Đặng Thị Khánh Vy
Giới thiệu về bản thân
câu 1
Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn hiện lên như một hình tượng bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng. Thứ từng có hoài bão lớn lao khi còn ngồi trên ghế nhà trường: học hành thành đạt, trở thành một con người có ích cho xã hội. Thế nhưng cuộc sống nghèo đói, thất nghiệp, sự tù túng của xã hội thực dân nửa phong kiến đã vùi dập mọi ước mơ ấy, biến anh thành kẻ sống trong cảnh “mòn mỏi”, “gỉ mục” về cả tinh thần lẫn ý chí. Trên hành trình rời Hà Nội, Thứ cảm nhận rất rõ sự bất lực và nỗi xót xa của đời mình đang “lùi dần” vào bóng tối. Anh đau đớn khi nhận ra bản thân nhu nhược, không đủ nghị lực để thay đổi số phận; nhưng chính sự tự ý thức ấy lại khiến nhân vật trở nên chân thực và đáng thương hơn. Thứ không xấu xa, chỉ bị cuộc đời bần hàn và những ràng buộc vô hình trói buộc đến kiệt quệ. Qua bi kịch Thứ, Nam Cao bộc lộ sự cảm thông sâu sắc cho những con người tài năng nhưng bị xã hội cũ làm thui chột và khẳng định khát vọng được sống đúng nghĩa của con người.
câu 2
Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói ấy không chỉ là một triết lí sâu sắc mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị của ước mơ trong cuộc đời, đặc biệt là đối với tuổi trẻ – thời đoạn đẹp nhất để con người nuôi dưỡng và thực hiện khát vọng của mình.
Ước mơ là những mục tiêu, khát vọng tốt đẹp mà mỗi người hướng đến. Tuổi trẻ lại là giai đoạn sung sức nhất, giàu nhiệt huyết nhất để mỗi cá nhân dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi những điều lớn lao. Vì vậy, ước mơ và tuổi trẻ vốn luôn đi song hành. Một người trẻ có thể nghèo tiền bạc, thiếu kinh nghiệm, nhưng họ không thể nghèo ước mơ. Bởi chính ước mơ là nguồn năng lượng thắp sáng tinh thần, giúp con người vươn lên, phát huy khả năng và tạo nên những giá trị cho bản thân, gia đình và xã hội.
Câu nói của Marquez đặt ra một quan niệm sâu sắc: tuổi già không đo bằng năm tháng, mà đo bằng sự nguội lạnh của đam mê. Khi con người không còn mục tiêu để hướng tới, họ sẽ sống lặp lại, trì trệ, đánh mất nhiệt huyết và ý nghĩa cuộc đời. Một người trẻ nhưng mất đi ước mơ thì tâm hồn họ đã “già”, còn một người lớn tuổi vẫn theo đuổi đam mê thì trái tim họ vẫn trẻ trung. Thực tế cuộc sống có rất nhiều tấm gương chứng minh điều ấy: những doanh nhân khởi nghiệp ở tuổi trung niên, những nhà khoa học bền bỉ theo đuổi công trình cả đời hay những nghệ sĩ vẫn sáng tạo dù tuổi đã cao. Điều khiến họ trẻ chính là ngọn lửa ước mơ chưa bao giờ tắt.
Tuy nhiên, trên hành trình theo đuổi ước mơ, tuổi trẻ cũng đối diện không ít khó khăn: sự thiếu kinh nghiệm, áp lực từ gia đình, nỗi sợ thất bại hoặc cám dỗ từ lối sống dễ dãi. Không ít bạn trẻ từ bỏ ước mơ chỉ vì một lần vấp ngã hoặc vì ngại bước ra khỏi vùng an toàn. Chính sự dừng lại ấy khiến họ đánh mất cơ hội phát triển, dập tắt khát vọng và khiến cuộc đời trở nên mờ nhạt.
Vì vậy, tuổi trẻ cần có bản lĩnh để giữ vững ước mơ và kiên trì với lựa chọn của mình. Ước mơ không chỉ là điều để mơ mộng, mà phải trở thành mục tiêu cụ thể, có kế hoạch, có nỗ lực thực hiện. Biết đặt mục tiêu đúng, biết rèn luyện năng lực, biết vượt qua thất bại, ta mới có thể đưa ước mơ thành hiện thực. Tuổi trẻ đẹp nhất không phải vì không biết mệt, mà vì dám theo đuổi điều khiến mình quên mệt. Dám mơ và dám làm là dấu hiệu của một tâm hồn trẻ trung và mạnh mẽ.
Câu nói của Marquez từ đó nhắc nhở mỗi chúng ta, nhất là người trẻ, rằng: đừng bao giờ để ước mơ ngủ quên. Chỉ khi còn khát vọng, còn phấn đấu, ta mới thực sự sống một cuộc đời có ý nghĩa. Người ta “già” đi không phải vì thời gian, mà vì họ ngừng ước mơ. Và tuổi trẻ thực sự chỉ tồn tại khi chúng ta biết nâng niu, nuôi dưỡng và kiên trì theo đuổi những điều mình tin tưởng.
câu 1
Nhân vật Thứ trong đoạn trích Sống mòn hiện lên như một hình tượng bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng. Thứ từng có hoài bão lớn lao khi còn ngồi trên ghế nhà trường: học hành thành đạt, trở thành một con người có ích cho xã hội. Thế nhưng cuộc sống nghèo đói, thất nghiệp, sự tù túng của xã hội thực dân nửa phong kiến đã vùi dập mọi ước mơ ấy, biến anh thành kẻ sống trong cảnh “mòn mỏi”, “gỉ mục” về cả tinh thần lẫn ý chí. Trên hành trình rời Hà Nội, Thứ cảm nhận rất rõ sự bất lực và nỗi xót xa của đời mình đang “lùi dần” vào bóng tối. Anh đau đớn khi nhận ra bản thân nhu nhược, không đủ nghị lực để thay đổi số phận; nhưng chính sự tự ý thức ấy lại khiến nhân vật trở nên chân thực và đáng thương hơn. Thứ không xấu xa, chỉ bị cuộc đời bần hàn và những ràng buộc vô hình trói buộc đến kiệt quệ. Qua bi kịch Thứ, Nam Cao bộc lộ sự cảm thông sâu sắc cho những con người tài năng nhưng bị xã hội cũ làm thui chột và khẳng định khát vọng được sống đúng nghĩa của con người.
câu 2
Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói ấy không chỉ là một triết lí sâu sắc mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về giá trị của ước mơ trong cuộc đời, đặc biệt là đối với tuổi trẻ – thời đoạn đẹp nhất để con người nuôi dưỡng và thực hiện khát vọng của mình.
Ước mơ là những mục tiêu, khát vọng tốt đẹp mà mỗi người hướng đến. Tuổi trẻ lại là giai đoạn sung sức nhất, giàu nhiệt huyết nhất để mỗi cá nhân dám nghĩ, dám làm, dám theo đuổi những điều lớn lao. Vì vậy, ước mơ và tuổi trẻ vốn luôn đi song hành. Một người trẻ có thể nghèo tiền bạc, thiếu kinh nghiệm, nhưng họ không thể nghèo ước mơ. Bởi chính ước mơ là nguồn năng lượng thắp sáng tinh thần, giúp con người vươn lên, phát huy khả năng và tạo nên những giá trị cho bản thân, gia đình và xã hội.
Câu nói của Marquez đặt ra một quan niệm sâu sắc: tuổi già không đo bằng năm tháng, mà đo bằng sự nguội lạnh của đam mê. Khi con người không còn mục tiêu để hướng tới, họ sẽ sống lặp lại, trì trệ, đánh mất nhiệt huyết và ý nghĩa cuộc đời. Một người trẻ nhưng mất đi ước mơ thì tâm hồn họ đã “già”, còn một người lớn tuổi vẫn theo đuổi đam mê thì trái tim họ vẫn trẻ trung. Thực tế cuộc sống có rất nhiều tấm gương chứng minh điều ấy: những doanh nhân khởi nghiệp ở tuổi trung niên, những nhà khoa học bền bỉ theo đuổi công trình cả đời hay những nghệ sĩ vẫn sáng tạo dù tuổi đã cao. Điều khiến họ trẻ chính là ngọn lửa ước mơ chưa bao giờ tắt.
Tuy nhiên, trên hành trình theo đuổi ước mơ, tuổi trẻ cũng đối diện không ít khó khăn: sự thiếu kinh nghiệm, áp lực từ gia đình, nỗi sợ thất bại hoặc cám dỗ từ lối sống dễ dãi. Không ít bạn trẻ từ bỏ ước mơ chỉ vì một lần vấp ngã hoặc vì ngại bước ra khỏi vùng an toàn. Chính sự dừng lại ấy khiến họ đánh mất cơ hội phát triển, dập tắt khát vọng và khiến cuộc đời trở nên mờ nhạt.
Vì vậy, tuổi trẻ cần có bản lĩnh để giữ vững ước mơ và kiên trì với lựa chọn của mình. Ước mơ không chỉ là điều để mơ mộng, mà phải trở thành mục tiêu cụ thể, có kế hoạch, có nỗ lực thực hiện. Biết đặt mục tiêu đúng, biết rèn luyện năng lực, biết vượt qua thất bại, ta mới có thể đưa ước mơ thành hiện thực. Tuổi trẻ đẹp nhất không phải vì không biết mệt, mà vì dám theo đuổi điều khiến mình quên mệt. Dám mơ và dám làm là dấu hiệu của một tâm hồn trẻ trung và mạnh mẽ.
Câu nói của Marquez từ đó nhắc nhở mỗi chúng ta, nhất là người trẻ, rằng: đừng bao giờ để ước mơ ngủ quên. Chỉ khi còn khát vọng, còn phấn đấu, ta mới thực sự sống một cuộc đời có ý nghĩa. Người ta “già” đi không phải vì thời gian, mà vì họ ngừng ước mơ. Và tuổi trẻ thực sự chỉ tồn tại khi chúng ta biết nâng niu, nuôi dưỡng và kiên trì theo đuổi những điều mình tin tưởng.