Lê Văn Hùng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) Trong thời đại công nghệ số, trí tuệ nhân tạo (AI) đang được ứng dụng ngày càng rộng rãi trong nhiều lĩnh vực, trong đó có việc quảng bá văn hoá truyền thống của Việt Nam. AI là công nghệ mô phỏng trí thông minh của con người, có khả năng xử lí dữ liệu, tư vấn, hỗ trợ và tương tác nhanh chóng với người dùng. Việc đưa AI vào các lễ hội văn hoá như Festival Phở Hà Nội 2025 là một minh chứng tiêu biểu. Nhờ AI – Chatbot, du khách có thể dễ dàng tìm kiếm gian hàng, món ăn yêu thích và tiếp cận thông tin về lịch sử, giá trị văn hoá của phở Việt một cách thuận tiện hơn. Không chỉ vậy, AI còn được sử dụng trong việc số hoá di sản, tạo bảo tàng ảo, hướng dẫn tham quan tự động hay quảng bá văn hoá trên các nền tảng mạng xã hội. Điều này giúp văn hoá truyền thống trở nên gần gũi, hấp dẫn hơn với giới trẻ và bạn bè quốc tế. Tuy nhiên, cần sử dụng AI một cách hợp lí để giữ được bản sắc nguyên gốc của văn hoá dân tộc. AI chính là cầu nối hiện đại giúp giá trị truyền thống được lan toả mạnh mẽ hơn trong thời đại mới. Câu 2. Bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) Đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng” của Nguyễn Văn Tàu đã tái hiện chân thực cuộc sống gian khổ nhưng giàu ý chí của những người chiến sĩ cách mạng trong thời kì kháng chiến chống Pháp ở chiến trường miền Đông Nam Bộ. Qua những trang viết giản dị mà xúc động, tác giả đã làm nổi bật vẻ đẹp của người lính cách mạng: sống giữa thiếu thốn, hiểm nguy nhưng vẫn bền bỉ, lạc quan và giàu tinh thần vượt khó. Trước hết, đoạn trích khắc họa rõ nét hoàn cảnh sống vô cùng gian khổ của người lính trong rừng chiến khu. Đó là thiên nhiên khắc nghiệt với “đất đỏ dẻo quánh”, “đường trơn trượt”, “con vắt nằm đầy trên lá mục”, chỉ chực bám vào hút máu người đi đường. Không gian rừng già vừa hoang vu vừa hiểm trở, luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Bên cạnh đó là cái đói, cái thiếu đeo bám thường xuyên. Bữa ăn của người lính chỉ là “củ mì luộc thay cơm”, mỗi người được chia vài đoạn nhỏ. Khi có cơm thì cũng chỉ “một sét chén”, cơm cháy được chia đều từng miếng nhỏ. Cách kể chân thực, cụ thể đã cho thấy sự thiếu thốn đến cùng cực của đời sống chiến khu. Đặc biệt, tác giả hồi tưởng về những năm tháng khốc liệt hơn sau trận bão lụt năm 1952, khi lúa gạo bị ngập úng, người lính phải ăn thứ “cơm” là một “bã sền sệt, thúi không chịu nổi”. Dù vậy, họ vẫn phải “nín hơi mà nuốt” để có cái dằn bụng. Những ngày sống nhờ củ mì, rau rừng, cháo loãng được tái hiện đầy ám ảnh: ăn củ mì đến mức “ghẻ lở, ung nhọt”, bàn tay không thể xoè thẳng, cầm súng cũng khó khăn. Chi tiết ấy không chỉ cho thấy sự thiếu thốn vật chất mà còn phản ánh mức độ khốc liệt của chiến tranh và sự hi sinh thầm lặng của những người lính. Tuy nhiên, vượt lên trên tất cả là vẻ đẹp của tinh thần chịu đựng và ý chí chiến đấu bền bỉ của họ. Dù đói khổ, bệnh tật, thiếu thốn trăm bề, người lính vẫn tiếp tục chiến đấu, vẫn cùng nhau “hạ cây rừng, dọn rẫy trồng củ mì”, vẫn trỉa lúa xen giữa giồng mì để duy trì sự sống. Họ không đầu hàng hoàn cảnh mà luôn chủ động vượt qua khó khăn bằng sức lao động và niềm tin vào kháng chiến. Chính điều đó đã làm nên sức mạnh tinh thần lớn lao của người lính cách mạng. Đoạn trích còn cho thấy giọng kể chân thành, tự nhiên mang đậm chất hồi kí. Tác giả là người trong cuộc nên từng chi tiết đều rất thật, rất sống động. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu sức gợi cảm xúc. Những hình ảnh như “một sét chén cơm”, “bịt mũi mà nuốt”, “rau xọp xuống nửa chín nửa sống” vừa giản dị vừa ám ảnh, khiến người đọc cảm nhận sâu sắc hơn sự gian lao của một thời kháng chiến. Cách kể xen giữa hiện tại và hồi tưởng giúp dòng cảm xúc thêm chân thực và sâu lắng. Qua đoạn trích, Nguyễn Văn Tàu không chỉ kể lại những khó khăn của chiến trường miền Đông mà còn bày tỏ sự trân trọng, tự hào đối với những con người đã sống, chiến đấu và hi sinh vì độc lập dân tộc. Tác phẩm giúp thế hệ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình, từ đó biết ơn và sống có trách nhiệm hơn với đất nước. “Rừng miền Đông, một đêm trăng” là một đoạn trích giàu giá trị hiện thực và nhân văn. Qua đó, hình ảnh người lính hiện lên bình dị mà cao đẹp, gian khổ mà kiên cường. Đó chính là vẻ đẹp bất tử của con người Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh gian lao mà anh dũng.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là thuyết minh (kết hợp với thông tin thời sự/báo chí). Câu 2. Hai điểm nổi bật của Festival Phở 2025: Quy tụ hơn 50 gian hàng phở từ khắp ba miền, giới thiệu tinh hoa phở Việt và nhiều thương hiệu nổi tiếng như Phở Thìn Bờ Hồ, Phở Tư Lùn, Phở Hoàng Gia... Lần đầu tiên ứng dụng công nghệ AI – Chatbot để hỗ trợ khách tham quan tìm kiếm gian hàng, món phở yêu thích. Câu 3. Phần sa-pô trình bày các thông tin: chủ đề Festival Phở 2025, thời gian diễn ra (18 đến 20-4-2025), địa điểm tổ chức (Hoàng thành Thăng Long), và điểm đặc biệt là du khách được trải nghiệm ứng dụng AI để tìm kiếm món phở yêu thích. Tác dụng của phần sa-pô: giúp người đọc nhanh chóng nắm được nội dung chính của sự kiện, tạo sự chú ý và hứng thú ngay từ đầu, đồng thời định hướng thông tin cho toàn văn bản. Câu 4. Điểm mới của Festival Phở 2025 là ứng dụng công nghệ AI – Chatbot vào hoạt động tư vấn, hỗ trợ khách tham quan trong lễ hội ẩm thực. Đây là sự kết hợp giữa giá trị truyền thống và công nghệ hiện đại. Việc tác giả nhấn mạnh điểm mới này giúp làm nổi bật tính sáng tạo, hiện đại của lễ hội; cho thấy sự thích ứng của văn hóa truyền thống trong thời đại số, đồng thời tăng sức hấp dẫn và khả năng quảng bá sự kiện. Câu 5. Qua văn bản, em thấy thế hệ trẻ có trách nhiệm rất lớn trong việc giữ gìn và lan tỏa giá trị văn hóa ẩm thực truyền thống dân tộc. Trước hết, cần hiểu và trân trọng những món ăn mang bản sắc dân tộc như phở, bún, bánh chưng… Bên cạnh đó, cần chủ động quảng bá văn hóa ẩm thực Việt qua mạng xã hội, du lịch và giao lưu quốc tế. Người trẻ cũng nên kết hợp sáng tạo với công nghệ hiện đại để đưa ẩm thực truyền thống đến gần hơn với bạn bè thế giới. Giữ gìn ẩm thực truyền thống cũng chính là giữ gìn hồn cốt dân tộc.