Nguyễn Viết Thiện
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Thể loại: Truyện ngắn.
Câu 2.
Đề tài của văn bản “Áo Tết”: Đề tài tình bạn tuổi thơ trong bối cảnh đời sống nghèo khó của trẻ em nông thôn những ngày cận Tết.
Câu 3.
Sự thay đổi điểm nhìn:
– Phần đầu đến gần cuối truyện: câu chuyện chủ yếu được nhìn theo điểm nhìn của bé Em (những suy nghĩ về áo mới, ý định khoe, sự băn khoăn khi thấy bạn buồn…).
– Cuối truyện có điểm nhìn chuyển sang bé Bích (suy nghĩ của Bích về Em: “Bé Em thương bạn như vậy… có mặc áo gì Bích vẫn quý…”).
Tác dụng:
– Làm nổi bật tâm lý của cả hai nhân vật, cho thấy sự đối lập mà vẫn hòa hợp giữa hai cách nghĩ.
– Tạo chiều sâu cho truyện, giúp người đọc hiểu hơn tình bạn trong sáng, hồn nhiên của hai bé.
– Làm tăng tính khách quan, giàu cảm xúc, giúp câu chuyện trở nên ấm áp và giàu nhân văn.
Câu 4. Ý nghĩa chi tiết chiếc áo đầm hồng:
– Với bé Em, chiếc áo đầm hồng tượng trưng cho niềm vui, sự háo hức ngày Tết và cả chút kiêu hãnh trẻ con. Tuy nhiên, khi thấy Bích buồn, Em hiểu ra rằng niềm vui của mình sẽ làm bạn tổn thương; chi tiết này làm nổi bật sự trưởng thành trong tâm hồn Em – biết nghĩ cho bạn, biết hi sinh cái đẹp của bản thân để giữ trọn niềm vui chung.
– Với bé Bích, chiếc áo đầm hồng nhắc lại hoàn cảnh nghèo khó của em nhưng cũng làm hiện lên tâm hồn trong sáng, không ghen tị, luôn yêu quý bạn thật lòng.
→ Chi tiết ấy là trung tâm của câu chuyện, bộc lộ tính cách chân thật, nhân hậu và giàu yêu thương của cả hai nhân vật.
Câu 5. Bài học rút ra :
Câu chuyện giữa bé Em và bé Bích giúp ta hiểu rằng tình bạn chân thành quan trọng hơn những hơn thua vật chất. Bạn bè phải biết quan tâm, thấu hiểu và sẵn sàng nhường nhịn để giữ gìn niềm vui chung. Sự sẻ chia, đồng cảm luôn làm cho tình bạn thêm bền chặt và ấm áp. Đừng để sự so sánh giàu – nghèo làm tổn thương nhau; thay vào đó, hãy trân trọng những giá trị tinh thần giản dị nhưng sâu sắc. Một hành động nhỏ xuất phát từ tấm lòng cũng có thể làm nên một tình bạn đẹp.
Bài 2
Câu 1:
Bé Em là cô bé hồn nhiên, trong sáng và đầy những cảm xúc rất trẻ thơ. Ban đầu, Em háo hức với chiếc áo đầm hồng mới, mang trong mình chút tự hào trẻ con và mong muốn được khoe với bạn. Khi gặp Bích, Em vẫn giữ thói quen khoe, nhưng sự buồn bã trong mắt bạn khiến Em chựng lại. Từ đó, Em bắt đầu suy nghĩ và biết đặt mình vào hoàn cảnh bạn. Quyết định không mặc chiếc đầm để hai đứa “bằng nhau” khi đi chơi thể hiện sự tinh tế, biết sẻ chia và giàu lòng nhân hậu của Em. Nhân vật bé Em đẹp ở chỗ: biết vượt qua sự thích thú cá nhân để giữ niềm vui cho bạn. Sự trưởng thành ấy diễn ra rất tự nhiên, cho thấy tấm lòng giàu tình thương của một đứa trẻ. Qua bé Em, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của tình bạn trong sáng và bài học nhân ái đầy giản dị mà sâu sắc.
Câu 2 :
Trong cuộc sống hiện đại, giá trị vật chất và tinh thần luôn song hành, tạo nên sự đầy đủ và hạnh phúc cho con người. Câu chuyện trong “Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư – nơi bé Em chọn tình bạn thay vì chiếc áo đầm hồng – nhắc nhở chúng ta rằng: vật chất quan trọng, nhưng giá trị tinh thần mới là nền tảng làm nên nhân cách và tình người.
Vật chất là điều kiện để con người tồn tại và phát triển. Một cuộc sống đủ đầy mang lại sự ổn định, an tâm, giúp ta có cơ hội học tập, sáng tạo, theo đuổi ước mơ. Trong xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu vật chất ngày càng lớn, khiến con người đôi khi lầm tưởng rằng hạnh phúc phụ thuộc hoàn toàn vào những thứ có thể mua được. Tuy nhiên, giá trị tinh thần – như tình thương, sự sẻ chia, lòng nhân ái, sự tôn trọng – lại là những gì nuôi dưỡng tâm hồn, khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa.
Nếu chỉ chạy theo vật chất, con người dễ đánh mất bản thân, trở nên ích kỉ, lạnh lùng và bị cuốn vào áp lực cạnh tranh. Ngược lại, nếu chỉ sống cho tinh thần mà bỏ quên vật chất, cuộc sống sẽ thiếu nền tảng để phát triển. Vì vậy, cân bằng hai giá trị này là lựa chọn đúng đắn để mỗi người sống hạnh phúc và bền vững.
Cân bằng không có nghĩa là chia đôi, mà là biết đặt vật chất đúng vị trí của nó: phương tiện, không phải mục đích. Giống như bé Em, chiếc áo đầm đẹp khiến Em vui, nhưng tình bạn làm Em hạnh phúc hơn. Đó là sự trưởng thành mà người lớn cũng cần học theo: hiểu rằng giá trị tinh thần có sức mạnh gắn kết, chữa lành và nâng con người lên.
Để xây dựng lối sống hài hòa giữa vật chất và tinh thần, mỗi người có thể bắt đầu bằng những việc làm cụ thể:
– Sống tiết kiệm, tiêu dùng hợp lý, không chạy theo hình thức.
– Dành thời gian quan tâm, lắng nghe và chia sẻ với người thân, bạn bè.
– Tham gia hoạt động cộng đồng, làm việc thiện để nuôi dưỡng lòng nhân ái.
– Trân trọng những khoảnh khắc giản dị: bữa cơm gia đình, cuộc trò chuyện chân thành, niềm vui từ học hỏi và sáng tạo.
– Luôn tự hỏi: điều gì làm mình vui nhất – sở hữu một món đồ mới, hay cảm giác được yêu thương và yêu thương người khác?
Khi biết trân trọng cả vật chất lẫn tinh thần, ta không chỉ sống đầy đủ mà còn sống tử tế. Và khi mỗi người đều biết cân bằng như thế, xã hội sẽ trở nên nhân văn và tốt đẹp hơn.
Câu 1 :
Hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” trong bài thơ Chân quê là một sáng tạo độc đáo, giàu giá trị thẩm mỹ và biểu tượng của Nguyễn Bính. Hoa chanh vốn nhỏ bé, giản dị, không rực rỡ nhưng mang hương thơm thanh khiết, giống như vẻ đẹp mộc mạc, chân chất của người con gái thôn quê. “Giữa vườn chanh” nhấn mạnh sự hài hòa, phù hợp giữa vẻ đẹp ấy với không gian quê mùa thân thuộc. Khi đặt hình ảnh này vào nỗi băn khoăn của chàng trai trước sự đổi thay của người yêu sau chuyến “đi tỉnh về”, ta thấy rõ khát vọng gìn giữ vẻ đẹp nguyên sơ, thuần phác của người con gái quê, cũng là mong muốn bảo vệ những giá trị truyền thống đang bị đô thị hóa lấn át. Hình ảnh thơ vừa gợi cảnh, vừa gợi tình: cảnh quê thanh bình; tình quê tha thiết, mộc mạc. Nó trở thành biểu tượng của vẻ đẹp chân quê – giản dị mà bền lâu. Qua đó, Nguyễn Bính thể hiện nỗi lo âu, nuối tiếc và khát vọng chân thành của một tâm hồn gắn bó sâu nặng với làng quê Việt Nam.
Câu 2 :
Phát biểu của Barack Obama: “Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại” nêu lên một trong những vấn đề cấp bách nhất mà thế giới đang đối mặt. Đây không chỉ là một cảnh báo mang tính thời sự mà còn là lời nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm với Trái Đất – ngôi nhà chung của nhân loại.
Trước hết, biến đổi khí hậu gây ra những hậu quả trực tiếp và nghiêm trọng đối với đời sống con người. Nhiệt độ toàn cầu tăng khiến băng tan, mực nước biển dâng, đe dọa nhấn chìm nhiều vùng duyên hải và đảo quốc. Thiên tai như bão, lũ lụt, hạn hán, cháy rừng diễn ra thường xuyên và khó dự đoán hơn, gây thiệt hại lớn về người và tài sản. Không chỉ hủy hoại môi trường tự nhiên, biến đổi khí hậu còn tác động sâu sắc đến an ninh lương thực, nguồn nước, sức khỏe cộng đồng. Nhiều vùng đất màu mỡ trở nên khô cằn, mùa màng thất bát; con người phải đối mặt với nguy cơ đói nghèo và dịch bệnh. Rõ ràng, đây là vấn đề mang tính sống còn, không một quốc gia nào có thể đứng ngoài.
Bên cạnh đó, biến đổi khí hậu còn tạo ra những thách thức về kinh tế – xã hội. Nguồn lực của các quốc gia phải dồn cho khắc phục thiên tai và thích ứng với môi trường thay đổi, làm chậm tốc độ phát triển. Sự di cư do khí hậu dẫn đến xung đột tài nguyên, bất ổn xã hội và mâu thuẫn chính trị. Điều này cho thấy biến đổi khí hậu không chỉ là vấn đề của môi trường mà còn là phép thử đối với sự đoàn kết và trách nhiệm của nhân loại.
Tuy nhiên, nguy cơ lớn cũng đặt ra yêu cầu phải nhìn nhận lại lối sống và cách phát triển. Con người cần thay đổi thói quen tiêu dùng, sử dụng năng lượng xanh, hạn chế phát thải. Các quốc gia phải hợp tác trong nghiên cứu khoa học, phát triển công nghệ sạch, thực hiện cam kết giảm khí nhà kính. Mỗi cá nhân cũng có thể góp phần bằng hành động nhỏ: trồng cây, tiết kiệm năng lượng, hạn chế rác thải nhựa… Khi cả cộng đồng cùng hành động, những nỗ lực nhỏ sẽ tạo nên sự thay đổi lớn.
Phát biểu của Barack Obama vì thế không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là lời kêu gọi trách nhiệm. Tương lai của nhân loại phụ thuộc vào chính những hành động hôm nay. Nếu chúng ta thờ ơ, Trái Đất sẽ trở thành nơi khắc nghiệt hơn để sinh sống; nhưng nếu chung tay, con người hoàn toàn có thể bảo vệ và phục hồi môi trường. Nhận thức đúng đắn và hành động kịp thời chính là chìa khóa để vượt qua thách thức lớn nhất ấy.
Biến đổi khí hậu là hiểm họa toàn cầu, nhưng cũng là cơ hội để nhân loại thay đổi tư duy và hướng tới phát triển bền vững. Vì vậy, mỗi người cần ý thức rõ ràng: bảo vệ môi trường là bảo vệ chính tương lai của mình.