Trần Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích ông "Sống mòn" của Nam Cao, diễn biến tâm lý nhân vật ông giáo Thứ được khắc họa tinh tế, thể hiện rõ nỗi dằn vặt, đau đớn của một con người sống trong cảnh nghèo đói, bế tắc và bất công. Khi ngồi ăn một mình, Thứ không chỉ cảm nhận được sự cô đơn, mà còn bị giày vò bởi ý nghĩ mình được ăn no trong khi bà, mẹ, vợ và các em đều phải chịu đói. Tâm trạng của Thứ chuyển từ bối rối, ngượng ngùng đến đau xót, tủi hổ và bất lực. Anh xấu hổ vì được ưu tiên, nhưng càng đau lòng hơn khi không thể san sẻ với những người thân yêu. Giọt nước mắt ứa ra trong bữa cơm là kết tinh của nỗi đau thể xác lẫn tinh thần, là biểu hiện của một tâm hồn giàu tình thương, giàu lòng vị tha và đầy trăn trở. Qua diễn biến tâm lý phức tạp ấy, Nam Cao đã khắc họa một Thứ nhạy cảm, giàu lòng nhân ái, sống có trách nhiệm và luôn ý thức sâu sắc về bổn phận, về lẽ công bằng trong đời sống. Ông giáo Thứ là điển hình cho tầng lớp trí thức nghèo – những con người lương thiện đang bị hoàn cảnh nghiệt ngã vùi dập đến mòn mỏi.
Câu 2:
Trong thời đại của công nghệ số và mạng xã hội, con người ngày càng bị bủa vây bởi những hình ảnh “hoàn hảo” được tạo nên bởi các công cụ chỉnh sửa, đặc biệt là trí tuệ nhân tạo (AI). Những khuôn mặt không tì vết, làn da không lỗ chân lông, đôi mắt to tròn và chiếc mũi cao thanh tú — tất cả được coi như một “chuẩn mực” của cái đẹp hiện đại. Chính trong bối cảnh ấy, chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) của Dove ra đời như một lời kêu gọi thức tỉnh mạnh mẽ: Vẻ đẹp là không có chuẩn mực. Đây không chỉ là một thông điệp quảng cáo, mà là một tuyên ngôn nhân văn, khẳng định giá trị của bản thân và quyền được là chính mình của mỗi con người.
Dove, thương hiệu vốn nổi tiếng với các chiến dịch quảng bá vẻ đẹp tự nhiên, đã một lần nữa khẳng định lập trường của mình: không chạy theo cái đẹp nhân tạo, không cổ xúy việc đánh mất bản sắc cá nhân chỉ để trở thành “phiên bản hoàn hảo” trong mắt người khác. “Turn your back” khuyến khích mọi người, đặc biệt là phụ nữ, dám quay lưng lại với các bộ lọc AI đang làm méo mó hình ảnh thật của con người, đẩy họ vào cuộc đua vô nghĩa về ngoại hình. Đây là một hành động đầy dũng cảm và cần thiết trong xã hội hiện đại, nơi mà vẻ đẹp được đánh giá qua số lượt “like” và những chỉ số ảo trên màn hình.
Thông điệp của Dove không chỉ nhằm phản đối các tiêu chuẩn làm đẹp phi thực tế, mà còn khơi dậy ý thức về giá trị nội tại của mỗi con người. Mỗi cá nhân đều là một bản thể độc đáo, và chính những nét riêng biệt, dù là vết sẹo, tàn nhang hay làn da ngăm, lại làm nên một vẻ đẹp không trộn lẫn. Nếu tất cả đều giống nhau, chạy theo một hình mẫu chung thì xã hội sẽ trở nên đơn điệu và vô hồn. Do đó, thông điệp của Dove kêu gọi chúng ta hãy trân trọng sự không hoàn hảo, vì chính điều đó làm nên vẻ đẹp chân thực, sâu sắc và giàu cảm xúc nhất.
Chiến dịch còn mang ý nghĩa lớn hơn khi chạm đến vấn đề tự ti và tổn thương tâm lí ở nhiều người, nhất là giới trẻ. Những áp lực vô hình từ mạng xã hội khiến nhiều người mất đi sự tự tin, thậm chí đánh mất chính mình. Việc sử dụng bộ lọc chỉnh sửa không còn là giải pháp thẩm mỹ, mà trở thành một cái “mặt nạ” che giấu nỗi sợ hãi bị đánh giá, bị so sánh. Thông điệp của Dove là lời nhắc nhở: bạn không cần phải thay đổi để vừa vặn với thế giới, mà hãy để thế giới hiểu rằng vẻ đẹp chân thực mới là điều đáng quý.
Tôn vinh vẻ đẹp không có chuẩn mực cũng là cách khẳng định quyền tự do cá nhân và sự đa dạng trong xã hội. Mỗi người có quyền yêu cơ thể mình, yêu nét riêng của mình mà không bị chi phối bởi thị hiếu hay xu hướng nhất thời. Khi chúng ta chấp nhận bản thân, chúng ta sẽ sống hạnh phúc, tự tin hơn, và cũng dễ dàng lan tỏa cảm hứng tích cực đến người khác.
Chiến dịch “Turn your back” của Dove là một tiếng nói nhân văn giữa kỷ nguyên công nghệ, nơi mà con người dễ dàng đánh mất bản thân trong những chuẩn mực ảo. Thông điệp “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” không chỉ giúp ta nhìn lại chính mình, mà còn mở ra một góc nhìn mới về sự trân trọng – không phải với cái đẹp hoàn hảo, mà với cái đẹp thật, đẹp người, đẹp đời. Bởi lẽ, không có gì hoàn hảo hơn là chính con người bạn, đúng với những gì bạn đang là.
Câu 1: ngôi thứ 3
Câu 2: - điểm nhìn ngôi thứ 3
- tác dụng của điểm nhìn này:
- Giúp người đọc hiểu rõ hơn về tâm trạng, suy nghĩ, nỗi day dứt, dằn vặt và cảm xúc sâu kín của nhân vật Thứ.
- Tạo nên sự đồng cảm, thương xót cho số phận và bi kịch của Thứ.
- Làm tăng tính chân thực và chiều sâu cho tác phẩm, giúp người đọc thấy rõ cuộc sống tù túng, ngột ngạt và đầy bất công trong xã hội lúc bấy giờ.
- Nhờ điểm nhìn này, nhà văn Nam Cao đã phản ánh hiện thực một cách sắc sảo và nhân đạo, thể hiện được chiều sâu nội tâm của nhân vật.
Câu 3: Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm vì:
- Y xúc động, đau xót và day dứt khi nhận ra mình được ăn no trong khi cả gia đình – bà, mẹ, vợ và các em – đều phải nhịn đói hoặc ăn khổ sở.
- Y thấy vô lý và bất công khi người lao động nhiều, khổ cực hơn, người già và trẻ nhỏ đáng được chăm sóc lại không được ăn đầy đủ, trong khi y – người ít làm việc, lại còn được ưu tiên ăn uống.
- Y cảm thấy bất lực trước hoàn cảnh, không thể chia sẻ được gì nhiều cho người thân.
- Nỗi đau của Thứ cũng là nỗi đau thân phận, khi y nhận ra đó không chỉ là bi kịch riêng mình mà là một hiện thực xã hội phổ biến, nơi những người khốn khổ mãi chịu khổ, còn những kẻ giàu có lại hưởng thụ vô lý.
- Cảm xúc dồn nén quá lâu khiến y nghẹn ngào đến mức suýt òa khóc.
=> Nước mắt ấy là biểu hiện của lòng trắc ẩn, sự nhân hậu và nỗi đau đớn trước bất công, tủi nhục và số phận bế tắc.
Câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh:
- Thực trạng xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám:
- Một xã hội bất công, nghèo đói, mục nát, khiến những con người có học thức, có lương tâm như Thứ phải sống leo lắt, mòn mỏi, tuyệt vọng.
- Sự mâu thuẫn giữa ước mơ sống tử tế với hiện thực khắc nghiệt của cái đói, cái nghèo.
- Bi kịch của tầng lớp trí thức nghèo:
- Có hoài bão, có tri thức, có khát khao sống đẹp nhưng lại bị cái nghèo đè nặng, buộc phải sống tầm thường, chôn vùi lý tưởng.
- Thứ không thể lo nổi cho chính mình, lại càng bất lực trước trách nhiệm với gia đình, người thân.
- Giá trị nhân đạo sâu sắc:
- Nhà văn cảm thông với nỗi khổ con người, đặc biệt là những người nghèo khổ, có lòng mà không có lực.
- Ông thể hiện sự trân trọng nhân cách, tình cảm gia đình và nỗi đau đáu vì nghĩa tình, bổn phận.