Nguyễn Thị Ngọc Bích
Giới thiệu về bản thân
1. Văn bản thuộc kiểu văn bản thông tin
2. Phương thức biểu đạt chính: thuyết minh - cung cấp thông tin, giải thích về phát hiện khoa học
3. Nhan đề “Phát hiện 4 hành tinh trong hệ sao láng giềng của Trái đất”: ngắn gọn rõ ràng nêu trực tiếp nội dung chính , gây chú ý vì liên quan đến " hệ sao láng giềng " và số lượng cụ thể " 4 hành tinh"
4.Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh mô phỏng sao Barnard và các hành tinh
Tác dụng: Giúp người đọc dễ hình dung , tăng tính trực quan sinh động, làm bài viết hấp dẫn hơn
5. Văn bản có tính chính xác, khách quan vì có số liệu cụ thể (khoảng cách, tỉ lệ khối lượng, nhiệt độ…), dẫn nguồn rõ ràng (tạp chí khoa học, ABC News, nhà nghiên cứu…), ngôn ngữ trung lập, không cảm tính
a, cosa= |a1a2+b1b2|
√a1²+b1².√a2²+b2²
= | 3.12+(-4).(-5)|
√3²+(-4)².√12²+(-5)²
= 56/65
b, Áp dụng công thức khoảng cách :
|3.(-3)-4.2+c|\√3²+(-4)²=6
|-9-8+c|\5=6
|c-17|\5=6
=>|c-17|=30
ta có : c-17=30=>c=47
c-17=-30=>có=-13
Có 2 đường thẳng thoả mãn
d1: 3x-4y+47=0
d2: 3x-4y-13=0
a, -2x² + 18x + 20 ≥ 0 Đặt f(x) = -2x² + 18x + 20 Ta có a = -2 < 0 Δ = b² - 4ac = 18² - 4.(-2).20 = 484 > 0 => pt có 2 nghiệm pb x1 = 10 x2 = -1 x -∞ -1 10 +∞ f(x) - 0 + 0 - KL: f(x) > 0 vs mọi x ∈ (-∞; -1) ∪ (10; +∞) => T = (-∞; -1] ∪ [10; +∞)
b,√2x²-8x+4=x-2 (1)
Bình phương 2 vế của pt (1)
2x²-8x+4=x²-4x+4
2x²-x²-8x+4x+4-4=0
x²-4x=0
=> pt có 2 nghiệm pb x1=4 , x2=0
Thay x1=4 vào (1) :
√2.4²-8.4+4=4-2
=> √4=2 ( TM)
Thay x2=0 vào (1) :
√2.0²-8.0+4=0-2
=>√4=-2 ( KTM)
=> x1=4 là nghiệm của pt
Vậy tập nghiệm T={4}
-Lí lẽ: “Người ta làm thơ không phải bằng ý mà bằng chữ.” → Dẫn chứng: Dẫn lời Va-lê-ri cho rằng chữ trong thơ và văn xuôi “giống nhau về hình thức nhưng khác nhau về hoá trị”, khẳng định thơ phải lao động công phu với chữ. - Lí lẽ: “Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.” → Dẫn chứng: Nêu ví dụ Tôn-xtôi và Phlô-be – hai nhà văn chữa đi chữa lại tác phẩm, cân nhắc từng chữ → chứng minh sáng tạo nghệ thuật là lao động nghiêm túc, không phải ngẫu hứng. - Lí lẽ: “Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.” → Dẫn chứng: Tác giả phản bác việc coi thơ chỉ là cảm hứng bốc đồng, so sánh “những cơn bốc đồng” với “trúng số độc đắc” để nhấn mạnh sự cần thiết của kiên trì, rèn luyện. - Lí lẽ: “Tôi rất ghét cái định kiến quái gở…: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.” → Dẫn chứng: Phê phán những người làm thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, không chịu học tập, rèn luyện → khẳng định cần lao động nghệ thuật bền bỉ. - Lí lẽ: “Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” → Dẫn chứng: Nêu gương Lý Bạch, Gớt, Ta-go – những nhà thơ lớn vẫn sáng tạo khi tuổi già → chứng minh giá trị thơ ca đến từ nội lực và sự miệt mài lao động.
Nhận xét : + Lê Đạt lập luận rõ ràng, chặt chẽ, giàu tính thuyết phục. + Dẫn chứng phong phú, cụ thể, vừa có trong – ngoài nước, làm nổi bật quan điểm: Thơ ca là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, không phải món quà nhất thời của cảm hứng hay thiên tài.
-Lí lẽ: “Người ta làm thơ không phải bằng ý mà bằng chữ.” → Dẫn chứng: Dẫn lời Va-lê-ri cho rằng chữ trong thơ và văn xuôi “giống nhau về hình thức nhưng khác nhau về hoá trị”, khẳng định thơ phải lao động công phu với chữ. - Lí lẽ: “Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.” → Dẫn chứng: Nêu ví dụ Tôn-xtôi và Phlô-be – hai nhà văn chữa đi chữa lại tác phẩm, cân nhắc từng chữ → chứng minh sáng tạo nghệ thuật là lao động nghiêm túc, không phải ngẫu hứng. - Lí lẽ: “Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.” → Dẫn chứng: Tác giả phản bác việc coi thơ chỉ là cảm hứng bốc đồng, so sánh “những cơn bốc đồng” với “trúng số độc đắc” để nhấn mạnh sự cần thiết của kiên trì, rèn luyện. - Lí lẽ: “Tôi rất ghét cái định kiến quái gở…: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.” → Dẫn chứng: Phê phán những người làm thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, không chịu học tập, rèn luyện → khẳng định cần lao động nghệ thuật bền bỉ. - Lí lẽ: “Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” → Dẫn chứng: Nêu gương Lý Bạch, Gớt, Ta-go – những nhà thơ lớn vẫn sáng tạo khi tuổi già → chứng minh giá trị thơ ca đến từ nội lực và sự miệt mài lao động.
Nhận xét : + Lê Đạt lập luận rõ ràng, chặt chẽ, giàu tính thuyết phục. + Dẫn chứng phong phú, cụ thể, vừa có trong – ngoài nước, làm nổi bật quan điểm: Thơ ca là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, không phải món quà nhất thời của cảm hứng hay thiên tài.
-Lí lẽ: “Người ta làm thơ không phải bằng ý mà bằng chữ.” → Dẫn chứng: Dẫn lời Va-lê-ri cho rằng chữ trong thơ và văn xuôi “giống nhau về hình thức nhưng khác nhau về hoá trị”, khẳng định thơ phải lao động công phu với chữ. - Lí lẽ: “Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.” → Dẫn chứng: Nêu ví dụ Tôn-xtôi và Phlô-be – hai nhà văn chữa đi chữa lại tác phẩm, cân nhắc từng chữ → chứng minh sáng tạo nghệ thuật là lao động nghiêm túc, không phải ngẫu hứng. - Lí lẽ: “Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.” → Dẫn chứng: Tác giả phản bác việc coi thơ chỉ là cảm hứng bốc đồng, so sánh “những cơn bốc đồng” với “trúng số độc đắc” để nhấn mạnh sự cần thiết của kiên trì, rèn luyện. - Lí lẽ: “Tôi rất ghét cái định kiến quái gở…: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.” → Dẫn chứng: Phê phán những người làm thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, không chịu học tập, rèn luyện → khẳng định cần lao động nghệ thuật bền bỉ. - Lí lẽ: “Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” → Dẫn chứng: Nêu gương Lý Bạch, Gớt, Ta-go – những nhà thơ lớn vẫn sáng tạo khi tuổi già → chứng minh giá trị thơ ca đến từ nội lực và sự miệt mài lao động.
Nhận xét : + Lê Đạt lập luận rõ ràng, chặt chẽ, giàu tính thuyết phục. + Dẫn chứng phong phú, cụ thể, vừa có trong – ngoài nước, làm nổi bật quan điểm: Thơ ca là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, không phải món quà nhất thời của cảm hứng hay thiên tài.
-Lí lẽ: “Người ta làm thơ không phải bằng ý mà bằng chữ.” → Dẫn chứng: Dẫn lời Va-lê-ri cho rằng chữ trong thơ và văn xuôi “giống nhau về hình thức nhưng khác nhau về hoá trị”, khẳng định thơ phải lao động công phu với chữ. - Lí lẽ: “Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.” → Dẫn chứng: Nêu ví dụ Tôn-xtôi và Phlô-be – hai nhà văn chữa đi chữa lại tác phẩm, cân nhắc từng chữ → chứng minh sáng tạo nghệ thuật là lao động nghiêm túc, không phải ngẫu hứng. - Lí lẽ: “Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.” → Dẫn chứng: Tác giả phản bác việc coi thơ chỉ là cảm hứng bốc đồng, so sánh “những cơn bốc đồng” với “trúng số độc đắc” để nhấn mạnh sự cần thiết của kiên trì, rèn luyện. - Lí lẽ: “Tôi rất ghét cái định kiến quái gở…: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.” → Dẫn chứng: Phê phán những người làm thơ chỉ sống bằng “vốn trời cho”, không chịu học tập, rèn luyện → khẳng định cần lao động nghệ thuật bền bỉ. - Lí lẽ: “Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” → Dẫn chứng: Nêu gương Lý Bạch, Gớt, Ta-go – những nhà thơ lớn vẫn sáng tạo khi tuổi già → chứng minh giá trị thơ ca đến từ nội lực và sự miệt mài lao động.
Nhận xét : + Lê Đạt lập luận rõ ràng, chặt chẽ, giàu tính thuyết phục. + Dẫn chứng phong phú, cụ thể, vừa có trong – ngoài nước, làm nổi bật quan điểm: Thơ ca là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, không phải món quà nhất thời của cảm hứng hay thiên tài.