Nguyễn Bình Đẳng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong đoạn trích, Thứ trải qua một diễn biến tâm lý hết sức tinh vi: ban đầu, Thứ mang trong mình ước mơ cá nhân về một cuộc đời khác, nhưng càng nhìn xa càng cảm thấy mình bị ràng buộc, “càng ngày càng thắt chặt vào, càng chật chội thêm”. Anh nhận ra mình chỉ sống để lo “cơm áo hằng ngày của vợ con”, lo “số tiền gửi về nhà quê, số tiền để dành sẽ hụt đi” — cái nhìn ấy cho thấy Thứ đã từ khát vọng vươn lên chuyển sang ý thức trách nhiệm và từ đó là nỗi bất lực. Khi nhìn lên đĩa cá kho, nhìn thấy cảnh mẹ già, vợ con, các em phải nhịn đói, Thứ vừa ăn vừa nghĩ ngợi, “nước mắt ứa ra”, đó là lúc anh đối diện với chính con người mình: có học hành, có tri thức nhưng vẫn chỉ “sống mòn” giữa cái nghèo. Từ diễn biến ấy, phẩm chất của Thứ hiện lên rõ nét: trước hết là lòng tự trọng và ý thức trách nhiệm lớn lao với gia đình — không cho mình được hưởng riêng khi người thân còn khổ. Thứ còn có lòng trắc ẩn, biết đặt mình vào vị trí người khác, thương mẹ, thương vợ, thương các em. Cuối cùng, Thứ giữ được nhân cách không bị tha hoá hoàn toàn: mặc dù hoàn cảnh bóp nghẹt, anh vẫn đau đớn nhận thức về sự bất công, về đời mình bị co hẹp, chứ không cam chịu một cách thụ động. Như vậy, thông qua diễn biến tâm lý từ mơ tưởng đến trách nhiệm, từ chán nản đến xót thương, Thứ hiện lên như một con người có tri thức, có nhân phẩm, giữa vòng lao khổ vẫn giữ được phẩm giá và lòng cảm thông sâu sắc.
Câu 2:
Trong thời đại mạng xã hội và công nghệ chỉnh sửa hình ảnh phát triển mạnh mẽ, vẻ đẹp tự nhiên ngày càng bị đe dọa bởi những chuẩn mực “hoàn hảo hóa” – da mịn, môi căng, sống mũi cao, xương hàm sắc. Chính vì vậy, khi Dove khởi xướng chiến dịch “Turn Your Back” với thông điệp “vẻ đẹp là không có chuẩn mực”, tôi cho rằng đó là một lời kêu gọi rất cần thiết và sâu sắc. Chiến dịch này đã khuyến khích mọi người – đặc biệt là phụ nữ và giới trẻ – quay lưng lại với hiệu ứng chỉnh sửa khuôn mặt AI như bộ lọc Bold Glamour Filter trên TikTok, vốn làm méo mó hình ảnh thật và gây áp lực lớn lên lòng tự trọng của người dùng. 
Trước hết, tôi thấy thông điệp này giúp chúng ta nhìn lại bản thân từ góc độ chân thực hơn. Khi một người dùng bộ lọc để “hoàn hảo hóa” gương mặt, họ đang gửi đi tín hiệu rằng: “Tôi chỉ đẹp khi trông như thế này”. Nhưng Dove nhắc rằng vẻ đẹp không nằm ở hình ảnh đã bị kỹ thuật số bóp méo, mà nằm ở bản thân mỗi người – với những khiếm khuyết, sự thật và cá tính riêng. Khi hiểu như vậy, ta sẽ cảm thấy tự do hơn, bớt so sánh hơn, và bớt bị chi phối bởi tiêu chuẩn đẹp do mạng xã hội đặt ra.
Tiếp theo, chiến dịch còn mang ý nghĩa rất lớn với sức khỏe tinh thần của giới trẻ. Nhiều nghiên cứu cho thấy tỷ lệ thiếu tự tin về thân thể, về gương mặt tăng lên khi các bạn trẻ sử dụng bộ lọc và chỉnh sửa ảnh thường xuyên. Dove dẫn chứng rằng có tới 80% các bạn gái ở tuổi 13 đã từng dùng bộ lọc hoặc ứng dụng chỉnh sửa ảnh.  Khi thông điệp “Turn Your Back” lan rộng, nó gióng lên hồi chuông cảnh báo: đừng để công nghệ làm chúng ta cảm thấy mình không đủ tốt, đừng để bức ảnh trên mạng xã hội quyết định giá trị của bản thân.
Hơn nữa, thông điệp “vẻ đẹp là không có chuẩn mực” còn mở ra một không gian đa dạng cho cái đẹp – cái đẹp không phải chỉ dành cho người có dáng chuẩn, gương mặt chuẩn của mạng xã hội, mà cho mọi người: già trẻ, cao thấp, da sáng da tối, gầy hay đầy đặn. Khi mỗi người được chấp nhận mình như hiện tại, xã hội sẽ bớt khắc nghiệt hơn và con người sẽ sống chân thật hơn thay vì chạy theo một cái hình mẫu “mọi người đều như nhau”.
Cuối cùng, tôi nghĩ rằng cuộc sống hiện đại đang đặt rất nhiều áp lực lên vẻ bề ngoài – qua mạng xã hội, qua quảng cáo, qua hình ảnh người nổi tiếng. Dove bằng chiến dịch này không chỉ quảng bá sản phẩm mà còn thực hiện một sứ mệnh: mang lại ý thức rằng giá trị con người vượt lên hình thức. Khi ta tin rằng mình đẹp một cách tự nhiên và được chấp nhận, ta sẽ có thêm lòng tự trọng, sẽ dành thời gian phát triển bản thân thật và sẽ sống có ý nghĩa hơn.
Tóm lại, chiến dịch “Turn Your Back” là một lời nhắc nhở mạnh mẽ và tốt đẹp: hãy quay lưng lại với chuẩn mực đẹp giả tạo, với bộ lọc làm thay đổi bản thân, và hãy chấp nhận chính mình – với tất cả những điều chưa hoàn hảo. Bởi chính những điều ấy làm nên con người thật, làm nên vẻ đẹp thật và làm cho ta trở nên hoàn hảo theo cách riêng của mình.
Câu 1:
-Ngôi kể thứ ba
-Người kể ẩn mình, không tham gia vào câu chuyện nhưng hiểu rõ nội tâm của nhân vật.
Câu 2:
-Điểm nhìn tập trung vào nhân vật Thứ – người trí thức nghèo, đầy nỗi khổ tâm và day dứt.
-Tác dụng:
+Giúp người đọc hiểu sâu sắc đời sống nội tâm của Thứ: sự nghèo đói, nỗi thương người, mặc cảm, bất lực.
+Làm nổi bật hiện thực ngột ngạt và bi thương của tầng lớp trí thức nghèo trong xã hội cũ.
+Gợi nên tình thương, sự cảm thông với con người bị cuộc sống vùi dập
Câu 3:
-Nước mắt Thứ ứa ra vì:
+Y xót xa, tủi hổ trước cảnh nghèo đói của cả gia đình: mẹ già, vợ trẻ, các em, các con đều nhịn ăn để nhường phần cơm cho mình.
+Y thương người thân, cảm thấy mình bất lực, vô ích, không thể làm gì để đổi thay số phận.
+Y xấu hổ và day dứt khi được ăn trong khi người thân nhịn đói.
-Giọt nước mắt ấy là biểu hiện của tình thương, của lương tâm và nỗi đau nhân cách bị dày vò trong cảnh nghèo.
Câu 4:
-Nam Cao phản ánh:
+Hiện thực xã hội cũ đầy bất công và nghèo đói, khiến con người bị vùi dập, tù túng, “sống mòn” cả về vật chất lẫn tinh thần.
+Bi kịch của người trí thức nghèo: có học, có lương tâm, có ước mơ cao đẹp nhưng bị hoàn cảnh cơm áo đè nặng, phải sống tầm thường, bất lực.
+Đồng thời, Nam Cao thể hiện niềm thương cảm sâu sắc và trân trọng nhân cách cao đẹp của họ – dù khổ cực vẫn còn giữ trong lòng tình yêu thương và ý thức đạo