Liêu Như Ý
Giới thiệu về bản thân
Những đoạn văn nói về trẻ thơ, tuổi thơ: đoạn 1, 5, 6 - Những câu nói về trẻ thơ: + Trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm + Chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hệt sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,.... Tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều. Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. + Bản chất của trẻ em là nghệ thuật + Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người - Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy nhằm nhấn mạnh nghệ thuật qua cái nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất và tuổi thơ là lúc chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận tư vị của cái đẹp.
Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ: Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có sự đồng cảm với vạn vật xung quanh, không chỉ với con người mà còn với chó, mèo, hoa cỏ, chim cá... Cả hai đều có khả năng nhìn thế giới với sự hồn nhiên, trong sáng, để ý và khám phá những điều mà người lớn không chú tâm đến. Cơ sở hình thành sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả: Sự khâm phục, trân trọng của tác giả đối với trẻ em được hình thành trên cơ sở nhận ra rằng bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật. Tác giả nhận thấy trẻ em có tấm lòng chân thành, hồn nhiên và khả năng đồng cảm với vạn vật một cách tự nhiên hơn cả người nghệ sĩ.
--- Câu 1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện thế nào ở những người có nghề nghiệp khác nhau? → Mỗi người, tùy theo nghề nghiệp và mục đích sống, sẽ có một góc nhìn riêng về cùng một sự vật. Nhà khoa học nhìn sự vật để thấy tính chất và trạng thái của nó. Bác làm vườn thì thấy sức sống của nó. Chú thợ mộc nhìn thấy chất liệu để sử dụng. Còn người họa sĩ thì lại nhìn thấy vẻ đẹp, dáng vẻ, hình thức thẩm mỹ của sự vật. ⟹ Cùng một vật nhưng mỗi người sẽ nhận ra một mặt khác nhau, tùy theo nghề nghiệp và mục đích của họ. --- Câu 2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới như thế nào? → Người họa sĩ thường nhìn sự vật dưới góc độ hình thức, vẻ đẹp bên ngoài, chứ không nhìn khía cạnh thực tiễn hay công dụng. Họ cảm nhận sự vật bằng con mắt nghệ thuật, thấy được đường nét, màu sắc, ánh sáng, hình dáng thẩm mỹ của mọi thứ quanh mình — kể cả những thứ người thường thấy vô ích (như “một gốc cây khô” hay “một tảng đá lạ”). ⟹ Cái nhìn của họa sĩ là cái nhìn thẩm mỹ, hướng về thế giới của Cái Đẹp (Mĩ) chứ không phải cái nhìn thực dụng.
Tóm tắt & tác giả nhận ra điều gì? Một chú bé vào phòng giúp tác giả sắp xếp đồ: thấy đồng hồ úp mặt xuống bàn thì lật lại, chén trà đặt phía sau quạt ấm thì đưa ra trước, đôi giày xếp xuôi-ngược thì chỉnh lại, dây treo tranh chùng thì bắc ghế trèo lên sửa... Qua hành động nhỏ ấy, tác giả nhận ra tấm lòng đồng cảm tinh tế của chú bé — biết để ý tới vị trí, trạng thái của đồ vật để chúng “dễ chịu” hơn. Từ đó tác giả hiểu rằng sự đồng cảm (kể cả với đồ vật) giúp người nghệ sĩ cảm nhận và tạo nên vẻ đẹp, là nguồn gốc của cách nhìn nghệ thuật. Người nghệ sĩ khác người thường ở chỗ nào (theo tác giả)? Người thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc với động vật; còn người nghệ sĩ có lòng đồng cảm rộng lớn hơn — họ có thể cảm nhận được cả đồ vật vô tri, đặt mình vào vị trí các vật để thấy “thư thái”, từ đó phát triển nhãn quan thẩm mỹ và thủ pháp sáng tác. Nói ngắn gọn: nghệ sĩ đồng cảm sâu rộng, tinh tế và bao la hơn. Kể một câu chuyện để đặt vấn đề trong văn bản nghị luận có tác dụng gì? Làm cho vấn đề sống động, cụ thể, dễ hiểu và dễ gây cảm xúc. Thu hút người đọc, dẫn dắt tự nhiên vào luận điểm. Cung cấp ví dụ minh họa trực quan, làm luận cứ thuyết phục hơn. Tạo kết nối cảm xúc, giúp người đọc chấp nhận, đồng cảm với ý kiến của người viết.