VŨ NGÂN HÀ

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của VŨ NGÂN HÀ
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Truyện ngắn Con chim vàng của Nguyễn Quang Sáng là một tác phẩm giàu giá trị nhân đạo, phản ánh số phận đau khổ của những đứa trẻ nghèo trong xã hội cũ. Nhân vật trung tâm của truyện là cậu bé Bào – một đứa ở đợ nhỏ tuổi, phải sống trong cảnh áp bức, sợ hãi và bất công. Vì món nợ của mẹ, Bào bị ép làm những việc nguy hiểm, thậm chí đánh đổi cả tính mạng chỉ để thỏa mãn mong muốn ích kỉ của cậu chủ. Hình ảnh Bào liều mình trèo cây bắt chim và rơi xuống trong đau đớn là cao trào bi kịch của truyện, tố cáo sự vô cảm, tàn nhẫn của người lớn đối với trẻ em nghèo khổ. Chi tiết Bào đưa tay cầu cứu nhưng chỉ nhận lại sự thờ ơ càng khắc sâu nỗi cô độc, tuyệt vọng của em. Qua câu chuyện về con chim vàng, Nguyễn Quang Sáng bày tỏ niềm xót thương sâu sắc đối với những phận người bé nhỏ, đồng thời lên án xã hội bất công đã chà đạp quyền sống và nhân phẩm con người.










Câu 2 (4,0 điểm)






Bài văn nghị luận xã hội (khoảng 600 chữ)




Trong cuộc sống, không phải vật chất hay danh vọng mà chính tình yêu thương mới là điều làm nên giá trị đích thực của con người. Tình yêu thương là sự quan tâm, sẻ chia, đồng cảm giữa người với người, giúp con người xích lại gần nhau hơn và làm cho cuộc sống trở nên ấm áp, ý nghĩa.




Trước hết, tình yêu thương là nguồn sức mạnh tinh thần to lớn giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách. Khi được sống trong yêu thương, con người cảm thấy được che chở, được tiếp thêm niềm tin để vươn lên. Một lời động viên đúng lúc, một cử chỉ quan tâm chân thành cũng có thể giúp người khác đứng dậy sau thất bại. Đặc biệt, với những mảnh đời bất hạnh, tình yêu thương chính là ánh sáng soi đường, giúp họ không gục ngã trước số phận.




Không chỉ vậy, tình yêu thương còn góp phần nuôi dưỡng nhân cách và hoàn thiện con người. Một người biết yêu thương sẽ biết sống vị tha, nhân ái, biết đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu và chia sẻ. Chính tình yêu thương giúp con người tránh xa lối sống ích kỉ, vô cảm – căn bệnh đáng lo ngại trong xã hội hiện đại. Một cộng đồng chỉ thật sự bền vững khi mỗi cá nhân biết sống vì nhau, sẵn sàng giúp đỡ nhau lúc hoạn nạn.

Bên cạnh đó, tình yêu thương còn là nền tảng để xây dựng gia đình hạnh phúc và xã hội tốt đẹp. Gia đình là nơi tình yêu thương được thể hiện rõ ràng nhất qua sự chăm sóc của cha mẹ, sự đùm bọc giữa các thành viên. Khi gia đình tràn đầy yêu thương, con người sẽ có điểm tựa vững chắc để bước ra cuộc sống. Từ những gia đình giàu tình yêu thương sẽ hình thành một xã hội nhân văn, nơi con người đối xử với nhau bằng sự tử tế và trách nhiệm.

Phương thức biểu đạt chính là tự sự


Câu 2


Là hoạt động đầy kịch tính đẩy nhân vật Bào 12 tuổi vào sự bất lực là sự cô đơn tột cùng khi cố gắng làm hài lòng chủ


Câu 3


Ngôi thứ ba


Người kể giấu mình gọi tên nhân vật


Tác dụng : mang tính khách quan , bao quát toàn cảnh , tăng sức biểu cảm, hấp dẫn.


Câu 4


Mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc về sự khao khát tình yêu thương, sự hối hận muộn màng và bi kịch của chiến tranh thể hiện khát vọng sống và tình mẫu tử thiêng liêng


Câu 5


Nhân vật Bào trong đoạn trích "Con chim vàng" của Nguyễn Quang Sáng


là một cậu bé nghèo khổ, khao khát tình thương và sự sở hữu, nhưng phải gánh chịu nỗi đau bất hạnh và sự cô đơn tột cùng Bào hiện lên là nạn nhân của hoàn cảnh, đáng thương hơn đáng trách, với tâm lý phức tạp vừa ngây thơ vừa u uất. Qua đó, tác giả thể hiện sự thấu hiểu, cảm thông sâu sắc với số phận bất hạnh của trẻ em và sự phê phán ngầm sự bất công xã hội.

Con người chúng ta chỉ sống một lần duy nhất trên đời, hãy là những đóa hoa nở rộ, cống hiến những điều tốt đẹp nhất cho xã hội bằng sự sáng tạo của mình. Sáng tạo là phát minh ra những thứ mới lạ giúp cho cuộc sống chúng ta trở nên thuận tiện, dễ dàng, hiện đại, tiện nghi hơn để thay thế cho những thứ có sẵn. Sự sáng tạo vô cùng quan trọng và cần thiết trong thời kì phát triển của xã hội hiện nay. Người có sự sáng tạo là những người luôn cố gắng tìm tòi, học hỏi, phát minh ra những cái hay nhằm mục đích để cuộc sống luôn dễ dàng. Họ luôn muốn tìm ra cái mới để cải thiện những cái cũ, thậm chí là đi trước xu hướng của thời đại.Như giáo sư người Anh Sarah Gilbert trước mối hiểm họa của

Câu 1: Kiểu văn bản là văn bản thông tin


Câu 2: Các hình ảnh, chỉ tiết


Rao hàng bằng "Cây bẹo", cầm dựng đứng trên ghe xuống.


"Bẹo" hàng bằng các âm thanh lạ tại từ những chiếc kèn.


Các cô gái bản đã ăn thức uống thì "họn hàng" hằng lí t


Câu 3: Sử dụng địa danh trong hội làm cho thêm sinh động, có tính minh bạch, xác đáng và phong phú.


Câu 4: Phương tiên giao tiếp phi ngôn ngữ trong bài giúp cho người dọc có cái nhìn trực qua về thông tin, tăng tính xác thực.


Câu 5: Chợ nổi là một nét văn hóa vùng sông nước vô cùng độc đáo đối với người dân miền Tây cũng như khách du lịch trên toàn thế giới. Đối với người miền Tây sông nước, chợ nổi như một bức tranh cuộc sống sinh động, nhiều sắc màu với các xuồng, ghe bản những hàng hóa rực rỡ tạo nên một nét văn hóa đặc sắc của người dân vùng đồng bằng châu thổ phía Nam đất nước

trong đoạn trích “Người trong bao” hiện lên là một con người kì quái, sống khép kín và luôn sợ hãi trước cuộc sống. Hắn lúc nào cũng tự bao bọc mình bằng những “cái bao” cụ thể: đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông; ô để trong bao, đồng hồ để trong bao da, dao gọt bút chì cũng để trong bao. Không chỉ đồ vật, đến cả khuôn mặt hắn cũng như giấu sau cổ áo dựng đứng, tai nhét bông, ngồi xe thì kéo mui kín mít. Những chi tiết ấy cho thấy một con người luôn muốn cách ly bản thân khỏi thế giới xung quanh. Đáng sợ hơn, Bê-li-cốp còn sống trong “cái bao” tinh thần: chỉ tin vào chỉ thị, thông tư, sợ hãi mọi điều mới mẻ và gieo rắc nỗi sợ ấy cho cả thành phố. Hình tượng Bê-li-cốp là biểu tượng cho kiểu người bảo thủ, giáo điều, sống hèn nhát, kìm hãm sự phát triển của xã hội




Câu 2


Bài làm


Trong cuộc sống, mỗi người đều có cho mình một “vùng an toàn” – nơi quen thuộc, dễ chịu và ít rủi ro. Tuy nhiên, nếu mãi ở trong đó, con người sẽ khó có cơ hội phát triển. Vì vậy, bước ra khỏi vùng an toàn chính là điều cần thiết để trưởng thành và khẳng định bản thân.

Vùng an toàn có thể là những thói quen quen thuộc, những lựa chọn không đòi hỏi nỗ lực, hay tâm lí ngại thay đổi, sợ thất bại. Ở trong vùng an toàn, ta cảm thấy yên ổn, nhưng sự yên ổn ấy đôi khi lại là rào cản vô hình ngăn ta tiến xa hơn. Nếu không dám thử sức ở những điều mới mẻ, con người sẽ dễ trở nên trì trệ, tự giới hạn khả năng của mình.Bước ra khỏi vùng an toàn giúp ta khám phá năng lực tiềm ẩn và mở rộng giới hạn bản thân. Khi dám thử một môn học mới, tham gia một cuộc thi, hay đảm nhận một trách nhiệm khó khăn, ta buộc phải nỗ lực, học hỏi và thích nghi. Chính quá trình ấy rèn luyện bản lĩnh, sự tự tin và khả năng ứng biến trước thử thách. Thất bại có thể xảy ra, nhưng thất bại cũng là bài học quý giá giúp ta trưởng thành hơn. Không ai thành công mà chưa từng trải qua những lần vấp ngã.Trong xã hội hiện đại đầy biến động, việc dám thay đổi càng trở nên quan trọng. Thế giới không ngừng phát triển, nếu ta không bước ra khỏi giới hạn của chính mình, ta sẽ bị tụt lại phía sau. Những người thành công thường là những người dám nghĩ khác, dám làm khác và chấp nhận rủi ro để theo đuổi mục tiêu.Tuy nhiên, bước ra khỏi vùng an toàn không có nghĩa là liều lĩnh hay hành động thiếu suy nghĩ. Đó là sự dũng cảm có tính toán, là tinh thần sẵn sàng học hỏi và đối diện với thử thách. Điều quan trọng là mỗi người cần xác định mục tiêu rõ ràng và chuẩn bị cho mình hành trang cần thiết trước khi thay đổi.


Là một học sinh, tôi hiểu rằng nếu chỉ chọn những điều dễ dàng, tôi sẽ khó tiến bộ. Vì vậy, tôi cần mạnh dạn thử sức ở những lĩnh vực mới, rèn luyện kĩ năng và không ngại sai. Chỉ khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, ta mới thực sự sống hết mình và phát huy trọn vẹn giá trị của bản thân.


Câu 1


Phương thức biểu đạt chính: Tự sự (kết hợp miêu tả và biểu cảm).




Câu 2


Nhân vật trung tâm của đoạn trích là: Bê-li-cốp.


Câu 3 (1,0 điểm):


Đoạn trích được kể theo ngôi thứ nhất (“tôi”)


Tác dụng:+Tạo cảm giác chân thực, khách quan vì người kể là người trong cuộc.


+Bộc lộ rõ thái độ, cảm xúc, sự đánh giá của người kể về Bê-li-cốp.


+Làm nổi bật tính cách kì quái, đáng sợ của nhân vậtt


Câu 4 (1,0 điểm):


Những chi tiết miêu tả chân dung Bê-li-cốp:


+ Lúc nào cũng đi giày cao su, cầm ô, mặc áo bành tô ấm cốt bông.

+ Ô để trong bao, đồng hồ để trong bao da, dao gọt bút chì cũng để trong bao.


+ Giấu mặt sau cổ áo bành tô, đeo kính râm, lỗ tai nhét bông, ngồi xe ngựa kéo mui lên.


+ Thích sống theo chỉ thị, thông tư; sợ hãi mọi thứ, làm mọi người xung quanh cũng sợ hãi.


Vì sao đặt nhan đề “Người trong bao”?


-Vì Bê-li-cốp luôn thu mình trong những “cái bao” vật chất (bao ô, bao đồng hồ…).


- Đồng thời đó là “cái bao” tinh thần: lối sống bảo thủ, sợ hãi, né tránh cuộc sống thực tại.

→ Nhan đề mang ý nghĩa biểu tượng, phê phán kiểu người sống khép kín, trì trệ.


Câu 5 (1,0 điểm):


Bài học rút ra:


- Không nên sống thu mình, sợ hãi, né tránh cuộc sống.


- Cần sống cởi mở, dám suy nghĩ, dám hành động.


-Phê phán lối sống bảo thủ, giáo điều làm kìm hãm sự phát triển của xã hội.

Câu 1 (đoạn ~200 chữ):


Hiểu rõ bản thân là một trong những điều quan trọng nhất để mỗi người trưởng thành. Khi biết mình là ai, điểm mạnh và điểm yếu của mình ở đâu, ta sẽ có hướng đi đúng đắn hơn trong học tập và cuộc sống. Người hiểu mình sẽ biết phát huy ưu điểm, đồng thời không ngừng sửa chữa những hạn chế. Ngược lại, nếu không nhận thức được bản thân, con người dễ rơi vào trạng thái mơ hồ, thiếu mục tiêu, thậm chí mắc sai lầm mà không nhận ra. Việc thấu hiểu chính mình không phải dễ dàng, bởi nó đòi hỏi sự trung thực và dũng cảm nhìn vào khuyết điểm. Tuy nhiên, đó lại là con đường chắc chắn nhất để hoàn thiện bản thân. Là học sinh, em cần thường xuyên tự đánh giá, rút kinh nghiệm sau mỗi việc làm, lắng nghe góp ý từ người khác để ngày càng tiến bộ. Hiểu mình chính là bước đầu để làm chủ cuộc đời.




Câu 2 (bài ~400 chữ):


Bài thơ Chuyện của mẹ của Nguyễn Ba là khúc ca xúc động về sự hi sinh thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao của người mẹ trong chiến tranh. Qua những dòng thơ giản dị mà ám ảnh, tác giả đã tái hiện số phận đau thương của một gia đình có nhiều người con lần lượt ra đi vì Tổ quốc.


Trước hết, nội dung bài thơ thể hiện nỗi đau mất mát tột cùng của người mẹ. Những đứa con của mẹ đều gắn với chiến tranh: người con trai hi sinh trên dòng Thạch Hãn, người khác ngã xuống nơi Trường Sơn, người chị làm dân công hỏa tuyến… Mỗi hình ảnh đều gợi lên sự hi sinh khốc liệt. Đặc biệt, hình ảnh “thịt xương nuôi mới vườn cao su Xuân Lộc” hay “đồng đội chôn trên đồi đất Vị Xuyên” mang ý nghĩa hiện thực sâu sắc, cho thấy chiến tranh đã cướp đi biết bao sinh mạng. Tuy vậy, ẩn sau nỗi đau ấy là sự kiên cường, đức hi sinh cao cả của người mẹ – biểu tượng cho biết bao bà mẹ Việt Nam anh hùng.


Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do, câu ngắn dài linh hoạt, tạo nhịp điệu như lời kể chân thực. Ngôn ngữ giản dị nhưng giàu sức gợi, kết hợp với các địa danh cụ thể (Thạch Hãn, Trường Sơn, Xuân Lộc, Vị Xuyên) làm tăng tính hiện thực và chiều sâu cảm xúc. Hình ảnh thơ mộc mạc mà ám ảnh, góp phần khắc họa rõ nét sự hi sinh và nỗi đau chiến tranh.


Tóm lại, bài thơ không chỉ là câu chuyện riêng của một người mẹ mà còn là tiếng lòng chung của cả một thế hệ. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những hi sinh to lớn của các gia đình trong chiến tranh, đồng thời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải trân trọng hòa bình và sống xứng đáng hơn.



Câu 1.

Kiểu văn bản: Nghị luận (nghị luận xã hội).



Câu 2.

Vấn đề được đề cập: Sự cần thiết của việc tự nhận thức, hiểu rõ bản thân (biết mình) để hoàn thiện và phát triển.



Câu 3.

Tác giả sử dụng các bằng chứng:

Hình ảnh ẩn dụ “đèn và trăng” để gợi suy ngẫm về bản thân.

Dẫn chứng văn học từ Truyện Kiều.

Lí lẽ thực tiễn: con người cần biết mình để sửa mình, nếu không sẽ dẫn đến suy thoái.



Câu 4.

Mục đích: Khuyên con người phải biết tự nhìn nhận, đánh giá bản thân.

Nội dung: Nhấn mạnh vai trò của việc hiểu mình để sửa mình, từ đó phát triển cá nhân và cộng đồng.



Câu 5.

Nhận xét cách lập luận:

Lập luận chặt chẽ, logic.

Kết hợp lí lẽ và dẫn chứng (ẩn dụ, liên hệ văn học).

Diễn đạt giàu hình ảnh, gợi suy ngẫm sâu sắc

Câu nói của Mark Twain gợi ra một triết lí sống sâu sắc: con người thường hối tiếc không phải vì những điều đã làm, mà vì những cơ hội đã bỏ lỡ. Trong cuộc sống, “bến đỗ an toàn” tượng trưng cho sự quen thuộc, ổn định nhưng cũng dễ khiến ta trì trệ, ngại thay đổi. Nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn, con người sẽ không khám phá được khả năng của bản thân, không dám thử sức với những điều mới mẻ và vì thế đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Tuổi trẻ là quãng thời gian thích hợp nhất để “tháo dây, nhổ neo”, dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Thất bại không đáng sợ, bởi nó mang lại bài học và trải nghiệm, giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sự do dự, sợ hãi mới là điều khiến ta nuối tiếc lâu dài. Tuy nhiên, dám bước ra không có nghĩa là hành động mù quáng, mà cần có mục tiêu, suy nghĩ chín chắn. Như vậy, câu nói khuyến khích mỗi người sống chủ động, mạnh dạn theo đuổi ước mơ để sau này không phải tiếc nuối vì những điều mình chưa từng thử.



Câu 2:

Trong đoạn trích truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh.




Trước hết, người mẹ là hiện thân của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn nghèo khó, bà “vẫn mặc cái bộ áo cũ kĩ”, sống trong ngôi nhà xơ xác, thấp bé. Chi tiết ấy cho thấy cuộc đời vất vả, thanh

Câu nói của Mark Twain gợi ra một triết lí sống sâu sắc: con người thường hối tiếc không phải vì những điều đã làm, mà vì những cơ hội đã bỏ lỡ. Trong cuộc sống, “bến đỗ an toàn” tượng trưng cho sự quen thuộc, ổn định nhưng cũng dễ khiến ta trì trệ, ngại thay đổi. Nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn, con người sẽ không khám phá được khả năng của bản thân, không dám thử sức với những điều mới mẻ và vì thế đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Tuổi trẻ là quãng thời gian thích hợp nhất để “tháo dây, nhổ neo”, dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Thất bại không đáng sợ, bởi nó mang lại bài học và trải nghiệm, giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sự do dự, sợ hãi mới là điều khiến ta nuối tiếc lâu dài. Tuy nhiên, dám bước ra không có nghĩa là hành động mù quáng, mà cần có mục tiêu, suy nghĩ chín chắn. Như vậy, câu nói khuyến khích mỗi người sống chủ động, mạnh dạn theo đuổi ước mơ để sau này không phải tiếc nuối vì những điều mình chưa từng thử.



Câu 2:

Trong đoạn trích truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh.




Trước hết, người mẹ là hiện thân của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn nghèo khó, bà “vẫn mặc cái bộ áo cũ kĩ”, sống trong ngôi nhà xơ xác, thấp bé. Chi tiết ấy cho thấy cuộc đời vất vả, thiếu thốn nhưng bà vẫn chấp nhận, âm thầm chịu đựng để nuôi con khôn lớn. Sự hi sinh của bà không chỉ ở vật chất mà còn ở tinh thần: sống cô đơn, chỉ có “con Trinh” làm bạn, nhưng vẫn luôn hướng về con trai nơi thành phố