Nguyễn Ngọc An

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Ngọc An
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1

Trong đoạn trích, nhân vật ông giáo Thứ được Nam Cao khắc họa với những diễn biến tâm lý phức tạp và đầy nghẹn ngào. Bữa cơm quê nghèo, chỉ có rau với cá kho, đã trở thành khởi điểm cho một chuỗi suy tư day dứt trong lòng Thứ. Anh cảm nhận sâu sắc sự bất công của cuộc đời: tại sao những người lao động lam lũ, những người già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ – là những người đáng được ăn no, lại luôn phải chịu đói? Còn anh – người ít vất vả hơn, lại được ưu tiên? Sự “thẹn thùng” khi ăn, sự ngỡ ngàng vì những ánh mắt nhường nhịn, sự day dứt và dòng nước mắt trào ra trong lúc ăn là minh chứng cho một tâm hồn nhạy cảm, nhân hậu, giàu tình yêu thương và có ý thức sâu sắc về công bằng. Tuy không thể thay đổi hoàn cảnh, nhưng Thứ đã không sống vô cảm; ngược lại, anh đau đáu vì người thân, vì sự bất lực của chính mình. Qua đó, Nam Cao cho thấy Thứ không phải là kẻ “sống mòn” hoàn toàn – mà là một con người biết trăn trở, giàu lòng vị tha, đang bị đời sống đè nén đến nghẹt thở.

câu 2

Trong thời đại công nghệ phát triển như vũ bão, trí tuệ nhân tạo (AI) không chỉ góp mặt trong học tập, công việc mà còn len lỏi vào đời sống cá nhân – đặc biệt là qua mạng xã hội. Một trong những hệ quả là sự ra đời của hàng loạt hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt khiến con người dần đánh mất sự chân thật và tự ti về vẻ ngoài tự nhiên. Trước thực trạng ấy, Dove – thương hiệu chăm sóc cá nhân – đã thực hiện chiến dịch “Turn your back” nhằm kêu gọi con người, đặc biệt là phụ nữ, “quay lưng lại” với vẻ đẹp nhân tạo, từ đó nhấn mạnh thông điệp: Vẻ đẹp là không có chuẩn mực.

“Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” có nghĩa là mỗi con người đều có một nét đẹp riêng, không ai giống ai. Vẻ đẹp không nên bị gò bó vào một khuôn mẫu nhất định nào đó mà xã hội, mạng xã hội hay công nghệ áp đặt. Khi chúng ta chấp nhận bản thân, yêu quý những gì mình đang có – đó mới là vẻ đẹp hoàn hảo nhất.

Xã hội hiện nay đang dần “đồng hóa” vẻ đẹp: làn da trắng, mũi cao, mắt to, dáng chuẩn… Trào lưu dùng filter, chỉnh ảnh, làm đẹp bằng AI khiến con người dễ tự ti, mặc cảm, đặc biệt là giới trẻ.Nhiều người đánh mất sự tự nhiên, chạy theo những vẻ đẹp ảo, từ đó dẫn đến áp lực ngoại hình, trầm cảm, mất lòng tin vào bản thân.Chiến dịch của Dove mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc, giúp mọi người, đặc biệt là phụ nữ – những người dễ bị tổn thương bởi định kiến ngoại hình – học cách yêu bản thân, chấp nhận sự không hoàn hảo.Cái đẹp thật sự không nằm ở làn da hay vóc dáng, mà là ở sự tự tin, tử tế và lòng nhân ái. Một người biết yêu chính mình sẽ luôn tỏa sáng.

Rất nhiều người nổi tiếng, influencer ngày nay đã quay về với vẻ đẹp tự nhiên: không trang điểm cầu kỳ, không chỉnh sửa ảnh, dũng cảm công khai khuyết điểm – điều đó tạo nên sức hút và ảnh hưởng tích cực.Bản thân em cũng từng cảm thấy tự ti vì ngoại hình. Nhưng khi hiểu rằng sự khác biệt là điều khiến mình đặc biệt, em dần học cách trân trọng bản thân hơn.

Chiến dịch “Turn your back” của Dove không chỉ đơn thuần là một hoạt động quảng cáo, mà còn là lời nhắc nhở đầy nhân văn về giá trị của con người. Trong một thế giới đang ngày càng chạy theo sự hoàn hảo giả tạo, chúng ta cần dũng cảm “quay lưng” lại – để đối diện với chính mình, yêu thương chính mình và hiểu rằng: vẻ đẹp đích thực là sự chân thành, tự nhiên và không có chuẩn mực nào có thể định nghĩa được.

câu 1 ngôi thứ ba

câu 2 điểm nhìn trần thuật,điểm nhìn nay tập trung vào nhân vật Thứ tác dụng là đi sâu khắc hoạ nội tâm nhân vật

câu 3 lí do y khóc là y nghĩ thương cho gia đình nghèo khổ thiếu thốn ,thương cho cuộc đời của chính mình,cho hoài bão bị cuộc đời thực tế vùi dập

câu 4 thông qua Thứ, nhà văn đã phản ánh:

1. Bi kịch của người trí thức sống trong xã hội thực dân phong kiến

  • Thứ là một trí thức nghèo, có học vấn, có tâm hồn, có lý tưởng sống cao đẹp, nhưng lại bị giam hãm trong hoàn cảnh sống ngột ngạt, tù túng: đó là một công việc nhàm chán, một cuộc sống vật chất thiếu thốn, gia đình nặng gánh cơm áo, và cả một xã hội mục ruỗng, đầy rẫy bất công.
  • Bi kịch lớn nhất của Thứ là mâu thuẫn giữa khát vọng sống có ý nghĩa (muốn cống hiến, viết văn, làm điều tốt đẹp) với hiện thực phũ phàng (sống mòn mỏi, quẩn quanh, bất lực).
  • Qua đó, Nam Cao phản ánh nỗi đau tinh thần sâu sắc của tầng lớp trí thức, khi họ bị bóp nghẹt bởi hoàn cảnh, không thể sống đúng với lý tưởng, đánh mất dần nhân cách và lòng tin.

2. Sự tha hóa con người trong xã hội phi nhân tính

  • Thứ dần dần trở nên ích kỷ, nhỏ nhen, thực dụng, hay cáu gắt với vợ con, bất mãn với đồng nghiệp, và trở thành một con người trái ngược với chính mình trước kia.
  • Điều này phản ánh sự tha hóa nhân cách con người khi phải sống trong một xã hội phi lý, nơi con người bị cuộc sống cơm áo đè nặng đến mức đánh mất chính mình.

3. Lên án xã hội mục ruỗng, bế tắc trước cách mạng

  • Qua cuộc đời tù túng, không lối thoát của Thứ, Nam Cao lên án một xã hội cũ mục nát, khiến cho những con người tốt đẹp bị nghiền nát, bị sống “mòn”.
  • Không chỉ là cá nhân Thứ, mà đó là bi kịch chung của cả một lớp người trí thức, cho thấy sự bế tắc của xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám.

4. Khơi dậy khát vọng sống có ý nghĩa

  • Mặc dù sống mòn mỏi, Thứ vẫn ẩn chứa một khát khao sống cao đẹp, một ước muốn được viết, được cống hiến. Điều này cho thấy tinh thần nhân văn sâu sắc của tác phẩm: Con người dù trong hoàn cảnh nào vẫn luôn có mong muốn được sống đúng nghĩa.
  • Tác giả như muốn thức tỉnh con người: Đừng để lý tưởng bị lãng quên, đừng cam chịu sống "mòn" mà hãy đấu tranh để được sống là chính mình.