LÊ ANH ĐỨC

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của LÊ ANH ĐỨC
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài làm Trong bài thơ "Đất nước" của Bằng Việt, hình tượng đất nước hiện lên vừa gần gũi, cụ thể vừa mang ý nghĩa lớn lao, sâu sắc. Trước hết, đất nước được cảm nhận từ hiện thực đời sống sau chiến tranh: những con đường bụi bặm, gạch vụn, nhịp cầu gãy sập nhưng đang được dựng xây lại. Đó là hình ảnh của một đất nước từng chịu nhiều tàn phá song vẫn tràn đầy sức sống và niềm tin hồi sinh. Đất nước còn được kết tinh trong con người Việt Nam – những “bàn tay vun quén”, những “vóc dáng cần cù”, sẵn sàng hy sinh tất cả cho kháng chiến và đủ nghị lực để làm bù cho những mất mát sau ngày chiến thắng. Đặc biệt, hình tượng đất nước gắn liền với các thế hệ: từ em bé, cô gái trưởng thành trong bom đạn đến thế hệ hòa bình tiếp nối. Ký ức chiến tranh đau thương nhưng hào hùng trở thành nguồn sức mạnh tinh thần, “truyền sức sống hôm qua vào sức sống bây giờ”. Qua đó, Bằng Việt đã khắc họa một đất nước bền bỉ, nhân ái, giàu truyền thống cách mạng, luôn vươn lên qua mọi khổ đau để hướng tới tương lai. Câu 2: Bài làm Lịch sử dân tộc là dòng chảy dài của những sự kiện, mốc thời gian và chiến công hiển hách. Thế nhưng, có một ý kiến rất đáng suy ngẫm: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử.”. Ý kiến ấy đã chạm đến bản chất sâu xa của cảm xúc con người khi tiếp cận lịch sử, đồng thời gợi ra cách nhìn đúng đắn và nhân văn hơn về việc học và hiểu lịch sử. Trước hết, cần hiểu rằng “những bài giảng lịch sử” thường là sự hệ thống hóa các sự kiện, con số, mốc thời gian. Nếu chỉ dừng lại ở việc ghi nhớ máy móc, lịch sử dễ trở nên khô khan, xa rời cảm xúc. Bản thân các sự kiện không tự tạo ra rung động nếu người học không cảm nhận được chiều sâu con người ẩn sau đó. Vì vậy, nhiều người không thực sự xúc động trước bài giảng lịch sử theo cách truyền đạt nặng về kiến thức, thiếu hơi thở cuộc sống. Ngược lại, “những người làm nên lịch sử” lại là nơi hội tụ của cảm xúc và giá trị nhân văn. Đó là những con người bằng xương bằng thịt, có lý tưởng, khát vọng, niềm tin và cả những mất mát, hi sinh. Khi ta biết rằng đằng sau một chiến thắng là bao thế hệ đã ngã xuống, đằng sau một ngày độc lập là những năm tháng gian khổ, đói nghèo, thậm chí là đánh đổi cả tuổi trẻ và sinh mạng, ta không thể không xúc động. Chính con người – chứ không phải những con số – đã khiến lịch sử trở nên sống động và đáng trân trọng. Lịch sử Việt Nam là minh chứng rõ ràng cho điều đó. Ta xúc động khi biết về những người nông dân chân đất đứng lên bảo vệ làng quê, về những thanh niên gác lại ước mơ riêng để ra chiến trường, về những người mẹ lặng lẽ tiễn con đi mà không hẹn ngày trở lại. Họ không chỉ “tham gia” lịch sử mà chính là linh hồn của lịch sử. Nhờ họ, các trang sử không còn là trang giấy vô tri mà trở thành câu chuyện của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất. Ý kiến trên còn nhắc nhở chúng ta về cách học và dạy lịch sử hôm nay. Lịch sử không nên chỉ được truyền đạt bằng việc học thuộc lòng, mà cần được kể bằng câu chuyện về con người, bằng sự thấu hiểu và đồng cảm. Khi người học cảm nhận được lịch sử là câu chuyện của ông bà, cha anh mình, là nền tảng cho cuộc sống hiện tại, sự xúc động sẽ tự nhiên nảy sinh. Từ xúc động sẽ hình thành lòng biết ơn, từ lòng biết ơn sẽ hình thành trách nhiệm gìn giữ và tiếp nối. Tuy nhiên, cũng cần khẳng định rằng bài giảng lịch sử vẫn giữ vai trò quan trọng. Vấn đề không nằm ở lịch sử mà ở cách tiếp cận lịch sử. Khi bài giảng biết đặt con người vào trung tâm, biết khơi gợi cảm xúc và suy ngẫm, thì chính bài giảng cũng có thể trở thành nguồn xúc động sâu sắc. Tóm lại, con người là cốt lõi làm nên giá trị của lịch sử. Chúng ta xúc động không phải vì những trang sách, mà vì những số phận, những hi sinh và những lý tưởng cao đẹp được gửi gắm trong đó. Hiểu lịch sử qua con người chính là cách để lịch sử sống mãi trong lòng mỗi thế hệ, trở thành động lực để chúng ta sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn với hiện tại và tương lai của đất nước

Câu 1: - Thể thơ: tự do - Dấu hiệu: + Số chữ trong mỗi dòng không đều + Không bị ràng buộc chặt chẽ bởi niêm luật, vần điệu cố định. + Nhịp thơ linh hoạt, phù hợp với cảm xúc suy tư, chiêm nghiệm của nhà thơ. Câu 2: cảm xúc của nhân vật trữ tình - Niềm xúc động, tự hào trước sự hồi sinh mạnh mẽ của đất nước sau chiến tranh. - Lòng biết ơn sâu sắc đối với những hy sinh của nhân dân trong kháng chiến. - Niềm tin, lạc quan vào hiện tại và tương lai của đất nước hòa bình. Câu 3 - Biện pháp điệp cấu trúc: “Mỗi… đều…” được lặp lại 2 lần - Tác dụng: + Tạo nhịp điệu cho câu thơ, giúp câu thơ hay hơn, sinh động, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt. + Nhấn mạnh rằng cả em bé vào lớp một và cô gái chuẩn bị lấy chồng tuy đang sống trong hòa bình nhưng đều được sinh ra, trưởng thành từ chiến tranh ác liệt. + Qua đó, nhà thơ làm nổi bật cái giá của hòa bình hôm nay và thể hiện lòng trân trọng, biết ơn đối với những hy sinh của thế hệ đi trước. + Đồng thời cho ta thấy tác giả là một người giàu lòng yêu nước, biết trân trọng, biết ơn với những người hi sinh trong quá khứ. Câu 4: - “Vị ngọt” là vị ngọt của độc lập, tự do, hòa bình và hạnh phúc. - Vị ngọt ấy có được từ: + Cách mạng Tháng Tám lịch sử. + Từ những hy sinh, mất mát, đau thương của bao thế hệ cha anh trong chiến tranh. + Từ lòng yêu nước, ý chí đấu tranh bền bỉ của dân tộc Việt Nam. Câu 5: Lòng yêu nước là tình cảm thiêng liêng, là động lực giúp dân tộc vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Trong chiến tranh, lòng yêu nước khiến con người sẵn sàng hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Trong hòa bình, lòng yêu nước được thể hiện bằng ý thức học tập tốt, lao động chăm chỉ, sống có trách nhiệm và biết trân trọng những giá trị mà cha ông để lại. Với thế hệ trẻ hôm nay, yêu nước không chỉ là cảm xúc mà còn là hành động cụ thể góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.