Lê Tất Thành
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (kết hợp biểu cảm).
Câu 2:
Hai lối sống được nêu:
Lối sống thụ động, an phận, khép mình (như “đầm lầy”, “hồ tù đọng”).
Lối sống chủ động, dấn thân, không ngừng vận động, vươn ra biển lớn.
Câu 3:
Biện pháp tu từ: So sánh + ẩn dụ (“Sông như đời người”, “tuổi trẻ hướng ra biển rộng”).
Tác dụng:
Làm cho ý nghĩa trở nên sinh động, giàu hình ảnh.
Nhấn mạnh quy luật: đời người phải vận động, phát triển, đặc biệt tuổi trẻ cần dám đi, dám trải nghiệm, không sống tù túng.
Câu 4:
“Tiếng gọi chảy đi sông ơi” là:
Tiếng gọi bên trong mỗi con người, thúc giục ta hành động, tiến lên, không đứng yên.
Thể hiện khát vọng sống có ý nghĩa, không lãng phí thời gian tuổi trẻ
Câu 5:
Bài học rút ra:
Phải sống tích cực, chủ động, không ngại khó khăn.
Dám trải nghiệm, dấn thân, không để bản thân rơi vào trạng thái trì trệ, an phận.
Vì: Chỉ khi vận động và cố gắng, con người mới phát triển và sống trọn vẹn ý nghĩa cuộc sống
- Cuộc đối thoại khi mới gặp
Ăng-đrô-mác bộc lộ nỗi lo sợ mất chồng và nỗi đau quá khứ, cho thấy tình yêu sâu sắc và tấm lòng giàu cảm xúc.
Héc-to an ủi vợ nhưng khẳng định không thể rời bỏ chiến trận, thể hiện trách nhiệm lớn lao với Tơ-roa. - Cuộc đối thoại lúc chia tay
Ăng-đrô-mác đau đớn, lặng lẽ chấp nhận số phận nhưng vẫn thương chồng vô hạn.
Héc-to trìu mến với con, kiên định ra trận, mang vẻ đẹp của người anh hùng đi bảo vệ dân tộc. - Nhận xét tính cách
Héc-to: dũng cảm, giàu tình yêu thương, đặt nghĩa vụ và danh dự lên trên tình riêng.
Ăng-đrô-mác: yêu chồng con, thủy chung, nhạy cảm và giàu đức hi sinh.
1. Vì sao nhân vật sử thi có đặc điểm cố định (tính ngữ cố định)?
Vì sử thi là văn học truyền miệng, cần lặp lại để dễ nhớ, dễ kể.
Nhân vật mang tầm vóc lớn lao nên cần đặc điểm ổn định để nhấn mạnh phẩm chất tiêu biểu.
2. Tác dụng của việc khắc họa như vậy
Làm nổi bật phẩm chất anh hùng, lý tưởng.
Tạo ấn tượng bền vững và phong cách trang trọng của sử thi.
Giúp nhân vật mang ý nghĩa biểu tượng cho cộng đồng.
- Chi tiết thể hiện không gian trong đoạn trích
Không gian thành Tơ-roa: tường thành, cổng thành, nơi Héc-to trở về gặp vợ con.
Không gian chiến trận: phía ngoài thành, rộng lớn, ác liệt.
Không gian gia đình: nơi Ăng-đrô-mác bế con, không khí ấm áp, riêng tư. - Nhận xét về đặc trưng của không gian sử thi
Rộng lớn, bao quát (thành quách – chiến trường – trời đất).
Mang tầm vóc cộng đồng, dân tộc (cuộc chiến bảo vệ Tơ-roa).
Đối lập giữa không gian chiến trận hùng tráng và không gian gia đình bình dị, làm nổi bật vẻ đẹp anh hùng của Héc-to.
Trong cảnh chia tay, Héc-to hiện lên là một dũng tướng quả cảm, ý thức sâu sắc trách nhiệm bảo vệ thành Tơ-roa. Dù thương vợ, thương con và biết trước cái chết có thể đến với mình, chàng vẫn quyết ra trận vì danh dự và nghĩa vụ đối với dân tộc.
Ăng-đrô-mác là người vợ giàu tình yêu thương, đau đớn và lo sợ khi nghĩ đến cái chết của chồng. Nàng tha thiết khuyên Héc-to đừng ra trận vì chàng là chỗ dựa duy nhất của mẹ con nàng. Nỗi tuyệt vọng của nàng thể hiện bi kịch của những người phụ nữ thời chiến.
Cuộc chia tay của họ vừa bi thương vừa cao đẹp: một bên là lý tưởng anh hùng, một bên là tình cảm gia đình, làm nổi bật chiều sâu nhân văn của sử thi Iliad.