Đỗ Thị Lý
Giới thiệu về bản thân
Bài 2 (2 điểm) Trong đoạn trích của Hãy chăm sóc mẹ, tâm lý của Chi-hon có những chuyển biến phức tạp và đầy day dứt. Ban đầu, cô xuất hiện với tâm thế của một người con trưởng thành, bận rộn, dường như không thực sự ý thức được sự cô đơn của mẹ. Khi nghe tin mẹ bị lạc, Chi-hon bàng hoàng và lo lắng, nhưng nỗi lo ấy nhanh chóng biến thành cảm giác tội lỗi khi cô nhớ lại khoảnh khắc mình mải mê tham dự triển lãm trong lúc mẹ gặp nạn. Càng nghĩ, cô càng chìm sâu vào nỗi ân hận, bởi những ký ức vô tâm trước kia hiện về rõ rệt, khiến cô nhận ra rằng mình đã quá ít quan tâm mẹ. Từ đó, tâm lý Chi-hon chuyển sang tự trách và đau đớn, ý thức được khoảng cách giữa bản thân và mẹ, cũng như sự hi sinh lặng thầm của người phụ nữ ấy. Diễn biến tâm lý ấy vừa chân thật vừa ám ảnh, thể hiện hành trình thức tỉnh tình cảm của một người con đối với mẹ.
Câu 2:
Trong cuộc đời mỗi con người, ai cũng mang theo mình những ký ức rất riêng về những người thân yêu. Đó có thể là nụ cười của mẹ trong những buổi chiều gió lộng, bàn tay thô ráp của cha dắt ta qua con đường đầu ngõ, hay tiếng gọi thân thương của ông bà mỗi khi thấy bóng ta chạy về nhà. Thời gian có thể làm phai nhạt nhiều điều, nhưng những ký ức về người thân yêu thì luôn ở lại, trở thành một phần không thể tách rời trong tâm hồn mỗi người. Chúng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng, bởi không chỉ gợi nhắc quá khứ mà còn nâng đỡ, soi sáng cho chúng ta trong hiện tại và tương lai. Trước hết, ký ức về những người thân yêu giúp ta hiểu được cội nguồn và giá trị của gia đình. Con người không thể lớn lên trong khoảng trống; chúng ta trưởng thành từ tình thương, sự chăm sóc và hi sinh thầm lặng của cha mẹ, ông bà, anh chị. Mỗi ký ức về người thân là một bằng chứng của tình yêu ấy. Khi nhớ lại những buổi tối mẹ thức khuya may lại chiếc áo rách, hay những lần cha đội mưa đón ta về, ta càng trân trọng những gì mình đang có. Ký ức vì thế trở thành sợi dây bền chặt nối ta với quá khứ, giúp ta không lạc khỏi cội nguồn, không quên đi người đã nuôi dưỡng mình. Thứ hai, ký ức về người thân yêu còn có sức mạnh nâng đỡ tinh thần vô cùng to lớn. Nhiều lúc trong đời, ta trải qua những thất bại, mệt mỏi hay tổn thương. Những ký ức ấm áp khi ấy giống như ngọn lửa sưởi ấm trái tim, giúp ta đứng dậy và bước tiếp. Nhớ đến ánh mắt khích lệ của cha, ta có thêm nghị lực vượt qua thử thách. Nhớ đến cái ôm nhẹ nhàng của mẹ, ta tìm lại cảm giác bình yên giữa cuộc sống đầy biến động. Chính ký ức đã nuôi dưỡng sự mạnh mẽ và lòng tin vào chính mình. Không chỉ vậy, ký ức còn giúp ta trở nên biết ơn và sống nhân ái hơn. Khi nhìn lại những yêu thương đã nhận được, ta hiểu rằng mình may mắn biết bao. Điều đó khiến ta muốn sống tốt hơn, quan tâm tới người thân nhiều hơn, và sẻ chia với những người xung quanh. Đôi khi, chính vì ký ức mà người ta biết trân trọng từng phút giây còn lại bên người thân, bởi ta hiểu rằng thời gian không thể quay trở lại. Ký ức là lời nhắc rằng yêu thương cần được thể hiện khi còn có thể. Tuy nhiên, ký ức sẽ vô nghĩa nếu ta chỉ giữ chúng như những hình ảnh đẹp để ngắm nhìn. Điều quan trọng hơn là biến chúng thành hành động. Hãy yêu thương cha mẹ nhiều hơn, nói lời cảm ơn khi còn có thể nói, và ôm họ khi vẫn còn có thể cảm nhận hơi ấm. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc nhỏ bé trong đời sống gia đình để mai này khi nhìn lại, ta không mang theo sự hối tiếc. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc đời mỗi người. Đó là nguồn gốc của yêu thương, là sức mạnh để ta vượt qua khó khăn và cũng là bài học để ta sống tử tế, biết ơn. Mỗi ký ức là một viên gạch xây nên tâm hồn ta. Vì vậy, hãy sống trọn vẹn với hiện tại, để mai này khi ký ức trở thành hành trang, ta có thể mỉm cười vì đã từng yêu và được yêu thật nhiều.
Câu 1: Xác định ngôi kể của văn bản trên. → Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất (“tôi”), người kể chuyện xưng “tôi” là Chi-hon – con gái thứ ba trong gia đình. Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích. → Đoạn trích được kể từ điểm nhìn của nhân vật Chi-hon, người con gái trực tiếp hồi tưởng và kể lại hành trình đi tìm mẹ cùng những cảm xúc của chính mình. Câu 3: Đoạn văn: “Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố, cô đang cùng đồng nghiệp tham dự triển lãm sách tổ chức tại Bắc Kinh, Trung Quốc. Lúc mẹ cô bị lạc ở ga tàu điện ngầm Seoul, cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô tại một quầy sách ở triển lãm.” Biện pháp nghệ thuật đã sử dụng: → Phép lặp cấu trúc (“Lúc mẹ…, cô đang…”) và đối lập (hình ảnh người mẹ đang gặp nạn – người con đang bận rộn với công việc). Tác dụng: Nhấn mạnh sự trái ngược giữa tình trạng nguy hiểm của mẹ và sự xa cách, vô tâm của người con. Gợi sự day dứt, ân hận của Chi-hon khi nhớ lại thời điểm mẹ bị lạc. Làm nổi bật nỗi cô độc và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ. --- Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ được thể hiện: Tần tảo, chịu thương chịu khó. Hi sinh thầm lặng vì chồng con. Nhẫn nhịn, luôn lo lắng cho gia đình. Yêu thương vô điều kiện. Câu văn thể hiện phẩm chất của người mẹ: “Mẹ chưa từng sống cho riêng mình mà lúc nào cũng nghĩ đến chồng con.” Hoặc: “Mẹ là người luôn đứng sau, lặng lẽ gánh vác mọi việc.” Câu 5: Chi-hon hối tiếc điều gì? → Chi-hon hối tiếc vì đã quá mải mê công việc, không quan tâm và thấu hiểu mẹ, để rồi khi mẹ lạc mất mới thấy mình đã vô tâm và xa cách với mẹ từ lâu. Sự vô tâm đôi khi không phải là cố ý, nhưng lại có thể khiến những người thân yêu bị tổn thương sâu sắc. Khi ta quá bận rộn hoặc mải mê theo đuổi những điều riêng, ta dễ quên mất rằng cha mẹ hay những người thân vẫn luôn âm thầm chờ ta quan tâm. Chỉ đến khi họ gặp chuyện, ta mới nhận ra sự thờ ơ của mình đã khiến họ buồn biết bao. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, sẻ chia và trân trọng những người thân ngay khi còn có thể.