Nguyễn Trần Quang Lâm
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao, diễn biến tâm lí của nhân vật ông giáo Thứ được khắc họa tinh tế, qua đó làm nổi bật những phẩm chất đáng quý của nhân vật. Ban đầu, Thứ rơi vào tâm trạng buồn bã, bế tắc khi nhận ra cuộc sống nghèo khổ, quẩn quanh của gia đình mình. Từ cảm giác ngượng ngùng, áy náy khi thấy mâm cơm của mình đầy đặn hơn mâm cơm của mẹ và các em, Thứ dần chuyển sang day dứt, xót xa trước sự nhường nhịn âm thầm của những người thân yêu. Khi phải ngồi ăn một mình trong khi bà, mẹ, vợ và các em đều nhịn đói, Thứ rơi vào trạng thái dằn vặt dữ dội, cảm thấy bất công, vô lý và tủi hổ. Nỗi đau ấy lên đến cao trào khi anh vừa ăn vừa ứa nước mắt, miếng cơm trở nên nghẹn đắng. Qua diễn biến tâm lí đó, ông giáo Thứ hiện lên là một con người giàu lòng nhân ái, yêu thương gia đình sâu sắc, có ý thức về sự công bằng và biết tự vấn lương tâm. Tuy bất lực trước hoàn cảnh, Thứ vẫn giữ được nhân cách tốt đẹp và tấm lòng nhân hậu, qua đó thể hiện giá trị nhân đạo sâu sắc trong ngòi bút của Nam Cao.
Câu 2.
Trong xã hội hiện đại, khi mạng xã hội ngày càng phát triển mạnh mẽ, con người ngày càng dễ bị cuốn vào những chuẩn mực vẻ đẹp phi thực tế. Chiến dịch quảng cáo “Turn your back” của Dove ra đời năm 2023 mang một thông điệp ý nghĩa và nhân văn: vẻ đẹp là không có chuẩn mực, và vẻ đẹp tự nhiên của con người, dù có khiếm khuyết, vẫn là điều hoàn hảo nhất.
Trước hết, thông điệp của Dove khẳng định giá trị đích thực của vẻ đẹp nằm ở sự chân thật. Những hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt bằng AI có thể tạo ra hình ảnh hoàn hảo trên màn hình, nhưng lại vô tình khiến con người tự ti, so sánh và phủ nhận chính bản thân mình. Khi quay lưng lại với các bộ lọc ấy, con người học cách chấp nhận gương mặt thật, cơ thể thật và những nét riêng không thể sao chép của mình. Đó chính là nền tảng của sự tự tin và lòng tự trọng.
Bên cạnh đó, chiến dịch còn góp phần phá bỏ những khuôn mẫu áp đặt về ngoại hình đã tồn tại lâu nay. Không phải làn da không tì vết, vóc dáng hoàn hảo hay gương mặt giống nhau mới được gọi là đẹp. Mỗi con người đều mang một vẻ đẹp riêng biệt, được tạo nên từ sự khác biệt, từ dấu vết của thời gian, trải nghiệm và cá tính. Khi xã hội tôn vinh sự đa dạng ấy, con người sẽ bớt đi áp lực phải chạy theo những chuẩn mực xa rời thực tế.
Thông điệp của Dove đặc biệt có ý nghĩa với giới trẻ – những người dễ bị ảnh hưởng bởi mạng xã hội. Việc sống trong một thế giới tràn ngập hình ảnh đã chỉnh sửa có thể khiến nhiều người đánh mất sự tự tin, thậm chí tổn thương về mặt tinh thần. Khi hiểu rằng vẻ đẹp không có chuẩn mực cố định, giới trẻ sẽ biết yêu thương bản thân hơn, tập trung hoàn thiện giá trị bên trong như tri thức, nhân cách và lòng nhân ái.
Từ thông điệp ấy, mỗi người cần thay đổi cách nhìn nhận về bản thân và người khác. Thay vì đánh giá con người qua ngoại hình, chúng ta nên trân trọng sự chân thật, khác biệt và vẻ đẹp tự nhiên. Khi con người biết chấp nhận chính mình, xã hội sẽ trở nên nhân văn, bao dung và tích cực hơn.
Chiến dịch “Turn your back” của Dove không chỉ là một hoạt động quảng cáo mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc: vẻ đẹp đích thực không đến từ công nghệ chỉnh sửa, mà đến từ sự tự tin, chân thật và khả năng yêu thương chính bản thân mình.
Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba. Người kể chuyện không trực tiếp xưng “tôi” mà gọi nhân vật chính là Thứ, đồng thời quan sát, thuật lại cuộc sống, hành động và diễn biến tâm trạng của nhân vật một cách khách quan.
Câu 2.
Điểm nhìn trong đoạn trích chủ yếu đặt vào nhân vật Thứ. Người kể chuyện nhìn sự việc từ bên trong tâm trạng, suy nghĩ và cảm xúc của Thứ, theo sát từng biến chuyển trong ý nghĩ của nhân vật. Điểm nhìn này giúp người đọc thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ, sự bế tắc, day dứt và mặc cảm của Thứ, từ đó tạo nên sự đồng cảm mạnh mẽ với số phận của một con người sống trong cảnh nghèo túng, quẩn quanh và bế tắc.
Câu 3.
Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm bởi lúc ấy anh nhận ra một cách đau đớn sự bất công và khổ cực trong chính gia đình mình. Trong khi anh được dành cho phần cơm ăn riêng thì bà, mẹ, vợ và các em đều phải nhịn đói hoặc ăn uống kham khổ. Miếng cơm không còn là sự no đủ mà trở thành nỗi dằn vặt lương tâm, khiến Thứ vừa thương người thân, vừa ân hận, xấu hổ và bất lực trước hoàn cảnh. Chính sự yêu thương sâu sắc nhưng không có khả năng thay đổi thực tại đã khiến nước mắt anh trào ra trong nghẹn ngào.
Câu 4.
Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh bi kịch sống mòn của tầng lớp trí thức tiểu tư sản nghèo trong xã hội cũ. Đó là những con người có học, có ý thức, giàu lòng nhân ái nhưng bị cuộc sống nghèo đói, trách nhiệm gia đình và hoàn cảnh xã hội ngột ngạt vùi dập, khiến họ rơi vào trạng thái bế tắc, mỏi mòn cả về vật chất lẫn tinh thần. Qua đó, Nam Cao thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc khi cảm thông với nỗi đau con người, đồng thời kín đáo phê phán một xã hội bất công đã bóp nghẹt khát vọng sống tốt đẹp của con người.
câu 1 :
Sống một cách ý nghĩa là khát vọng của mỗi con người, bởi đời sống chỉ thực sự có giá trị khi ta biết mình sống để làm gì và sống như thế nào. Trước hết, để sống ý nghĩa, con người cần có mục tiêu và lí tưởng rõ ràng. Mục tiêu giúp ta định hướng hành động, tạo động lực để nỗ lực vươn lên và hoàn thiện bản thân mỗi ngày. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn là sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Một người biết sống trách nhiệm sẽ không buông xuôi trước khó khăn, biết cố gắng học tập, lao động chân chính và đóng góp cho cộng đồng bằng những việc làm dù nhỏ bé nhưng thiết thực. Quan trọng hơn, sống ý nghĩa là biết yêu thương và trân trọng con người xung quanh. Sự quan tâm, sẻ chia, lòng nhân ái và bao dung giúp con người gắn kết với nhau, làm cho cuộc sống trở nên ấm áp và tốt đẹp hơn. Ngoài ra, mỗi người cũng cần biết trân trọng hiện tại, sống chân thành, không để những hối tiếc muộn màng chi phối cuộc đời. Khi có lí tưởng, trách nhiệm và tình yêu thương, con người sẽ cảm nhận được ý nghĩa đích thực của sự tồn tại của mình.
Câu 2.
Lưu Quang Vũ là một nghệ sĩ đa tài, thơ ông thường mang giọng điệu trữ tình sâu lắng, giàu suy tư về con người và cuộc sống. Bài thơ Áo cũ là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện vẻ đẹp của tình mẫu tử và lòng biết ơn đối với những giá trị bình dị đã gắn bó với con người qua năm tháng.
Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh chiếc áo cũ hiện lên với dấu ấn của thời gian. Chiếc áo ngày càng ngắn, sờn rách, bạc màu ở hai vai, gợi lên sự thiếu thốn, giản dị của một thời gian khó. Tuy cũ kĩ nhưng chiếc áo lại chứa đựng những ký ức sâu nặng, khiến người con thương áo như thương chính một phần tuổi thơ của mình. Chiếc áo không chỉ là vật dụng che thân mà đã trở thành nơi lưu giữ kỉ niệm, tình cảm, khiến đôi mắt người con phải cay cay khi nghĩ về.
Ở khổ thơ tiếp theo, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy xúc động. Mẹ vá áo cho con và qua đó nhận ra con mình đang lớn lên từng ngày. Đôi mắt mẹ đã mờ đi vì năm tháng vất vả, phải cố nhìn thật kỹ chỉ để xâu kim vá áo cho con. Những đường kim mũi chỉ vụng về nhưng chứa đựng tình yêu thương âm thầm, bền bỉ. Chiếc áo mang dấu tay mẹ vá không chỉ khiến người con thêm quý áo mà còn làm dâng lên tình thương yêu, biết ơn sâu nặng dành cho mẹ.
Sang khổ thơ thứ ba, chiếc áo tiếp tục đồng hành cùng người con qua bao mùa tháng. Dù đã cũ, người con vẫn nâng niu, trân trọng, không nỡ thay áo mới. Khi chiếc áo dài hơn, người con chợt nhận ra mẹ cũng già hơn theo năm tháng. Sự đối sánh ấy khiến bài thơ thấm đẫm nỗi xót xa, bởi sự trưởng thành của con luôn gắn liền với sự hi sinh, hao mòn của mẹ.
Khổ thơ cuối mang ý nghĩa khái quát và giàu tính triết lí. Từ việc thương chiếc áo cũ, tác giả nhắn nhủ con người hãy biết trân trọng những gì bình dị đã cùng ta đi qua năm tháng, bởi trong đó có bóng dáng của mẹ, của gia đình, của quá khứ yêu thương không thể thay thế. Đó cũng là lời nhắc nhở mỗi người phải biết sống ân tình, biết ơn cội nguồn và những hi sinh thầm lặng trong cuộc đời.
Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, Áo cũ đã chạm đến những rung cảm sâu kín nhất trong lòng người đọc. Bài thơ không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn khơi dậy trong mỗi chúng ta ý thức trân trọng những giá trị thân thương đã nuôi dưỡng tâm hồn mình qua năm tháng trôi qua.
Câu 1.
phương thức biểu đạt chính là : nghị luận.
Vì tác giả chủ yếu bày tỏ suy nghĩ, quan điểm, triết lí về cái chết và cách con người nên sống; các yếu tố tự sự, biểu cảm chỉ mang tính hỗ trợ.
Câu 2.
Nội dung chính của đoạn trích:
Đoạn trích bàn về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở con người phải sống nhân văn, chân thành, biết yêu thương, chia sẻ và đối xử tốt với những người đang sống xung quanh mình; đồng thời phê phán lối sống ích kỉ, tham lam, vô cảm của con người trong đời sống hiện đại.
Câu 3.
Trong đoạn văn thứ bảy, tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ khi ví cuộc sống con người đang sống như một cánh đồng và cái chết như một cánh đồng bên cạnh. Cách diễn đạt này giúp cho khái niệm vốn trừu tượng và khó nắm bắt là cái chết trở nên gần gũi, nhẹ nhàng và dễ hình dung hơn. Qua đó, tác giả làm giảm cảm giác sợ hãi trước cái chết, đồng thời gợi ra suy ngẫm sâu sắc rằng nếu con người sống trung thực, không ân hận thì khi rời khỏi cuộc đời này sẽ cảm thấy thanh thản.
Câu 4.
Theo tác giả, cái chết không chỉ là sự kết thúc của một đời người mà còn chứa đựng một lời nhắc nhở sâu sắc đối với những người còn sống, nhắc nhở họ phải sống tốt hơn, sống đúng với những giá trị nhân văn vốn có của con người. Tôi đồng tình với ý kiến này bởi cái chết luôn khiến con người phải nhìn lại cách sống, cách hành xử của mình đối với những người xung quanh. Khi đứng trước sự mất mát, con người thường trở nên chân thành hơn, biết yêu thương, trân trọng và bao dung hơn, từ đó nhận ra ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
Câu 5.
Thông điệp ý nghĩa nhất mà tôi rút ra từ văn bản là con người cần biết trân trọng hiện tại và sống tử tế với những người đang sống bên cạnh mình ngay từ bây giờ. Cuộc đời là hữu hạn và cái chết có thể đến bất cứ lúc nào, vì vậy chỉ khi sống yêu thương, chia sẻ và có trách nhiệm, con người mới không phải hối tiếc khi đối diện với những mất mát không thể bù đắp.