Lê Xuân Bắc
Giới thiệu về bản thân
C2
Trong cuộc đời mỗi con người, ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí vô cùng thiêng liêng và quan trọng. Đó không chỉ là những kỷ niệm đã qua mà còn là điểm tựa tinh thần, là nguồn nuôi dưỡng tâm hồn để mỗi người vững vàng bước đi trên đường đời. Trước hết, ký ức về người thân là nơi lưu giữ những yêu thương chân thành nhất. Đó có thể là hình ảnh người mẹ tần tảo sớm hôm, người cha lặng lẽ hi sinh, hay những bữa cơm giản dị bên gia đình. Những ký ức ấy theo ta suốt cuộc đời, trở thành hành trang giúp ta cảm nhận được giá trị của tình thân. Khi gặp khó khăn, mệt mỏi, chỉ cần nghĩ về gia đình, ta lại có thêm sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Không chỉ vậy, ký ức về người thân còn giúp con người biết trân trọng hiện tại. Có những lúc ta vô tâm, không nhận ra rằng mỗi khoảnh khắc bên gia đình đều quý giá. Đến khi xa cách hoặc mất mát, những ký ức ấy trở thành điều duy nhất còn sót lại, khiến ta vừa đau đớn vừa hối tiếc. Chính ký ức giúp ta hiểu rằng yêu thương cần được thể hiện ngay khi còn có thể, đừng để đến khi muộn màng mới nhận ra giá trị của nó. Bên cạnh đó, ký ức về người thân còn góp phần hình thành nhân cách con người. Từ những câu chuyện, những kỉ niệm cùng ông bà, cha mẹ, ta học được cách sống yêu thương, biết sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn. Những lời dạy, những hành động mẫu mực của người thân in sâu trong ký ức, trở thành kim chỉ nam cho hành trình trưởng thành của mỗi người. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết giữ gìn và trân trọng ký ức về người thân. Có những người mải mê với công việc, với những lo toan của cuộc sống mà quên mất gia đình. Để rồi khi nhận ra thì đã quá muộn. Bởi vậy, mỗi chúng ta cần học cách sống chậm lại, biết quan tâm, yêu thương và lưu giữ những kỷ niệm đẹp bên gia đình ngay từ hôm nay. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có ý nghĩa vô cùng lớn lao trong cuộc đời mỗi con người. Đó là nguồn cội của yêu thương, là động lực sống và cũng là bài học sâu sắc về tình người. Mỗi chúng ta hãy biết trân trọng hiện tại, yêu thương khi còn có thể để sau này khi ngoảnh lại, ký ức luôn là những điều ấm áp chứ không phải là những day dứt muộn màng. C1 Trong đoạn trích Hãy chăm sóc mẹ, diễn biến tâm lí của nhân vật Chi-hon được khắc họa tinh tế và đầy ám ảnh. Khi hay tin mẹ bị lạc, Chi-hon rơi vào trạng thái bàng hoàng, lo lắng và hoảng sợ. Trở lại ga tàu – nơi mẹ biến mất, cô càng thêm đau đớn khi đối diện với không gian đông đúc đã nuốt chửng hình bóng mẹ. Từ hiện tại đau xót, Chi-hon dần chìm vào những hồi ức về mẹ, để rồi nỗi ân hận trỗi dậy khi nhớ lại sự vô tâm của mình trong quá khứ, từ chuyện chiếc váy nhỏ bé đến việc không ra đón mẹ. Cô tự trách bản thân, day dứt vì đã mải mê theo đuổi cuộc sống riêng mà quên mất mẹ già yếu. Tâm lí Chi-hon chuyển biến từ lo lắng, hoang mang đến ân hận, đau đớn và sợ hãi trước nguy cơ có thể mãi mãi mất mẹ. Qua đó, tác giả đã thể hiện sâu sắc tình cảm con cái chỉ thật sự thức tỉnh khi đứng trước mất mát.
C1: Ngôi kể thứ 3
C2: điểm nhìn vào nv Chi-hon(cô gái
C3 : Diệp cấu trúc
Td:
- Làm nổi bật sự đối lập gay gắt giữa hoàn cảnh của mẹ và con.
- Tăng cảm giác xót xa, day dứt, ân hận trong lòng Chi-hon
- Nhấn mạnh sự vô tâm vô tình của con cái trước nỗi bất hạnh của mẹ.
Câu 4. Phẩm chất của người mẹ Những phẩm chất nổi bật của người mẹ: Yêu thương con tha thiết. Hi sinh thầm lặng. Giản dị, cam chịu. Luôn nghĩ cho con hơn cho mình. Câu văn thể hiện phẩm chất ấy: “Nếu là con thì mẹ đã thử cái váy này.” “Không, mẹ thích kiểu này, chỉ có điều mẹ thì không mặc được.” “Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người…”
C5 Chi-hon hối tiếc:
- Cô hối tiếc vì đã không chịu mặc thử chiếc váy mẹ chọn, đã vô tâm trước tình cảm và mong muốn nhỏ bé của mẹ.
Trong cuộc sống, đôi khi chỉ vì sự vô tâm mà chúng ta làm tổn thương những người thân yêu nhất của mình. Một lời nói thờ ơ, một hành động lạnh nhạt cũng có thể khiến người khác đau lòng rất lâu. Khi nhận ra thì mọi thứ đã muộn, chỉ còn lại sự nuối tiếc và day dứt như Chi-hon khi nhớ về mẹ. Vì thế, mỗi người cần học cách quan tâm và trân trọng những điều nhỏ bé trong tình thân. Đừng để yêu thương trở thành điều phải hối hận.