LÊ NHẬT LONG
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy không ngừng của thời đại hiện đại hóa, toàn cầu hóa, con người ngày càng bị cuốn vào vòng xoáy của công nghệ, kinh tế và những giá trị mới. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, việc gìn giữ và bảo vệ những giá trị văn hóa truyền thống lại trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Bởi lẽ, văn hóa truyền thống không chỉ là cội nguồn tạo nên bản sắc dân tộc, mà còn là sợi dây liên kết quá khứ, hiện tại và tương lai của một quốc gia.Văn hóa truyền thống là tổng hòa những giá trị vật chất và tinh thần được hun đúc qua hàng nghìn năm lịch sử. Đó có thể là phong tục tập quán, lễ hội, trang phục, ẩm thực, nghệ thuật dân gian, tín ngưỡng, hay ngôn ngữ. Mỗi yếu tố đều mang trong mình một phần linh hồn dân tộc, phản ánh tư duy, đạo lý và lối sống của cha ông ta. Trong một thế giới đang ngày càng “phẳng” với sự giao thoa mạnh mẽ của nhiều nền văn hóa, nếu không biết bảo vệ những giá trị này, chúng ta sẽ dần đánh mất bản sắc riêng, để rồi bị hòa tan trong biển lớn của văn hóa ngoại lai.Gìn giữ văn hóa truyền thống không có nghĩa là bảo thủ, là khước từ cái mới, mà là biết tiếp nhận tinh hoa nhân loại trên nền tảng vững chắc của bản sắc dân tộc. Chúng ta không thể sống mãi trong quá khứ, nhưng cũng không được quên nguồn cội của mình. Người Việt trẻ hôm nay có thể mặc áo sơ mi, dùng điện thoại thông minh, làm việc trong các tập đoàn quốc tế, nhưng cũng cần biết trân trọng tà áo dài, hiểu và giữ gìn tiếng Việt, tham gia lễ hội truyền thống hay kính trọng tổ tiên. Đó chính là sự kết hợp hài hòa giữa hiện đại và truyền thống – yếu tố tạo nên một bản lĩnh văn hóa vững vàng.Thực tế cho thấy, nhiều nét đẹp văn hóa đang dần bị mai một. Nhiều người trẻ không còn mặn mà với những trò chơi dân gian, không biết hát dân ca, không quan tâm đến Tết cổ truyền. Một phần do lối sống gấp gáp, thực dụng; một phần do tác động của văn hóa ngoại nhập. Tuy nhiên, cũng không thể phủ nhận nỗ lực của nhiều cá nhân, tổ chức trong việc phục dựng lễ hội truyền thống, đưa văn hóa dân gian vào học đường, quảng bá áo dài, nhạc cụ dân tộc… Những hành động đó chính là biểu hiện cụ thể cho việc gìn giữ di sản quý báu của cha ông.Để bảo vệ văn hóa truyền thống trong đời sống hiện đại, cần có sự chung tay của cả cộng đồng. Nhà nước cần có chính sách rõ ràng trong việc bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa dân tộc. Trường học cần giáo dục học sinh lòng tự hào dân tộc và ý thức gìn giữ bản sắc văn hóa. Mỗi người dân, đặc biệt là thế hệ trẻ, cần tự trang bị cho mình vốn hiểu biết và tình yêu với văn hóa dân tộc để không bị lạc lõng trong chính quê hương mình.Văn hóa truyền thống là hồn cốt của dân tộc. Gìn giữ và bảo vệ nó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi người. Trong cuộc sống hiện đại đầy biến động, việc giữ gìn những giá trị ấy không khiến ta thụt lùi, mà chính là điểm tựa vững chắc để chúng ta vươn lên một cách bản lĩnh, tự tin và đầy tự hào.
Nhân vật “em” trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính là hình tượng tiêu biểu cho vẻ đẹp mộc mạc, giản dị của người con gái thôn quê. “Em” hiện lên với vẻ đẹp truyền thống: “áo cánh nâu, quần lĩnh đen”, mái tóc “giắt trâm cài”, mang dáng dấp của một cô gái nền nã, hiền hậu, sống đúng với bản sắc quê hương. Tuy nhiên, khi yêu, “em” bắt đầu thay đổi, muốn làm đẹp theo kiểu thị thành: mặc áo “màu hoa lý”, chải tóc “rẽ ngôi lệch”, “đi giày cao gót”. Sự thay đổi ấy không chỉ là ngoại hình mà còn là biểu hiện của tâm lý thích làm mới mình để chiều lòng người yêu. Thế nhưng, trong mắt nhân vật “anh”, sự thay đổi đó lại khiến “em” đánh mất đi cái đẹp nguyên sơ, chân chất – vẻ đẹp từng khiến “anh” say mê. Qua đó, tác giả thể hiện nỗi tiếc nuối trước sự mai một của những giá trị truyền thống và bày tỏ quan điểm thẩm mỹ: cái đẹp đích thực là cái đẹp giản dị, tự nhiên, gắn liền với hồn quê. Nhân vật “em” vì thế không chỉ là cô gái trong tình yêu, mà còn là biểu tượng của một lớp người đang đứng giữa ranh giới của truyền thống và hiện đại.
- Chúng ta cần có ý thức bảo vệ, giữ gìn những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương, dân tộc.
- Chúng ta cần học được cách sống, ứng xử phù hợp với môi trường sống của mình.
Hương đồng gió nội" là nét đặc trưng của vùng quê. Tác giả dùng "hương đồng gió nội" để ẩn dụ cho chất quê chân chất, thật thà, giản dị của em, nhằm nhấn mạnh dường như chỉ sau một ngày đi tỉnh về em đã đánh mất những giá trị văn hóa truyền thống, đặc trưng của con người quê hương mình.
- Trang phục của tỉnh: khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy
- Trang phục của quê: yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen.
Từ “Chân” gợi sự chân thật nguyên sơ không phai tạp,”quê”là hình ảnh quen thuộc gần gũi với mỗi người
Nhan đề này khiến em cảm nhận được tình yêu và sự trân trọng của tác giả dành cho vẻ đẹp tự nhiên
Lục Bát