còn kề bên. Lúc này, ký ức trở thành nhịp cầu nối linh hồn. Trong tác phẩm "Hãy chăm sóc mẹ", Chi-ho đã phải đợi đến khi mẹ lạc mất mới vỡ òa nhận ra sự vô tâm của mình qua ký ức về chiếc váy xếp nếp. Nỗi ân hận tột cùng ấy chính là minh chứng cho thấy ký ức giữ vai trò thức tỉnh lương tri, khiến ta nhận ra rằng tình yêu không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa thành những ký ức sống động trong tâm trí ta. Ta giữ họ lại bên mình, bằng cách nhớ về họ, sống sao cho xứng đáng với tình yêu họ đã trao. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu không phải là gánh nặng của quá khứ, mà là hơi thở của hiện tại, là niềm tin cho tương lai. Nó là minh chứng hùng hồn nhất cho sự tồn tại của tình yêu vĩnh cửu. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc, từng kỷ niệm, bởi đó là gia tài quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi trái tim biết yêu thương.

câu 1: ngôi kể của văn bản trên là ngôi kể thứ nhất

câu 2; điểm nhìn trong văn bản là điểm nhìn bên trong, người kể truyện là một nhân vật trong câu truyện , cảm nhận những gì nhân vật đó đã trải qua , và nhân vật xưng tôi

câu 3 biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn văn là lặp cấu trúc

-tác dụng; dùng để nhấn mạnh những trường hợp chớ trêu những biến cố xảy ra với mẹ lúc cô không có mặt

- tạo nhịp điệu cho đoạn văn và tạo ấn tượng mạnh mẽ cảm xúc cho người đọc

-tăng tính sinh động , gợi hình, gợi cảm cho đoạn văn

câu 4;; dựa trên lời kể của người con gái cho thấy mẹ cô là một người ;

-luôn nghĩ cho các con , hy sinh sở thích của bản thân để chăm lo cho các con , mẹ là một người mạnh mẽ giản , đáng thương vì sức khỏe tuổi già