La Dương Bảo Yến

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của La Dương Bảo Yến
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Cô Tâm trong "Cô hàng xén" của Thạch Lam là hình ảnh đẹp về người phụ nữ Việt Nam tần tảo, giàu đức hy sinh. Vừa đặt chân về đến đầu làng, mọi mệt nhọc trên đôi vai gầy của cô như tan biến. Cái "chắc dạ và ấm cúng trong lòng" khi nghĩ về mẹ già, các em mong quà đã cho thấy cô lấy gia đình làm động lực sống. Dù gánh hàng chỉ "đáng giá hai chục bạc", nó là "tất cả vốn liếng quý báu" để cô gồng gánh cả nhà từ ngày gia cảnh sa sút. Niềm vui của Tâm giản dị mà lớn lao: bữa cơm ngon dưới ánh mắt hiền từ của mẹ, tiếng reo của các em, và lòng "tự kiêu" khi thấy mình có ích. Từ bỏ đèn sách, cô bước vào đời buôn bán chật vật nhưng chưa một lời than vãn. Ở Tâm toát lên vẻ đẹp của sự chịu thương chịu khó, của tình yêu thương vô điều kiện dành cho gia đình. Cô chính là "cây" lặng lẽ cho "quả" ngọt, là chỗ dựa bình yên cho cả nhà. Câu 2. Niềm tin vào bản thân là ngọn lửa thắp sáng con đường đi tới thành công. Với giới trẻ hiện nay, ngọn lửa ấy đang cháy theo những cách rất riêng, vừa mạnh mẽ, vừa nhiều thách thức. Trước hết, phải khẳng định một bộ phận lớn người trẻ ngày nay có niềm tin mạnh mẽ vào năng lực của mình. Nhờ tiếp cận internet và giáo dục mở, họ sớm nhận ra thế giới rộng lớn và dám ước mơ. Ta thấy những Gen Z 18, 20 tuổi tự tin khởi nghiệp, làm freelancer cho công ty nước ngoài, hay mạnh dạn bỏ con đường đại học để theo đuổi đam mê làm vlogger, thiết kế. Họ tin "mình làm được" và sẵn sàng thử, sai, làm lại. Niềm tin ấy giúp họ không bị đóng khung, dám bứt phá khỏi những lối mòn mà thế hệ trước vạch sẵn. Chính sự tự tin này đã tạo ra một thế hệ trẻ năng động, sáng tạo, làm chủ công nghệ và hội nhập nhanh. Tuy nhiên, bên cạnh đó, không ít người trẻ lại đang khủng hoảng niềm tin vào chính mình. Mạng xã hội vừa là động lực, vừa là áp lực. Mỗi ngày lướt TikTok, họ thấy bạn đồng trang lứa kiếm trăm triệu mỗi tháng, đi du lịch khắp nơi, có thân hình hoàn hảo. Sự so sánh vô hình ấy khiến nhiều bạn trẻ thấy mình "thất bại", "kém cỏi" dù thực tế họ vẫn đang nỗ lực. Niềm tin vì thế trở nên mong manh, dễ gãy. Nhiều bạn sợ sai, sợ bị đánh giá nên không dám bắt đầu, chọn cách sống an toàn, "nằm thẳng". Họ tin vào người khác hơn tin vào mình. Vậy làm sao để xây dựng niềm tin vào bản thân một cách lành mạnh? Niềm tin không phải là ảo tưởng "mình giỏi nhất", mà là sự hiểu mình: biết điểm mạnh để phát huy, biết điểm yếu để cải thiện. Nó được bồi đắp từ những việc nhỏ: hôm nay đọc xong 10 trang sách, hoàn thành deadline đúng hạn, dám giơ tay phát biểu. Mỗi "chiến thắng nhỏ" sẽ là một viên gạch xây nên sự tự tin lớn. Đồng thời, người trẻ cần học cách "cai" sự so sánh độc hại, hiểu rằng mỗi người có một múi giờ thành công riêng. Niềm tin vào bản thân chính là tài sản đầu tiên và quan trọng nhất của tuổi trẻ. Mất tiền có thể kiếm lại, mất niềm tin là mất tất cả. Vì vậy, thay vì chờ người khác công nhận, hãy tự trở thành cổ động viên đầu tiên của chính mình. Khi bạn tin mình làm được, bạn đã đi được nửa con đường. Như cô Tâm trong truyện của Thạch Lam, dù gánh hàng chỉ hai chục bạc, dù buôn bán chật vật, cô vẫn "thấy dễ chịu và thêm can đảm" để bước tiếp, vì cô tin vào ý nghĩa việc mình làm cho gia đình. Người trẻ hôm nay cũng vậy, chỉ cần có một lý do đủ lớn và một niềm tin đủ bền, chúng ta sẽ có đủ can đảm để gánh "gánh hàng" ước mơ của mình đi qua mọi sương gió.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là biểu cảm. Câu 2. Hình ảnh đời mẹ được so sánh với: Đời mẹ được so sánh với 3 hình ảnh: - "bến vắng bên sông" – nơi đón nhận những con thuyền tránh gió - "cây tự quên mình trong quả" – lặng lẽ hy sinh, dâng hiến - "trời xanh nhẫn nại sau mây" – thầm lặng, bao dung, bền bỉ Câu 3. Biện pháp tu từ trong câu "Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây": - Biện pháp tu từ: Ẩn dụ. "Quả chín" chỉ sự thành công, trưởng thành của con cái; "cây" chỉ người mẹ đã vất vả nuôi dưỡng. - Tác dụng: Nhấn mạnh sự hy sinh thầm lặng của mẹ và thực tế đau lòng rằng con cái khi thành đạt thường vô tình quên đi công lao người đã nuôi mình khôn lớn. Câu thơ gợi nỗi xót xa, nhắc nhở đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Câu 4. Hiểu về hai dòng thơ: _"Con muốn có lời gì đằm thắm / Ru tuổi già của mẹ tháng năm nay"_ Hai câu thơ thể hiện ước muốn chân thành của người con: muốn dùng lời nói dịu dàng, ấm áp để an ủi, bù đắp cho mẹ lúc tuổi già. Sau bao năm mẹ vất vả, hy sinh, giờ đây con đã trưởng thành và khao khát được báo đáp, được chăm sóc, vỗ về mẹ bằng tình cảm "đằm thắm" như cách mẹ từng ru con thuở bé. Đó là sự thức tỉnh của lòng hiếu thảo. Câu 5. Bài học rút ra: Đoạn trích nhắc em phải biết trân trọng, yêu thương mẹ khi còn có thể. Sự hy sinh của mẹ thường thầm lặng nên ta dễ vô tâm quên mất. Bài học lớn nhất là phải sống hiếu thảo, thể hiện bằng hành động cụ thể: quan tâm, hỏi han, phụng dưỡng mẹ lúc tuổi già, đừng để đến khi "quả chín" rồi mới hối hận vì đã quên "ơn cây "