Nguyễn Đức Biển

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức Biển
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài làm

Nhân vật bé Gái trong truyện “Nhà nghèo” của Tô Hoài là hình ảnh tiêu biểu cho thân phận trẻ em nghèo khổ trong xã hội cũ. Em là đứa trẻ nhỏ bé, yếu ớt nhưng lại phải chịu đựng cảnh đói nghèo, bệnh tật và bất hạnh ngay từ khi còn rất nhỏ. Bé Gái hiện lên trong những dòng văn của Tô Hoài thật đáng thương: thân hình gầy gò, xanh xao, cuộc sống thiếu ăn, thiếu mặc và cuối cùng phải chết trong vòng tay cha vì kiệt sức. Qua hình ảnh ấy, người đọc cảm nhận sâu sắc nỗi đau đớn của con người khi bị cái nghèo đẩy đến cùng cực. Bé Gái không chỉ là một nhân vật mà còn là biểu tượng cho bao kiếp người nhỏ bé bị xã hội bất công vùi dập. Bằng ngòi bút hiện thực và lòng nhân đạo sâu sắc, Tô Hoài đã cất lên tiếng nói xót thương và trân trọng sự sống, qua đó khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu thương, lòng cảm thông với những số phận bất hạnh.

Câu 2:

Bài làm

Trong xã hội hiện đại, trẻ em được coi là mầm non, là tương lai của đất nước. Tuy nhiên, vẫn còn không ít em nhỏ đang phải chịu tổn thương từ chính nơi lẽ ra phải an toàn nhất – gia đình. Bạo lực gia đình đang trở thành một vấn đề nhức nhối, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển toàn diện của trẻ em. Bạo lực gia đình là việc một hoặc nhiều thành viên trong gia đình dùng hành động, lời nói, hoặc tâm lý để gây tổn thương cho người khác, đặc biệt là trẻ nhỏ. Những trận đòn roi, những lời chửi mắng, sự lạnh lùng, hắt hủi… đều là vết thương không chỉ trên cơ thể mà còn hằn sâu trong tâm hồn trẻ. Một đứa trẻ lớn lên trong sợ hãi, trong tiếng cãi vã hay trong cảnh cha mẹ đánh nhau sẽ khó có thể phát triển bình thường. Các em dễ trở nên nhút nhát, tự ti, trầm cảm, hoặc ngược lại là bạo lực, chống đối xã hội. Không chỉ ảnh hưởng đến tinh thần, bạo lực gia đình còn tác động tiêu cực đến học tập và nhân cách. Trẻ em bị bạo hành thường giảm khả năng tập trung, học sa sút, thậm chí bỏ học. Lâu dần, những tổn thương ấy khiến các em mất niềm tin vào người lớn và cuộc sống. Đó là một mất mát lớn không chỉ với riêng mỗi gia đình mà còn với toàn xã hội. Để hạn chế tình trạng này, mỗi bậc cha mẹ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc nuôi dạy con bằng tình yêu thương và sự thấu hiểu, chứ không phải bằng roi vọt. Cộng đồng, nhà trường và pháp luật cũng cần chung tay bảo vệ trẻ em, lên án và xử lý nghiêm mọi hành vi bạo lực. Mỗi người lớn cần làm gương, tạo môi trường sống lành mạnh để trẻ được phát triển toàn diện cả về thể chất lẫn tinh thần. Tóm lại, bạo lực gia đình là “vết thương ngầm” tàn phá tuổi thơ của biết bao đứa trẻ. Hãy để gia đình thực sự trở thành nơi ấm áp, yêu thương, để mọi đứa trẻ được lớn lên trong hạnh phúc và trở thành những công dân tốt của xã hội.

Câu 1:Thể loại của văn bản là: Truyện ngắn

Câu 2: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Tự sự

Câu 3: Biện pháp tu từ: So sánh – “cảnh xế muộn chợ chiều”.

-Gợi hình ảnh hai con người đến với nhau khi cuộc đời đã muộn màng, nghèo túng, thiếu thốn. -Thể hiện sự tàn tạ, mỏi mòn của đời người nghèo. -Đồng thời gợi cảm thương sâu sắc cho số phận những con người lam lũ, bất hạnh.

-Làm cho câu văn thêm hấp dẫn, sinh động

Câu 4:

Văn bản phản ánh cuộc sống cực khổ, đói nghèo và bi thương của những người dân nghèo trong xã hội cũ. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng cảm thương sâu sắc đối với những kiếp người bất hạnh và ngợi ca tình người trong nghèo khó.

Câu 5:

-Em ấn tượng nhất với chi tiết “Duyên cúi lay xác con bé... Anh cõng xác con, chạy về.” -Chi tiết này cho thấy nỗi đau tột cùng của người cha nghèo khi mất con. -Gợi cảm xúc thương cảm, xót xa cho phận người lam lũ bị cái nghèo và đói khát dày vò. -Qua đó, ta thấy được giá trị nhân đạo sâu sắc của truyện — nhà văn Tô Hoài luôn hướng lòng thương đến những người khổ cực trong xã hội.