Dương Thị Cúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Cúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong văn bản "Chữ bầu lên nhà thơ", quan điểm này được triển khai bằng cách nhấn mạnh vai trò quyết định của ngôn ngữ và sự lao động công phu của người nghệ sĩ trong việc tạo ra phong cách thơ độc đáo. Tác giả phân biệt rõ "nghĩa tiêu dùng" và "nghĩa thi ca", đề cao lao động chữ nghĩa miệt mài, và khẳng định chính việc sử dụng ngôn ngữ riêng biệt tạo nên cá tính sáng tạo của nhà thơ

Trong phần 2 của bài "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả lập luận rằng ngôn ngữ là yếu tố cốt lõi tạo nên giá trị của nhà thơ và khẳng định sự khác biệt giữa nhà thơ chân chính và người làm thơ nghiệp dư nằm ở khả năng sử dụng ngôn ngữ tinh tế. Tác giả sử dụng các dẫn chứng từ các nhà thơ nổi tiếng như Nguyễn Du để minh họa cho quá trình lao động công phu với ngôn từ.

"Một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền": Cụm từ này gợi liên tưởng đến hình ảnh người nông dân làm việc cực nhọc ngoài đồng ruộng dưới mọi thời tiết khắc nghiệt ("một nắng hai sương"). "Lầm lũi" thể hiện sự kiên nhẫn, âm thầm, không phô trương, miệt mài với công việc của mình. "Lực điền" chỉ người có sức vóc, khỏe mạnh, cho thấy việc sáng tác không phải là một thú vui nhàn hạ mà là một công việc đòi hỏi sức lực, tâm huyết và sự bền bỉ lớn lao. Khi áp dụng cho nhà thơ, nó ví quá trình sáng tạo nghệ thuật cũng gian khổ, vất vả không kém công việc đồng áng. "Trên cánh đồng giấy": Đây là một ẩn dụ tuyệt đẹp so sánh trang giấy trắng với mảnh ruộng cần được khai hoang, gieo trồng. "Cánh đồng giấy" là không gian, là địa hạt mà người nghệ sĩ lao động, cống hiến. "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ": Hình ảnh này chốt lại sự so sánh, làm nổi bật giá trị của lao động nghệ thuật. "Bát mồ hôi" là ẩn dụ cho sự nỗ lực, trăn trở, suy tư, thậm chí là sự đau đớn, vật lộn với ngôn từ của nhà thơ. "Từng hạt chữ" ví mỗi chữ, mỗi câu thơ như hạt lúa quý giá thu hoạch được sau bao ngày gieo trồng, chăm sóc. Điều này khẳng định rằng thơ ca chân chính không tự nhiên mà có, nó là kết quả của sự đánh đổi, của quá trình chắt lọc, gọt giũa ngôn từ một cách kỹ lưỡng và tâm huyết nhất. Tóm lại, ý kiến trên đề cao vai trò của lao động trong sáng tạo nghệ thuật. Nó bác bỏ quan niệm sáng tác thơ là sự ngẫu hứng, thăng hoa chớp nhoáng, mà khẳng định đó là một quá trình làm việc nghiêm túc, gian khổ, đòi hỏi nhà thơ phải thực sự dấn thân, coi việc viết lách như một nghề, một nghiệp cần sự tận tụy và mồ hôi, nước mắt để tạo ra những tác phẩm có giá trị.

Trong bài "Chữ bầu lên nhà thơ", tác giả Lê Đạt không tán thành định kiến "chín sớm tàn lụi" ở các nhà thơ Việt Nam và không ưa những nhà thơ "thần đồng" nổi tiếng dễ dàng. Ngược lại, ông đề cao những nhà thơ chân chính lao động miệt mài với con chữ để tạo ra ngôn ngữ và phong cách riêng, cho rằng giá trị của nhà thơ do tác phẩm tạo nên