Lê Thị Phượng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Phượng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)







Câu 1:



Ngôi kể thứ nhất.

Câu 2:



Điểm nhìn của đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật “tôi”.

Nhân vật “tôi” quan sát, cảm nhận và kể lại sự việc, nên câu chuyện mang tính chân thực, giàu cảm xúc.

Câu 3:



Biện pháp nghệ thuật: Hồi tưởng (kể lại sự việc trong quá khứ), kết hợp miêu tả và tự sự.


Tác dụng:

– Gợi lại kỉ niệm sâu sắc giữa mẹ và con.

– Làm nổi bật tình cảm gia đình, sự chăm sóc, yêu thương của mẹ.

– Tăng tính xúc động, giúp người đọc cảm nhận rõ tâm trạng nhân vật.


Câu 4:



Phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con:

– Sự chăm sóc, bảo vệ con chu đáo (ôm con, sợ làm lạc con giữa chốn đông người).

– Tình yêu thương sâu sắc dành cho con.

– Sự hi sinh thầm lặng vì con.


Câu văn thể hiện phẩm chất ấy:

Ví dụ: “Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố… mẹ cô bị lạc… cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.”

Gợi thấy hình ảnh người mẹ luôn quan tâm, lo lắng cho con.


Câu 5:



Chi-hon hối tiếc vì khi trưởng thành, cô đã không hiểu hết nỗi vất vả và tình thương của mẹ, đôi khi vô tâm, chưa trân trọng mẹ khi mẹ còn ở bên.


Viết đoạn 4–5 câu:

Khi nhớ về mẹ, Chi-hon hối tiếc vì đã có những lúc vô tâm, không hiểu hết sự hi sinh thầm lặng mẹ dành cho mình. Những hành động tưởng chừng nhỏ bé của mẹ ngày xưa lại ẩn chứa tình yêu thương bao la mà cô không kịp nhận ra. Điều đó khiến Chi-hon day dứt mỗi khi nghĩ về mẹ. Từ câu chuyện ấy, em nhận ra rằng chỉ một chút vô tâm cũng có thể khiến những người thân yêu tổn thương. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng, yêu thương gia đình khi còn có thể.












Câu 1:



Ngôi kể thứ nhất.

Câu 2:



Điểm nhìn của đoạn trích là điểm nhìn của nhân vật “tôi”.

Nhân vật “tôi” quan sát, cảm nhận và kể lại sự việc, nên câu chuyện mang tính chân thực, giàu cảm xúc.

Câu 3:



Biện pháp nghệ thuật: Hồi tưởng (kể lại sự việc trong quá khứ), kết hợp miêu tả và tự sự.


Tác dụng:

– Gợi lại kỉ niệm sâu sắc giữa mẹ và con.

– Làm nổi bật tình cảm gia đình, sự chăm sóc, yêu thương của mẹ.

– Tăng tính xúc động, giúp người đọc cảm nhận rõ tâm trạng nhân vật.


Câu 4:



Phẩm chất của người mẹ được thể hiện qua lời kể của người con:

– Sự chăm sóc, bảo vệ con chu đáo (ôm con, sợ làm lạc con giữa chốn đông người).

– Tình yêu thương sâu sắc dành cho con.

– Sự hi sinh thầm lặng vì con.


Câu văn thể hiện phẩm chất ấy:

Ví dụ: “Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố… mẹ cô bị lạc… cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.”

Gợi thấy hình ảnh người mẹ luôn quan tâm, lo lắng cho con.


Câu 5:



Chi-hon hối tiếc vì khi trưởng thành, cô đã không hiểu hết nỗi vất vả và tình thương của mẹ, đôi khi vô tâm, chưa trân trọng mẹ khi mẹ còn ở bên.


Viết đoạn 4–5 câu:

Khi nhớ về mẹ, Chi-hon hối tiếc vì đã có những lúc vô tâm, không hiểu hết sự hi sinh thầm lặng mẹ dành cho mình. Những hành động tưởng chừng nhỏ bé của mẹ ngày xưa lại ẩn chứa tình yêu thương bao la mà cô không kịp nhận ra. Điều đó khiến Chi-hon day dứt mỗi khi nghĩ về mẹ. Từ câu chuyện ấy, em nhận ra rằng chỉ một chút vô tâm cũng có thể khiến những người thân yêu tổn thương. Vì vậy, mỗi người cần trân trọng, yêu thương gia đình khi còn có thể.