Diệp Quang Tuyên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Trong đoạn trích bài thơ Đất nước của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên vừa gần gũi, vừa thiêng liêng, mang ý nghĩa sâu sắc. Đất nước không được cảm nhận qua những khái niệm trừu tượng mà hiện hữu sinh động trong đời sống lao động, chiến đấu và hồi sinh của con người. Đó là những con đường, nhịp cầu đang được dựng xây, là những “bàn tay vun quén”, những “vóc dáng cần cù” của nhân dân sau chiến tranh. Đất nước còn mang dấu ấn của đau thương, mất mát qua bom đạn, công sự, sơ tán, nhưng trên tất cả là sức sống bền bỉ, mãnh liệt. Những em bé đến trường, những cô gái may áo cưới chính là biểu tượng cho tương lai hòa bình được nảy sinh từ hi sinh quá khứ. Đặc biệt, “vị ngọt” theo ta từ Tháng Tám ban đầu đã khẳng định thành quả cách mạng, độc lập, tự do là kết tinh của biết bao xương máu. Qua đó, hình tượng đất nước trong đoạn thơ vừa là đất nước của lịch sử, vừa là đất nước của nhân dân, gợi niềm tự hào và trách nhiệm gìn giữ, xây dựng quê hương. Câu 2 : Lịch sử không chỉ là những con số, mốc thời gian hay sự kiện được ghi chép trong sách vở. Lịch sử trước hết là câu chuyện về con người. Bởi vậy, ý kiến: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử” đã gợi ra một cách nhìn sâu sắc và nhân văn về việc cảm nhận lịch sử. Thật vậy, những bài giảng lịch sử nếu chỉ dừng lại ở việc truyền đạt kiến thức khô khan, liệt kê sự kiện, rất khó chạm đến cảm xúc của người học. Con người ít khi rung động trước những con chữ vô tri. Nhưng khi lịch sử được kể bằng số phận, bằng máu, nước mắt, lòng dũng cảm và sự hi sinh của những con người cụ thể, lịch sử bỗng trở nên sống động và lay động mạnh mẽ. Chính con người là linh hồn của lịch sử.Chúng ta xúc động khi biết về những người lính ngã xuống tuổi đôi mươi để bảo vệ độc lập dân tộc; về những bà mẹ tiễn con ra trận mà không hẹn ngày trở lại; về những em bé lớn lên trong bom đạn nhưng vẫn kiên cường sống và mơ ước. Họ không phải là những cái tên xa lạ, mà là những con người bình dị đã làm nên những trang sử hào hùng. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy khiến lịch sử trở nên thiêng liêng và đáng trân trọng.Ý kiến trên còn nhắc nhở chúng ta về cách học và dạy lịch sử. Học lịch sử không chỉ để ghi nhớ mà còn để thấu hiểu, để biết ơn và tự hào. Khi cảm nhận lịch sử qua con người, chúng ta sẽ thấy rõ giá trị của hòa bình, độc lập hôm nay không phải là điều tự nhiên có được, mà là thành quả của bao thế hệ đi trước. Từ đó, lịch sử không còn xa lạ mà trở thành động lực sống, thôi thúc mỗi người sống có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai.Đối với thế hệ trẻ hôm nay, việc xúc động trước những người làm nên lịch sử chính là biểu hiện của lòng biết ơn và yêu nước. Điều đó giúp chúng ta sống nhân ái hơn, trân trọng quá khứ và nỗ lực học tập, rèn luyện để xứng đáng với sự hi sinh ấy. Khi mỗi người trẻ ý thức được rằng mình cũng đang viết tiếp lịch sử bằng hành động nhỏ bé mỗi ngày, lịch sử sẽ không còn nằm yên trong sách mà hiện diện trong cuộc sống. Tóm lại, lịch sử chỉ thực sự sống khi gắn liền với con người. Xúc động trước những người làm nên lịch sử chính là cách để chúng ta hiểu sâu sắc hơn giá trị của quá khứ và trách nhiệm của mình hôm nay.
câu 1:
Trong đoạn trích từ tiểu thuyết Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa rất chân thực và sâu sắc, thể hiện quá trình chuyển biến từ sự vô tâm, bực tức ban đầu sang nỗi ân hận tột cùng và sự thấu hiểu muộn màng về mẹ. Mở đầu đoạn trích, tâm lý Chi-hon bộc lộ sự bực tức, đổ lỗi sang người khác. Khi nghe tin mẹ lạc, phản ứng đầu tiên của cô là hỏi mọi người trong gia đình sao không ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, sự bực tức này nhanh chóng chuyển thành day dứt, tự trách khi cô đối diện với câu hỏi "Còn cô đã ở đâu?". Cô mím chặt môi, cảm thấy nhói lòng vì chính mình cũng có lỗi khi tận bốn ngày sau mới biết tin mẹ bị lạc. Bước ngoặt tâm lý xảy ra khi Chi-hon quay lại ga Seoul. Tại nơi mẹ biến mất, những ký ức bị lãng quên về mẹ ùa về, dẫn đến "Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức". Cô nhớ lại hình ảnh mẹ thích chiếc váy xếp nếp nhưng bị cô gạt đi, và thái độ vô tâm, hững hờ của mình ngày đó. Cảm giác hối tiếc dâng trào mãnh liệt ("Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó"). Cô nhận ra sự giản dị, hy sinh thầm lặng của mẹ mà trước đây cô không hề thấu hiểu. Cuối cùng, tâm lý Chi-hon đạt đến đỉnh điểm của sự thấu hiểu và xót xa. Cô đối chiếu hình ảnh mẹ kiên cường, bản lĩnh ngày xưa với hoàn cảnh bơ vơ, mất phương hướng hiện tại. Cô nhận ra tình trạng sức khỏe bất ổn của mẹ mà cả gia đình đã cố tình lờ đi. Diễn biến tâm lý này cho thấy quá trình thức tỉnh lương tâm đầy đau đớn của Chi-hon, từ vô tâm đến ân hận, từ trách người sang trách mình, làm nổi bật thông điệp sâu sắc của tác phẩm về tình mẫu tử và sự quan tâm gia đình.
câu 2 :
Trong dòng chảy vội vã của cuộc sống hiện đại, con người dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, sự nghiệp mà đôi khi lãng quên những giá trị cốt lõi, thiêng liêng nhất: tình cảm gia đình. Khi đó, ký ức về những người thân yêu trở thành điểm tựa vững chắc, có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Ký ức không chỉ là thước phim quay chậm về quá khứ mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, định hình nhân cách và sưởi ấm tâm hồn chúng ta.
Trước hết, ký ức về những người thân yêu là nguồn cội cảm xúc và sự an ủi vô giá. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, mỗi người đều phải đối mặt với những khó khăn, thử thách, những lúc cảm thấy cô đơn hay thất bại. Khi ấy, việc lật lại trang ký ức về nụ cười hiền hậu của bà, cái ôm vỗ về của mẹ, hay lời động viên của cha sẽ mang lại sự bình yên lạ kỳ. Những kỷ niệm ngọt ngào ấy xoa dịu vết thương tâm hồn, giúp ta lấy lại cân bằng cảm xúc và tìm thấy sự an ủi chân thành nhất. Giống như Chi-hon trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", khi lạc lối trong sự ân hận, chính những ký ức về chiếc váy xếp nếp, về bàn tay mẹ nắm chặt giữa ga tàu đông đúc đã thức tỉnh lương tâm, giúp cô nhận ra tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Quan trọng hơn, ký ức về gia đình là bệ phóng để trưởng thành và hoàn thiện nhân cách. Những bài học đầu đời, những khuôn phép đạo đức, hay đơn giản chỉ là cách đối nhân xử thế đều được truyền dạy một cách tự nhiên qua những ký ức sinh hoạt chung. Ký ức về sự tảo tần, chịu thương chịu khó của cha mẹ dạy ta biết sống có trách nhiệm, biết trân trọng giá trị lao động. Ký ức về tình thương bao la của ông bà dạy ta lòng nhân ái. Những giá trị đạo đức, phẩm chất tốt đẹp ấy được lưu giữ trong ký ức, trở thành kim chỉ nam dẫn đường cho hành động và quyết định của mỗi người. Thiếu đi ký ức gia đình, con người dễ trở nên khô khan, vô cảm và thiếu đi sự định hướng về mặt đạo đức. Hơn nữa, ký ức về những người thân yêu còn là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Nó giúp ta ghi nhớ nguồn cội, biết ơn những thế hệ đi trước đã tạo dựng nên nền tảng cho cuộc sống hiện tại. Khi chia sẻ những ký ức này với thế hệ sau, chúng ta không chỉ kể lại một câu chuyện mà còn là sự tiếp nối truyền thống, văn hóa gia đình. Ký ức trở thành chất keo gắn kết các thành viên, duy trì ngọn lửa tình thương trong gia đình. Tuy nhiên, tầm quan trọng của ký ức chỉ phát huy khi ta biết trân trọng và nuôi dưỡng nó. Đừng để sự vô tâm, bận rộn làm phai nhòa những kỷ niệm quý giá. Hãy sống chậm lại, quan tâm đến hiện tại và tạo thêm nhiều ký ức đẹp bên người thân, để mai sau, khi nhìn lại, ta không phải day dứt với từ "giá như".
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có tầm quan trọng sống còn trong việc định hình một con người trọn vẹn. Nó là liều thuốc chữa lành tâm hồn, là bài học làm người sâu sắc và là chất xúc tác duy trì hạnh phúc gia đình. Hãy trân trọng và lưu giữ những ký ức ấy như những viên ngọc quý, bởi đó chính là gia tài lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi chúng ta.
câu 1:
Trong đoạn trích từ tiểu thuyết Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lý của nhân vật Chi-hon được khắc họa rất chân thực và sâu sắc, thể hiện quá trình chuyển biến từ sự vô tâm, bực tức ban đầu sang nỗi ân hận tột cùng và sự thấu hiểu muộn màng về mẹ. Mở đầu đoạn trích, tâm lý Chi-hon bộc lộ sự bực tức, đổ lỗi sang người khác. Khi nghe tin mẹ lạc, phản ứng đầu tiên của cô là hỏi mọi người trong gia đình sao không ra ga đón bố mẹ. Tuy nhiên, sự bực tức này nhanh chóng chuyển thành day dứt, tự trách khi cô đối diện với câu hỏi "Còn cô đã ở đâu?". Cô mím chặt môi, cảm thấy nhói lòng vì chính mình cũng có lỗi khi tận bốn ngày sau mới biết tin mẹ bị lạc. Bước ngoặt tâm lý xảy ra khi Chi-hon quay lại ga Seoul. Tại nơi mẹ biến mất, những ký ức bị lãng quên về mẹ ùa về, dẫn đến "Nỗi ân hận cứ bám theo từng ký ức". Cô nhớ lại hình ảnh mẹ thích chiếc váy xếp nếp nhưng bị cô gạt đi, và thái độ vô tâm, hững hờ của mình ngày đó. Cảm giác hối tiếc dâng trào mãnh liệt ("Mình lẽ ra nên mặc thử cái váy đó"). Cô nhận ra sự giản dị, hy sinh thầm lặng của mẹ mà trước đây cô không hề thấu hiểu. Cuối cùng, tâm lý Chi-hon đạt đến đỉnh điểm của sự thấu hiểu và xót xa. Cô đối chiếu hình ảnh mẹ kiên cường, bản lĩnh ngày xưa với hoàn cảnh bơ vơ, mất phương hướng hiện tại. Cô nhận ra tình trạng sức khỏe bất ổn của mẹ mà cả gia đình đã cố tình lờ đi. Diễn biến tâm lý này cho thấy quá trình thức tỉnh lương tâm đầy đau đớn của Chi-hon, từ vô tâm đến ân hận, từ trách người sang trách mình, làm nổi bật thông điệp sâu sắc của tác phẩm về tình mẫu tử và sự quan tâm gia đình.
câu 2 :
Trong dòng chảy vội vã của cuộc sống hiện đại, con người dễ dàng bị cuốn vào vòng xoáy của công việc, sự nghiệp mà đôi khi lãng quên những giá trị cốt lõi, thiêng liêng nhất: tình cảm gia đình. Khi đó, ký ức về những người thân yêu trở thành điểm tựa vững chắc, có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Ký ức không chỉ là thước phim quay chậm về quá khứ mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, định hình nhân cách và sưởi ấm tâm hồn chúng ta.
Trước hết, ký ức về những người thân yêu là nguồn cội cảm xúc và sự an ủi vô giá. Cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng, mỗi người đều phải đối mặt với những khó khăn, thử thách, những lúc cảm thấy cô đơn hay thất bại. Khi ấy, việc lật lại trang ký ức về nụ cười hiền hậu của bà, cái ôm vỗ về của mẹ, hay lời động viên của cha sẽ mang lại sự bình yên lạ kỳ. Những kỷ niệm ngọt ngào ấy xoa dịu vết thương tâm hồn, giúp ta lấy lại cân bằng cảm xúc và tìm thấy sự an ủi chân thành nhất. Giống như Chi-hon trong đoạn trích "Hãy chăm sóc mẹ", khi lạc lối trong sự ân hận, chính những ký ức về chiếc váy xếp nếp, về bàn tay mẹ nắm chặt giữa ga tàu đông đúc đã thức tỉnh lương tâm, giúp cô nhận ra tình yêu và sự hy sinh thầm lặng của mẹ. Quan trọng hơn, ký ức về gia đình là bệ phóng để trưởng thành và hoàn thiện nhân cách. Những bài học đầu đời, những khuôn phép đạo đức, hay đơn giản chỉ là cách đối nhân xử thế đều được truyền dạy một cách tự nhiên qua những ký ức sinh hoạt chung. Ký ức về sự tảo tần, chịu thương chịu khó của cha mẹ dạy ta biết sống có trách nhiệm, biết trân trọng giá trị lao động. Ký ức về tình thương bao la của ông bà dạy ta lòng nhân ái. Những giá trị đạo đức, phẩm chất tốt đẹp ấy được lưu giữ trong ký ức, trở thành kim chỉ nam dẫn đường cho hành động và quyết định của mỗi người. Thiếu đi ký ức gia đình, con người dễ trở nên khô khan, vô cảm và thiếu đi sự định hướng về mặt đạo đức. Hơn nữa, ký ức về những người thân yêu còn là sợi dây kết nối giữa quá khứ, hiện tại và tương lai. Nó giúp ta ghi nhớ nguồn cội, biết ơn những thế hệ đi trước đã tạo dựng nên nền tảng cho cuộc sống hiện tại. Khi chia sẻ những ký ức này với thế hệ sau, chúng ta không chỉ kể lại một câu chuyện mà còn là sự tiếp nối truyền thống, văn hóa gia đình. Ký ức trở thành chất keo gắn kết các thành viên, duy trì ngọn lửa tình thương trong gia đình. Tuy nhiên, tầm quan trọng của ký ức chỉ phát huy khi ta biết trân trọng và nuôi dưỡng nó. Đừng để sự vô tâm, bận rộn làm phai nhòa những kỷ niệm quý giá. Hãy sống chậm lại, quan tâm đến hiện tại và tạo thêm nhiều ký ức đẹp bên người thân, để mai sau, khi nhìn lại, ta không phải day dứt với từ "giá như".
Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có tầm quan trọng sống còn trong việc định hình một con người trọn vẹn. Nó là liều thuốc chữa lành tâm hồn, là bài học làm người sâu sắc và là chất xúc tác duy trì hạnh phúc gia đình. Hãy trân trọng và lưu giữ những ký ức ấy như những viên ngọc quý, bởi đó chính là gia tài lớn nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi chúng ta.