Chu Thị Hân

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Chu Thị Hân
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Trong đoạn trích Sống mòn của Nam Cao, diễn biến tâm lí của nhân vật ông giáo Thứ được khắc họa tinh tế, qua đó làm nổi bật những phẩm chất đáng trân trọng của một trí thức nghèo. Ban đầu, Thứ rơi vào trạng thái bế tắc, hoang hốt khi nhận ra cuộc đời mình bị trói buộc bởi cơm áo và trách nhiệm gia đình, không lối thoát. Nỗi lo âu ấy dần chuyển thành sự cam chịu khi anh buộc phải chấp nhận một cuộc sống tầm thường, chật chội. Trong cảnh ăn cơm, tâm lí Thứ có sự biến đổi sâu sắc: từ ngạc nhiên, áy náy đến day dứt và đau đớn. Anh nhận ra sự bất công khi mình được ăn còn bà, mẹ, vợ và các em phải nhịn đói. Tình thương yêu gia đình khiến Thứ muốn nhường phần ăn cho người khác nhưng lại bất lực trước hoàn cảnh. Chính sự giằng xé ấy làm nước mắt anh ứa ra, miếng cơm trở nên nghẹn ngào. Qua diễn biến tâm lí đó, ông giáo Thứ hiện lên là người giàu tình cảm, có lương tâm, biết yêu thương, biết tự vấn trước những bất công của cuộc đời. Đồng thời, nhân vật cũng tiêu biểu cho bi kịch của người trí thức nghèo sống mòn mỏi trong xã hội cũ, có ý thức nhân đạo nhưng không đủ sức thoát khỏi vòng vây khắc nghiệt của đời sống.

Câu 2:

Trong bối cảnh mạng xã hội và công nghệ chỉnh sửa hình ảnh phát triển mạnh mẽ, con người ngày càng chịu nhiều áp lực về ngoại hình. Những khuôn mặt hoàn hảo được tạo ra bởi trí tuệ nhân tạo vô tình trở thành thước đo đánh giá vẻ đẹp, khiến không ít người rơi vào tâm lí tự ti và phủ nhận bản thân. Trước thực trạng đó, chiến dịch “Turn your back” của Dove ra đời như một lời nhắc nhở đầy nhân văn, gửi gắm thông điệp sâu sắc: vẻ đẹp là không có chuẩn mực.

Trước hết, cần nhìn nhận rõ thực tế rằng các hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt bằng AI đang góp phần định hình nên những chuẩn mực sắc đẹp phi thực tế. Trên mạng xã hội, hình ảnh con người thường được làm mịn, làm trắng, làm thon gọn đến mức xa rời đời sống thật. Khi tiếp xúc thường xuyên với những hình ảnh ấy, nhiều người, đặc biệt là phụ nữ và giới trẻ, dễ cảm thấy ngoại hình của mình kém giá trị. Áp lực phải đẹp theo một khuôn mẫu khiến con người sống trong so sánh, lo âu và dần đánh mất sự tự tin vốn có.

Từ thực trạng đó, thông điệp của Dove mang ý nghĩa thức tỉnh mạnh mẽ. “Quay lưng lại” với các hiệu ứng làm đẹp không đồng nghĩa với việc phủ nhận công nghệ, mà là lựa chọn đặt giá trị con người lên trên những tiêu chuẩn nhân tạo. Vẻ đẹp tự nhiên, dù có khiếm khuyết, lại chính là biểu hiện chân thực nhất của cá tính và trải nghiệm sống. Nếp nhăn ghi dấu thời gian, làn da không hoàn hảo hay gương mặt không cân đối đều kể câu chuyện riêng của mỗi con người. Khi dám đối diện với chính mình mà không cần che giấu, con người sẽ tìm thấy sự tự tin bền vững và giá trị đích thực.

Không chỉ dừng lại ở phạm vi cá nhân, thông điệp “vẻ đẹp là không có chuẩn mực” còn góp phần thay đổi cách xã hội nhìn nhận và đánh giá con người. Vẻ đẹp không nên bị giới hạn trong một khuôn mẫu cố định, càng không nên bị quyết định bởi thuật toán hay thị hiếu số đông. Một xã hội biết tôn trọng sự khác biệt sẽ là môi trường giúp con người sống nhân ái hơn, bớt áp lực so sánh và biết trân trọng những giá trị đa dạng của con người.

Đối với bản thân em, thông điệp của Dove mang ý nghĩa định hướng sâu sắc. Em hiểu rằng thay vì chạy theo những hình ảnh hoàn hảo trên mạng xã hội, điều quan trọng hơn là học cách chấp nhận bản thân và hoàn thiện mình từ bên trong. Sự tự tin, lòng nhân hậu, trí tuệ và cách sống tích cực mới là những yếu tố tạo nên vẻ đẹp lâu dài và có ý nghĩa.

Có thể khẳng định, chiến dịch “Turn your back” của Dove không chỉ là một hoạt động truyền thông, mà còn là một tuyên ngôn nhân văn trong thời đại số. Thông điệp ấy giúp con người nhận ra rằng vẻ đẹp đích thực không nằm ở những lớp chỉnh sửa nhân tạo, mà nằm ở sự chân thật, khác biệt và độc nhất của mỗi cá nhân.


Câu 1. Ngôi kể của văn bản là ngôi thứ ba. Người kể chuyện giấu mình, gọi nhân vật chính là “y” nhưng vẫn hiểu rõ và miêu tả sâu sắc đời sống nội tâm của nhân vật. Câu 2. Điểm nhìn trong đoạn trích là điểm nhìn bên ngoài. Câu chuyện được kể chủ yếu theo cảm nhận, suy nghĩ và tâm trạng của Thứ, nhờ đó người đọc có thể thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ về vật chất lẫn tinh thần của nhân vật, đồng thời cảm nhận rõ bi kịch sống mòn của người trí thức nghèo. Câu 3. Nước mắt của Thứ ứa ra khi ăn cơm vì anh nhận ra sự bất công và vô lí trong cảnh sống của gia đình mình. Những người đáng được ăn nhất như bà, mẹ, vợ và các em thì phải nhịn đói, còn anh – người ít lao lực nhất – lại được ăn. Miếng cơm vì thế trở nên nghẹn ngào, chất chứa sự hi sinh, đói khổ và tình thương yêu sâu nặng. Nước mắt ấy là biểu hiện của nỗi đau tinh thần, sự day dứt và bất lực của Thứ trước hoàn cảnh không thể thay đổi. Câu 4. Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao phản ánh bi kịch của người trí thức nghèo trong xã hội cũ: sống trong túng thiếu, bế tắc, bị gánh nặng cơm áo đè nặng khiến lý tưởng và khát vọng dần lụi tàn. Qua đó, tác giả thể hiện tấm lòng nhân đạo sâu sắc khi xót thương cho số phận con người và lên án xã hội đã đẩy họ vào cảnh sống mòn mỏi, không lối thoát.

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích là nghị luận. Câu 2. Đoạn trích bàn luận về ý nghĩa của cái chết như một lời nhắc nhở đối với con người đang sống: hãy sống nhân ái, chân thành, biết chia sẻ, cảm thông và vượt qua ích kỉ, dục vọng để hướng tới những giá trị nhân văn. Câu 3. – Biện pháp tu từ: so sánh kết hợp ẩn dụ (so sánh đời sống và cái chết với hai “cánh đồng”). – Hiệu quả nghệ thuật: làm cho cái chết – một khái niệm trừu tượng – trở nên gần gũi, nhẹ nhàng; qua đó giúp người đọc nhận ra rằng nếu sống trung thực, không ân hận thì con người sẽ ra đi thanh thản, đồng thời khơi gợi lối sống nhân văn, bớt tham lam và ích kỉ. Câu 4. Tác giả cho rằng cái chết chứa đựng một lời nhắc nhở đối với những người đang sống hãy sống tốt hơn. Tôi đồng tình với ý kiến ấy vì cái chết khiến con người thức tỉnh, biết nhìn lại cách sống của mình, từ đó trân trọng con người và các giá trị tốt đẹp khi còn có thể. Câu 5. Thông điệp ý nghĩa nhất rút ra từ văn bản là: con người cần sống nhân ái, chân thành và bao dung với người khác khi còn sống. Bởi chỉ khi mất đi, con người mới nhận ra những giá trị ấy thì đã quá muộn, còn sự yêu thương và thiện chí chỉ thực sự có ý nghĩa khi được trao đi đúng lúc.

Câu 1:

Sống một cách ý nghĩa là khát vọng chung của mỗi con người, nhưng để đạt được điều đó đòi hỏi chúng ta phải lựa chọn cho mình những phương thức sống đúng đắn. Trước hết, sống ý nghĩa là sống có mục tiêu và lý tưởng rõ ràng. Khi biết mình sống vì điều gì, con người sẽ có động lực vượt qua khó khăn và không hoang phí thời gian vào những điều vô nghĩa. Bên cạnh đó, sống ý nghĩa còn thể hiện ở cách ta đối xử với người khác bằng sự chân thành, yêu thương và trách nhiệm. Một lời sẻ chia đúng lúc, một hành động tử tế nhỏ bé cũng có thể mang lại giá trị lớn lao cho cuộc sống. Ngoài ra, con người cần biết hoàn thiện bản thân mỗi ngày, không ngừng học hỏi, lao động nghiêm túc và sống trung thực với chính mình. Đặc biệt, việc biết trân trọng hiện tại và ý thức về sự hữu hạn của đời người sẽ giúp ta sống chậm lại, sâu sắc hơn, không thờ ơ hay ích kỉ. Như vậy, sống có mục tiêu, biết yêu thương và không ngừng tự hoàn thiện chính là những phương thức giúp con người sống một cuộc đời thật sự ý nghĩa.

Câu 2:

Lưu Quang Vũ là nhà thơ giàu cảm xúc, thơ ông thường giản dị nhưng thấm đẫm chiều sâu nhân văn. Áo cũ là một bài thơ như thế. Không sử dụng những hình ảnh lớn lao, cao siêu, tác giả chỉ mượn hình ảnh chiếc áo cũ để gợi lên tình mẫu tử thiêng liêng, đồng thời gửi gắm những suy ngẫm sâu sắc về sự chảy trôi của thời gian và sự hi sinh thầm lặng của người mẹ.

Mở đầu bài thơ là hình ảnh chiếc áo cũ gắn liền với sự trưởng thành của người con: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai” Chiếc áo “mỗi ngày thêm ngắn” không chỉ vì con lớn lên mà còn bởi thời gian đang lặng lẽ trôi qua. Những chi tiết “đứt sờn”, “bạc hai vai” cho thấy dấu vết của năm tháng in hằn trên chiếc áo, cũng như trên cuộc đời người mẹ. Áo cũ ở đây mang ý nghĩa biểu tượng: đó là kí ức tuổi thơ, là những ngày tháng ấu thơ nghèo khó nhưng ấm áp yêu thương. Vì thế, người con “thương áo cũ như là thương ký ức”, thương đến mức “mắt phải cay cay”. Cảm xúc ấy chân thành, lặng lẽ mà sâu sắc.

Sang khổ thơ thứ hai, hình ảnh người mẹ hiện lên rõ nét qua hành động vá áo: “Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim” Người mẹ nhận ra sự trưởng thành của con không phải qua lời nói mà qua những lần vá áo. Chi tiết “mẹ không còn nhìn rõ” gợi lên nỗi xót xa: thời gian không chỉ làm con lớn lên mà còn khiến mẹ già đi, sức khỏe giảm sút. Những đường kim mũi chỉ mẹ vá cho con chứa đựng biết bao yêu thương, hi sinh âm thầm. Tình mẹ không cần lời nói hoa mỹ, chỉ lặng lẽ hiện diện trong từng hành động nhỏ bé. Chính vì thế, càng thương mẹ, người con lại càng yêu chiếc áo cũ hơn, bởi chiếc áo ấy thấm đẫm tình mẫu tử.

Ở khổ thơ tiếp theo, cảm xúc của người con trở nên sâu lắng hơn khi ý thức rõ ràng về quy luật nghiệt ngã của thời gian: “Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn” Mỗi lần con lớn lên là mỗi lần mẹ già đi. Câu thơ giản dị mà đau đáu một nỗi niềm khó gọi tên. Người con không nỡ thay áo mới, bởi thay áo cũng đồng nghĩa với việc thừa nhận sự đổi thay không thể đảo ngược của đời người. Chiếc áo cũ vì thế trở thành kỉ vật thiêng liêng, gắn với mẹ, với tuổi thơ và với những năm tháng không thể quay lại.

Khổ thơ cuối mang giọng điệu chiêm nghiệm, như một lời nhắn nhủ đầy tính nhân văn: “Hãy biết thương lấy những manh áo cũ Để càng thương lấy mẹ của ta” Qua hình ảnh áo cũ, Lưu Quang Vũ nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng những điều bình dị đã cùng ta đi qua năm tháng, đặc biệt là trân trọng mẹ khi còn có thể. Bởi khi thời gian trôi qua, điều còn lại không phải là vật chất mới mẻ mà là những yêu thương đã từng tồn tại.

Áo cũ không chỉ là bài thơ về một chiếc áo, mà là khúc ca lặng lẽ về tình mẫu tử, về sự hi sinh và về nỗi day dứt trước bước đi vô tình của thời gian. Với giọng thơ nhẹ nhàng, hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi, Lưu Quang Vũ đã chạm đến trái tim người đọc, để từ đó mỗi chúng ta biết yêu thương mẹ nhiều hơn, khi còn có thể.

Câu 1:

Trong bài thơ Trăng hè của nhà thơ Đoàn Văn Cừ, hai khổ thơ đã diễn tả được bức tranh quê hương bình dị, mộc mạc, đong đầy cảm xúc. Câu thơ "Tiếng võng trong nhà kẽo kẹt đưa" sử dụng từ tượng thanh "kẽo kẹt" đã diễn tả được âm thanh tiếng võng dân dã trong căn nhà ấm áp. Hình ảnh "Đầu thềm con chó ngủ lơ mơ / Bóng cây lơi lả bên hàng dậu / Đêm vắng, người im, cảnh lặng lờ' sử dụng từ láy lơ mơ, lơi lả, lặng lờ đã tăng sức gợi hình, gợi cảm xúc và tăng tính chân thực, sinh động. Người đọc cảm nhận được hình ảnh của con chó ngủ mơ màng ở hè, bóng cây thướt tha ở bên hàng dậu và khung cảnh lặng im, vạn vật yên lặng. Khổ thơ đã diễn tả được hình ảnh, thiên nhiên, sự vật đều rơi vào trạng thái bình yên, tĩnh lặng. Người đọc cảm nhận được khung cảnh thanh bình, tĩnh mịch, ấm áp. Khổ thơ tiếp theo đã miêu tả hoạt động của con người. "Ông lão nằm chơi ở giữa sân" và "Thằng cu đứng vịn bên thanh chõng/Ngắm bóng con mèo quyện dưới chân" đã diễn tả được hoạt động của con người. Từ láy "lấp loáng" đã tăng sức gợi hình, gợi cảm xúc cho hình ảnh của những tàu cau dưới ánh trăng. Tất cả hòa quyện để tạo nên một bức tranh quê thanh bình, tĩnh lặng nhưng mang vẻ đẹp riêng không thể trộn lẫn.

Câu 2:

Tuổi trẻ luôn được xem là giai đoạn đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người vì đó là lúc ta mang trong mình những khát vọng lớn lao cùng ý chí mạnh mẽ để chinh phục tương lai. Trên hành trình ấy, nỗ lực hết mình là yếu tố quan trọng giúp người trẻ vượt qua thử thách và khẳng định giá trị bản thân. Suy ngẫm từ những trải nghiệm của cuộc sống, ta nhận ra rằng nỗ lực không chỉ đưa con người đến gần thành công hơn mà còn tạo nên ý nghĩa sâu sắc cho tuổi trẻ hôm nay. Nỗ lực là khi con người sẵn sàng dốc hết tâm sức cho mục tiêu đã chọn, kiên trì với lý tưởng và không dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn. Tuổi trẻ là thời điểm ta giàu nhiệt huyết nhất nên càng cần biết cố gắng để xây dựng nền tảng vững chắc cho tương lai. Cuộc sống vốn không bằng phẳng. Trên mỗi chặng đường đều tồn tại thử thách và đôi khi là những cú vấp ngã khiến con người chao đảo. Thế nhưng người trẻ có tinh thần nỗ lực sẽ không khuất phục trước trở ngại mà luôn giữ một niềm tin mạnh mẽ vào khả năng của mình. Họ dám tự đặt ra mục tiêu, kiên trì từng bước để biến ước mơ thành hiện thực. Thực tế cuộc đời đã chứng minh rằng những thành tựu lớn lao luôn được xây dựng từ sự nỗ lực không mệt mỏi. Như câu chuyện về Picasso, trước khi trở thành danh họa nổi tiếng, ông đã trải qua thời kỳ vô cùng khó khăn. Thế nhưng điều giúp ông vượt lên không phải may mắn mà chính là tinh thần bền bỉ và niềm đam mê nghệ thuật cháy bỏng. Thành công của ông là minh chứng rõ ràng rằng nỗ lực giúp con người tạo nên phiên bản tốt hơn của chính mình. Ở tuổi trẻ hôm nay, tinh thần ấy càng trở nên cần thiết khi chúng ta sống trong xã hội cạnh tranh cao, nơi mỗi cơ hội đều quý giá và chỉ những ai biết cố gắng mới có thể nắm bắt. Tuy vậy vẫn tồn tại không ít bạn trẻ thiếu ý chí phấn đấu. Một số người chọn sự an nhàn, gặp khó khăn liền bỏ cuộc hoặc đổ lỗi cho hoàn cảnh thay vì tự thay đổi. Cũng có người nhiều lần lên kế hoạch nhưng lại để sự trì hoãn cuốn đi, dành quá nhiều thời gian cho những điều vô bổ. Họ quên rằng tuổi trẻ trôi qua rất nhanh và cơ hội chỉ xuất hiện khi ta chủ động tìm kiếm. Nếu không biết nỗ lực từng ngày, ta sẽ dễ dàng đánh mất thời điểm quý báu nhất của cuộc đời. Để sống một tuổi trẻ có ý nghĩa, mỗi người cần học cách tin tưởng bản thân, xác định rõ mục tiêu và kiên trì theo đuổi đến cùng. Mỗi ngày cố gắng một chút cũng là đang đặt viên gạch xây dựng tương lai. Hạnh phúc không phải chỉ nằm ở kết quả cuối cùng mà còn xuất hiện trong từng khoảnh khắc ta dốc hết tâm huyết cho điều mình theo đuổi. Nỗ lực hết mình chính là điều làm nên vẻ đẹp bền vững của tuổi trẻ. Khi biết cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân, người trẻ không chỉ bước gần hơn đến thành công mà còn tìm được ý nghĩa thật sự của cuộc sống. Một tuổi trẻ có nỗ lực là một tuổi trẻ không nuối tiếc. Vì vậy, mỗi chúng ta hãy sống trọn từng ngày, dám ước mơ và dám kiên trì theo đuổi để sau này khi ngoảnh lại có thể tự hào về hành trình của chính mình.




Câu 1: - Ngôi kể của người kể chuyện: Ngôi thứ ba ( là người kể chuyện toàn tri, đứng ngoài và không tham gia trực tiếp vào câu chuyện, bao quát toàn bộ sự việc) Câu 2: - Một số chi tiết về cách ứng xử của chị Bớt Dương trong văn bản cho thấy chị không giận mẹ dù trước đó từng bị mẹ phân biệt đối xử: + Khi thấy mẹ đem quần áo nồi niêu đến ở chung, Bớt rất mừng. Nhưng chị cố gặng mẹ cho hết lẽ, sợ phiền mẹ. + Chị Bớt đón nhận mẹ, để cho mẹ phụ chăm sóc con cái, nhà cửa. + Khi mẹ ân hận vì ngày xưa đối xử phân biệt, Bớt vội buông bé Hiên, ôm lấy mẹ và nói: Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?” Câu 3: Qua đoạn trích, em thấy nhân vật Bớt là một người con hiếu thảo, lễ phép và giàu lòng bao dung. Mặc dù trước đây Bớt không được mẹ đối xử công bằng nhưng khi mẹ đến ở chung chị vẫn niềm nở và vui mừng đón tiếp mẹ. Chị đã không oán trách, căm hận hay khước từ người mẹ của mình. Đồng thời, chị Bớt còn được khắc hoạ với vẻ đẹp của sự chăm chỉ, cán cù và siêng năng. Nhân vật này luôn làm việc chăm chỉ, làm công tác, làm đồng áng rồi cả công việc trong gia đình.Song song với đó, chị còn hiện lên với tình yêu thương con cái, yêu thương gia đình, luôn nỗ lực để có thể xây dựng, vun đắp gia đình. Có thể khẳng định lại, nhân vật Bớt mang trong mình những vẻ đẹp thật đáng khâm phục và ngưỡng mộ. Câu 4: Hành động ôm lấy vai mẹ và câu nói của chị Bớt: "- Ô hay! Con có nói gì đâu, sao bu cứ nghĩ ngợi thế nhỉ?" có ý nghĩa: thể hiện sự an ủi, trấn an tinh thần cho người mẹ. Dù trước đây bị mẹ đối xử phân biệt, nhưng chị không hề oán trách. Mà ngược lại, chị bao dung và vẫn yêu thương mẹ tha thiết. Qua đó, cho thấy chị là một người giàu lòng vị tha, giàu tình yêu thương và là một người con hiếu thảo. Câu 5:

Qua văn bản trên, em đã rút ra cho bản thân mình một thông điệp mang giá trị nhân sinh sâu sắc đối với cuộc sống hôm nay. Ấy là thông điệp về việc trân trọng tình cảm gia đình. Bởi lẽ, gia đình là cái nôi nuôi dưỡng mỗi người, là bến đỗ êm đềm cho ta trở về sau những chông chênh của cuộc sống. Chính tình yêu thương và sự sẻ chia vô điều kiện từ gia đình đã giúp chúng ta có đủ niềm tin để bước tiếp trên hành trình trưởng thành. Khi biết gìn giữ những giá trị ấy, ta không chỉ làm phong phú đời sống tinh thần của mình mà còn góp phần xây dựng một môi trường sống nhân ái và bền vững hơn. Vì vậy, mỗi người cần học cách lắng nghe, thấu hiểu và bày tỏ yêu thương với những người thân yêu. Chỉ khi trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, ta mới cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc giản dị mà vô giá. Thông điệp ấy sẽ luôn theo em, trở thành kim chỉ nam cho cách sống và cách yêu thương của em trong tương lai.