HOÀNG THÚY HIỀN

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của HOÀNG THÚY HIỀN
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Trong đoạn trích của Bằng Việt, hình tượng Đất nước không hiện lên qua những khái niệm trừu tượng mà gắn liền với sức sống mãnh liệt và sự tiếp nối giữa các thế hệ. Đất nước là nơi chứng kiến sự giao thoa khắc nghiệt giữa cái chết và sự sống: một bên là "triệu tấn bom rơi", "công sự bom vùi", một bên là bước chân "tung tăng vào lớp Một" và những "tà áo cưới" rạng rỡ. Hình tượng Đất nước ở đây mang gương mặt của nhân dân – những con người bình dị nhưng can trường, vẫn duy trì nhịp sống bình yên ngay trong lòng cuộc chiến. Sự đối lập giữa sự tàn khốc của chiến tranh và khát vọng sống mãnh liệt đã làm nổi bật vẻ đẹp kiên cường của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Cuối cùng, Đất nước kết tinh trong "vị ngọt" của niềm vui độc lập, bắt nguồn từ dấu mốc "Tháng Tám ban đầu". Qua đó, hình tượng Đất nước hiện lên vừa đau thương, vừa kiêu hãnh, là biểu tượng của sự hồi sinh và niềm hy vọng bất diệt. Câu 2: Lịch sử không chỉ là những dòng chữ nằm im trên trang giấy, cũng không đơn thuần là những mốc thời gian lạnh lẽo của quá khứ. Nó là một dòng chảy không ngừng được bồi đắp bằng máu, nước mắt và cả nụ cười của biết bao thế hệ. Bàn về cách chúng ta tiếp nhận quá khứ, có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử”. Câu nói này đã chạm đến một sự thật sâu sắc: linh hồn của lịch sử chính là con người.​Trước hết, cần hiểu rằng “bài giảng lịch sử” thường là những kiến thức đã được truyền đạt trong nhà trường, bao gồm sự kiện, mốc thời gian, kết quả của các giai đoạn lịch sử. Đó là khung xương của quá khứ, nhưng nếu ta chỉ tiếp cận lịch sử theo cách ghi nhớ máy móc thì những bài học ấy dễ trở nên khô khan và khó tạo cảm xúc. Ngược lại, “những người làm nên lịch sử” là những cá nhân bằng xương bằng thịt, những người đã trực tiếp sống, chiến đấu và hy sinh. Chúng ta xúc động vì tìm thấy sự đồng cảm, thấy được những khát vọng và nỗi đau rất thực của họ sau những sự kiện vĩ đại, chạm đến trái tim con người.​Vì sao con người lại có xu hướng xúc động trước nhân vật hơn là sự kiện? Bởi vì cảm xúc chỉ nảy sinh khi có sự kết nối giữa tâm hồn với tâm hồn. Một con số về “triệu tấn bom rơi” có thể làm ta kinh ngạc về quy mô, nhưng hình ảnh một “em bé tung tăng vào lớp Một” hay một “cô gái bắt đầu may áo cưới” ngay cạnh công sự bom vùi mới khiến ta thực sự nghẹn ngào. Trong đoạn trích của Bằng Việt, lịch sử không hiện ra qua các chiến dịch khô khan, mà hiện ra qua hình ảnh những con người bình dị đi qua gian khổ để tìm về “vị ngọt” của độc lập. Chính sự kiên cường, sự lạc quan của những con người ấy đã biến những khái niệm trừu tượng như “lòng yêu nước” trở nên sống động và đáng kính phục hơn bao giờ hết. Gần đây, bộ phim Mưa đỏ đang làm mưa làm gió vì đã tái hiện cuộc chiến đấu khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Qua những hình ảnh chân thực trong phim, nhiều khán giả đã không khỏi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của họ. Chính từ sự xúc động ấy, không ít người, đặc biệt là các bạn trẻ, đã chủ động tìm hiểu thêm về sự kiện lịch sử 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, về những con người đã ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay. Điều này cho thấy con người không chỉ tiếp nhận lịch sử bằng trí nhớ, mà bằng cảm xúc. Khi lịch sử được kể qua lăng kính sinh động hơn, nó sẽ thôi thúc mọi người chủ động tìm hiểu và từ đó biết ơn quá khứ hơn.​Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận giá trị của những bài giảng lịch sử. Bài giảng chính là nhịp cầu, là phương tiện truyền tải tri thức để ta biết đến những người anh hùng. Một bài giảng lịch sử thực sự giá trị không phải là bài giảng bắt học sinh học thuộc lòng các mốc thời gian, mà phải là bài giảng biết khơi gợi lên những câu chuyện về thân phận và phẩm giá con người. Khi người dạy biết lồng ghép hơi thở cuộc sống vào trang sách, khi đó bài giảng và người làm nên lịch sử sẽ hòa quyện làm một.​Từ ý kiến trên, mỗi chúng ta cần có thái độ đúng đắn khi tìm hiểu về quá khứ. Đừng nhìn lịch sử như một môn học bắt buộc khô khan, hãy nhìn nó như một cuốn nhật ký khổng lồ của cha ông. Hãy học cách trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người đi trước – những người đã đánh đổi tuổi thanh xuân để chúng ta có được “vị ngọt từ Tháng Tám ban đầu”. Và là học sinh, mỗi chúng ta cần cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước bằng những hành động nhỏ nhưng thiết thực. Đó chính là cách để thể hiện lòng biết ơn và sự tri ân đối với những người đã làm nên lịch sử.​Tóm lại, con người chính là hạt nhân tạo nên sự kỳ diệu của lịch sử. Sự xúc động trước những con người đã ngã xuống hay những người vẫn đang miệt mài dựng xây đất nước chính là biểu hiện cao đẹp nhất của lòng biết ơn. Hiểu được lịch sử qua gương mặt của những con người, chúng ta sẽ thấy mình có trách nhiệm hơn với hiện tại, để viết tiếp những trang sử hào hùng cho tương lai. [Sửa]

Câu 1: Trong đoạn trích của Bằng Việt, hình tượng Đất nước không hiện lên qua những khái niệm trừu tượng mà gắn liền với sức sống mãnh liệt và sự tiếp nối giữa các thế hệ. Đất nước là nơi chứng kiến sự giao thoa khắc nghiệt giữa cái chết và sự sống: một bên là "triệu tấn bom rơi", "công sự bom vùi", một bên là bước chân "tung tăng vào lớp Một" và những "tà áo cưới" rạng rỡ. Hình tượng Đất nước ở đây mang gương mặt của nhân dân – những con người bình dị nhưng can trường, vẫn duy trì nhịp sống bình yên ngay trong lòng cuộc chiến. Sự đối lập giữa sự tàn khốc của chiến tranh và khát vọng sống mãnh liệt đã làm nổi bật vẻ đẹp kiên cường của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Cuối cùng, Đất nước kết tinh trong "vị ngọt" của niềm vui độc lập, bắt nguồn từ dấu mốc "Tháng Tám ban đầu". Qua đó, hình tượng Đất nước hiện lên vừa đau thương, vừa kiêu hãnh, là biểu tượng của sự hồi sinh và niềm hy vọng bất diệt. Câu 2: Lịch sử không chỉ là những dòng chữ nằm im trên trang giấy, cũng không đơn thuần là những mốc thời gian lạnh lẽo của quá khứ. Nó là một dòng chảy không ngừng được bồi đắp bằng máu, nước mắt và cả nụ cười của biết bao thế hệ. Bàn về cách chúng ta tiếp nhận quá khứ, có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử”. Câu nói này đã chạm đến một sự thật sâu sắc: linh hồn của lịch sử chính là con người.​Trước hết, cần hiểu rằng “bài giảng lịch sử” thường là những kiến thức đã được truyền đạt trong nhà trường, bao gồm sự kiện, mốc thời gian, kết quả của các giai đoạn lịch sử. Đó là khung xương của quá khứ, nhưng nếu ta chỉ tiếp cận lịch sử theo cách ghi nhớ máy móc thì những bài học ấy dễ trở nên khô khan và khó tạo cảm xúc. Ngược lại, “những người làm nên lịch sử” là những cá nhân bằng xương bằng thịt, những người đã trực tiếp sống, chiến đấu và hy sinh. Chúng ta xúc động vì tìm thấy sự đồng cảm, thấy được những khát vọng và nỗi đau rất thực của họ sau những sự kiện vĩ đại, chạm đến trái tim con người.​Vì sao con người lại có xu hướng xúc động trước nhân vật hơn là sự kiện? Bởi vì cảm xúc chỉ nảy sinh khi có sự kết nối giữa tâm hồn với tâm hồn. Một con số về “triệu tấn bom rơi” có thể làm ta kinh ngạc về quy mô, nhưng hình ảnh một “em bé tung tăng vào lớp Một” hay một “cô gái bắt đầu may áo cưới” ngay cạnh công sự bom vùi mới khiến ta thực sự nghẹn ngào. Trong đoạn trích của Bằng Việt, lịch sử không hiện ra qua các chiến dịch khô khan, mà hiện ra qua hình ảnh những con người bình dị đi qua gian khổ để tìm về “vị ngọt” của độc lập. Chính sự kiên cường, sự lạc quan của những con người ấy đã biến những khái niệm trừu tượng như “lòng yêu nước” trở nên sống động và đáng kính phục hơn bao giờ hết. Gần đây, bộ phim Mưa đỏ đang làm mưa làm gió vì đã tái hiện cuộc chiến đấu khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Qua những hình ảnh chân thực trong phim, nhiều khán giả đã không khỏi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của họ. Chính từ sự xúc động ấy, không ít người, đặc biệt là các bạn trẻ, đã chủ động tìm hiểu thêm về sự kiện lịch sử 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, về những con người đã ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay. Điều này cho thấy con người không chỉ tiếp nhận lịch sử bằng trí nhớ, mà bằng cảm xúc. Khi lịch sử được kể qua lăng kính sinh động hơn, nó sẽ thôi thúc mọi người chủ động tìm hiểu và từ đó biết ơn quá khứ hơn.​Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận giá trị của những bài giảng lịch sử. Bài giảng chính là nhịp cầu, là phương tiện truyền tải tri thức để ta biết đến những người anh hùng. Một bài giảng lịch sử thực sự giá trị không phải là bài giảng bắt học sinh học thuộc lòng các mốc thời gian, mà phải là bài giảng biết khơi gợi lên những câu chuyện về thân phận và phẩm giá con người. Khi người dạy biết lồng ghép hơi thở cuộc sống vào trang sách, khi đó bài giảng và người làm nên lịch sử sẽ hòa quyện làm một.​Từ ý kiến trên, mỗi chúng ta cần có thái độ đúng đắn khi tìm hiểu về quá khứ. Đừng nhìn lịch sử như một môn học bắt buộc khô khan, hãy nhìn nó như một cuốn nhật ký khổng lồ của cha ông. Hãy học cách trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người đi trước – những người đã đánh đổi tuổi thanh xuân để chúng ta có được “vị ngọt từ Tháng Tám ban đầu”. Và là học sinh, mỗi chúng ta cần cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước bằng những hành động nhỏ nhưng thiết thực. Đó chính là cách để thể hiện lòng biết ơn và sự tri ân đối với những người đã làm nên lịch sử.​Tóm lại, con người chính là hạt nhân tạo nên sự kỳ diệu của lịch sử. Sự xúc động trước những con người đã ngã xuống hay những người vẫn đang miệt mài dựng xây đất nước chính là biểu hiện cao đẹp nhất của lòng biết ơn. Hiểu được lịch sử qua gương mặt của những con người, chúng ta sẽ thấy mình có trách nhiệm hơn với hiện tại, để viết tiếp những trang sử hào hùng cho tương lai. [Sửa]

Câu 1: Trong đoạn trích của Bằng Việt, hình tượng Đất nước không hiện lên qua những khái niệm trừu tượng mà gắn liền với sức sống mãnh liệt và sự tiếp nối giữa các thế hệ. Đất nước là nơi chứng kiến sự giao thoa khắc nghiệt giữa cái chết và sự sống: một bên là "triệu tấn bom rơi", "công sự bom vùi", một bên là bước chân "tung tăng vào lớp Một" và những "tà áo cưới" rạng rỡ. Hình tượng Đất nước ở đây mang gương mặt của nhân dân – những con người bình dị nhưng can trường, vẫn duy trì nhịp sống bình yên ngay trong lòng cuộc chiến. Sự đối lập giữa sự tàn khốc của chiến tranh và khát vọng sống mãnh liệt đã làm nổi bật vẻ đẹp kiên cường của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Cuối cùng, Đất nước kết tinh trong "vị ngọt" của niềm vui độc lập, bắt nguồn từ dấu mốc "Tháng Tám ban đầu". Qua đó, hình tượng Đất nước hiện lên vừa đau thương, vừa kiêu hãnh, là biểu tượng của sự hồi sinh và niềm hy vọng bất diệt. Câu 2: Lịch sử không chỉ là những dòng chữ nằm im trên trang giấy, cũng không đơn thuần là những mốc thời gian lạnh lẽo của quá khứ. Nó là một dòng chảy không ngừng được bồi đắp bằng máu, nước mắt và cả nụ cười của biết bao thế hệ. Bàn về cách chúng ta tiếp nhận quá khứ, có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử”. Câu nói này đã chạm đến một sự thật sâu sắc: linh hồn của lịch sử chính là con người.​Trước hết, cần hiểu rằng “bài giảng lịch sử” thường là những kiến thức đã được truyền đạt trong nhà trường, bao gồm sự kiện, mốc thời gian, kết quả của các giai đoạn lịch sử. Đó là khung xương của quá khứ, nhưng nếu ta chỉ tiếp cận lịch sử theo cách ghi nhớ máy móc thì những bài học ấy dễ trở nên khô khan và khó tạo cảm xúc. Ngược lại, “những người làm nên lịch sử” là những cá nhân bằng xương bằng thịt, những người đã trực tiếp sống, chiến đấu và hy sinh. Chúng ta xúc động vì tìm thấy sự đồng cảm, thấy được những khát vọng và nỗi đau rất thực của họ sau những sự kiện vĩ đại, chạm đến trái tim con người.​Vì sao con người lại có xu hướng xúc động trước nhân vật hơn là sự kiện? Bởi vì cảm xúc chỉ nảy sinh khi có sự kết nối giữa tâm hồn với tâm hồn. Một con số về “triệu tấn bom rơi” có thể làm ta kinh ngạc về quy mô, nhưng hình ảnh một “em bé tung tăng vào lớp Một” hay một “cô gái bắt đầu may áo cưới” ngay cạnh công sự bom vùi mới khiến ta thực sự nghẹn ngào. Trong đoạn trích của Bằng Việt, lịch sử không hiện ra qua các chiến dịch khô khan, mà hiện ra qua hình ảnh những con người bình dị đi qua gian khổ để tìm về “vị ngọt” của độc lập. Chính sự kiên cường, sự lạc quan của những con người ấy đã biến những khái niệm trừu tượng như “lòng yêu nước” trở nên sống động và đáng kính phục hơn bao giờ hết. Gần đây, bộ phim Mưa đỏ đang làm mưa làm gió vì đã tái hiện cuộc chiến đấu khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Qua những hình ảnh chân thực trong phim, nhiều khán giả đã không khỏi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của họ. Chính từ sự xúc động ấy, không ít người, đặc biệt là các bạn trẻ, đã chủ động tìm hiểu thêm về sự kiện lịch sử 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, về những con người đã ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay. Điều này cho thấy con người không chỉ tiếp nhận lịch sử bằng trí nhớ, mà bằng cảm xúc. Khi lịch sử được kể qua lăng kính sinh động hơn, nó sẽ thôi thúc mọi người chủ động tìm hiểu và từ đó biết ơn quá khứ hơn.​Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận giá trị của những bài giảng lịch sử. Bài giảng chính là nhịp cầu, là phương tiện truyền tải tri thức để ta biết đến những người anh hùng. Một bài giảng lịch sử thực sự giá trị không phải là bài giảng bắt học sinh học thuộc lòng các mốc thời gian, mà phải là bài giảng biết khơi gợi lên những câu chuyện về thân phận và phẩm giá con người. Khi người dạy biết lồng ghép hơi thở cuộc sống vào trang sách, khi đó bài giảng và người làm nên lịch sử sẽ hòa quyện làm một.​Từ ý kiến trên, mỗi chúng ta cần có thái độ đúng đắn khi tìm hiểu về quá khứ. Đừng nhìn lịch sử như một môn học bắt buộc khô khan, hãy nhìn nó như một cuốn nhật ký khổng lồ của cha ông. Hãy học cách trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người đi trước – những người đã đánh đổi tuổi thanh xuân để chúng ta có được “vị ngọt từ Tháng Tám ban đầu”. Và là học sinh, mỗi chúng ta cần cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước bằng những hành động nhỏ nhưng thiết thực. Đó chính là cách để thể hiện lòng biết ơn và sự tri ân đối với những người đã làm nên lịch sử.​Tóm lại, con người chính là hạt nhân tạo nên sự kỳ diệu của lịch sử. Sự xúc động trước những con người đã ngã xuống hay những người vẫn đang miệt mài dựng xây đất nước chính là biểu hiện cao đẹp nhất của lòng biết ơn. Hiểu được lịch sử qua gương mặt của những con người, chúng ta sẽ thấy mình có trách nhiệm hơn với hiện tại, để viết tiếp những trang sử hào hùng cho tương lai. [Sửa]

Câu 1: - Bài thơ được viết theo thể thơ tự do - Dấu hiệu: + Số chữ trong mỗi dòng thơ không cố định + Số dòng trong bài thơ không giới hạn Câu 2 Đoạn thơ trên thể hiện cảm xúc: -Niềm xúc động và tự hào: Tác giả tự hào về sức sống mãnh liệt, phi thường của con người và đất nước Việt Nam trong bom đạn chiến tranh. -Sự chiêm nghiệm sâu sắc: Suy ngẫm về sự tiếp nối giữa các thế hệ, sự giao hòa giữa quá khứ đau thương và hiện tại đầy hy vọng. -​Niềm tin yêu, lạc quan: Tin tưởng vào tương lai tươi sáng nảy mầm từ những đau thương, mất mát. Câu 3 -Trong đoạn thơ trên, biện pháp điệp từ "Mỗi", "Đều" đã được sử dụng và lặp lại hai lần. Tác dụng: - Giúp cho đoạn thơ trở nên đăng đối, sinh động hơn. Đồng thời giúp tăng sức gợi hình, gợi cảm cho bài thơ. - Nhấn mạnh rằng mỗi con người Việt Nam đều sinh ra và trưởng thành từ hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt. Dù xuất hiện trong dáng vẻ hồn nhiên hay hạnh phúc của đời thường thì họ đều là những con người đã vươn mình mạnh mẽ giữa bom đạn chiến tranh. Qua đó, cho thấy sự kiên cường, bền bỉ và bất khuất của con người Việt Nam. - Cho thấy thái độ tự hào của tác giả đối với con người Việt Nam đầy kiên cường và bất khuất. Câu 4: Trong câu thơ cuối của đoạn trích, hình ảnh “vị ngọt” mang tính biểu tượng sâu sắc, đại diện cho những thành quả tốt đẹp, sự bình yên và hạnh phúc mà con người có được sau bao thăng trầm. Theo mạch cảm xúc của bài thơ, "vị ngọt" này có nguồn gốc từ “Tháng Tám ban đầu” – cột mốc lịch sử chói lọi của Cách mạng tháng Tám năm 1945. Chính từ bước ngoặt vĩ đại đó, dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi xiềng xích nô lệ, mở ra một kỷ nguyên mới để từ đó, mọi niềm vui, sự sống và hạnh phúc của các thế hệ sau này mới có thể nảy mầm và lan tỏa. Câu 5 Từ nội dung của đoạn trích, ta thấy lòng yêu nước không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là nguồn sức mạnh nội sinh vô cùng mãnh liệt của dân tộc Việt Nam. Lòng yêu nước chính là sợi dây liên kết giữa các thế hệ, giúp con người đứng vững và vươn lên từ trong "công sự bom vùi" hay dưới "triệu tấn bom rơi" để bảo vệ sự sống và nền độc lập. Nó là động lực để mỗi cá nhân không ngừng cống hiến: từ những em bé tung tăng đến trường đến những đôi lứa xây dựng hạnh phúc gia đình trong hòa bình. Trong bối cảnh hiện nay, lòng yêu nước còn ý nghĩa hơn khi khuyến khích ​mỗi chúng ta sống có trách nhiệm, biết trân trọng giá trị của lịch sử và nỗ lực lao động để dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp. Có thể nói, lòng yêu nước chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất để một dân tộc có thể vượt qua mọi nghịch cảnh và hướng tới tương lai tươi sáng.

Câu 1:

Trong đoạn trích của Bằng Việt, hình tượng Đất nước không hiện lên qua những khái niệm trừu tượng mà gắn liền với sức sống mãnh liệt và sự tiếp nối giữa các thế hệ. Đất nước là nơi chứng kiến sự giao thoa khắc nghiệt giữa cái chết và sự sống: một bên là "triệu tấn bom rơi", "công sự bom vùi", một bên là bước chân "tung tăng vào lớp Một" và những "tà áo cưới" rạng rỡ. Hình tượng Đất nước ở đây mang gương mặt của nhân dân – những con người bình dị nhưng can trường, vẫn duy trì nhịp sống bình yên ngay trong lòng cuộc chiến. Sự đối lập giữa sự tàn khốc của chiến tranh và khát vọng sống mãnh liệt đã làm nổi bật vẻ đẹp kiên cường của một dân tộc không bao giờ khuất phục. Cuối cùng, Đất nước kết tinh trong "vị ngọt" của niềm vui độc lập, bắt nguồn từ dấu mốc "Tháng Tám ban đầu". Qua đó, hình tượng Đất nước hiện lên vừa đau thương, vừa kiêu hãnh, là biểu tượng của sự hồi sinh và niềm hy vọng bất diệt.

Câu 2:

Lịch sử không chỉ là những dòng chữ nằm im trên trang giấy, cũng không đơn thuần là những mốc thời gian lạnh lẽo của quá khứ. Nó là một dòng chảy không ngừng được bồi đắp bằng máu, nước mắt và cả nụ cười của biết bao thế hệ. Bàn về cách chúng ta tiếp nhận quá khứ, có ý kiến cho rằng: “Chúng ta không xúc động trước những bài giảng lịch sử. Chúng ta xúc động trước những người làm nên lịch sử”. Câu nói này đã chạm đến một sự thật sâu sắc: linh hồn của lịch sử chính là con người. ​Trước hết, cần hiểu rằng “bài giảng lịch sử” thường là những kiến thức đã được truyền đạt trong nhà trường, bao gồm sự kiện, mốc thời gian, kết quả của các giai đoạn lịch sử. Đó là khung xương của quá khứ, nhưng nếu ta chỉ tiếp cận lịch sử theo cách ghi nhớ máy móc thì những bài học ấy dễ trở nên khô khan và khó tạo cảm xúc. Ngược lại, “những người làm nên lịch sử” là những cá nhân bằng xương bằng thịt, những người đã trực tiếp sống, chiến đấu và hy sinh. Chúng ta xúc động vì tìm thấy sự đồng cảm, thấy được những khát vọng và nỗi đau rất thực của họ sau những sự kiện vĩ đại, chạm đến trái tim con người. ​Vì sao con người lại có xu hướng xúc động trước nhân vật hơn là sự kiện? Bởi vì cảm xúc chỉ nảy sinh khi có sự kết nối giữa tâm hồn với tâm hồn. Một con số về “triệu tấn bom rơi” có thể làm ta kinh ngạc về quy mô, nhưng hình ảnh một “em bé tung tăng vào lớp Một” hay một “cô gái bắt đầu may áo cưới” ngay cạnh công sự bom vùi mới khiến ta thực sự nghẹn ngào. Trong đoạn trích của Bằng Việt, lịch sử không hiện ra qua các chiến dịch khô khan, mà hiện ra qua hình ảnh những con người bình dị đi qua gian khổ để tìm về “vị ngọt” của độc lập. Chính sự kiên cường, sự lạc quan của những con người ấy đã biến những khái niệm trừu tượng như “lòng yêu nước” trở nên sống động và đáng kính phục hơn bao giờ hết.

Gần đây, bộ phim Mưa đỏ đang làm mưa làm gió vì đã tái hiện cuộc chiến đấu khốc liệt tại Thành cổ Quảng Trị. Qua những hình ảnh chân thực trong phim, nhiều khán giả đã không khỏi xúc động trước sự hy sinh thầm lặng của họ. Chính từ sự xúc động ấy, không ít người, đặc biệt là các bạn trẻ, đã chủ động tìm hiểu thêm về sự kiện lịch sử 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị, về những con người đã ngã xuống để đổi lấy hòa bình hôm nay. Điều này cho thấy con người không chỉ tiếp nhận lịch sử bằng trí nhớ, mà bằng cảm xúc. Khi lịch sử được kể qua lăng kính sinh động hơn, nó sẽ thôi thúc mọi người chủ động tìm hiểu và từ đó biết ơn quá khứ hơn. ​Tuy nhiên, nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận giá trị của những bài giảng lịch sử. Bài giảng chính là nhịp cầu, là phương tiện truyền tải tri thức để ta biết đến những người anh hùng. Một bài giảng lịch sử thực sự giá trị không phải là bài giảng bắt học sinh học thuộc lòng các mốc thời gian, mà phải là bài giảng biết khơi gợi lên những câu chuyện về thân phận và phẩm giá con người. Khi người dạy biết lồng ghép hơi thở cuộc sống vào trang sách, khi đó bài giảng và người làm nên lịch sử sẽ hòa quyện làm một. ​Từ ý kiến trên, mỗi chúng ta cần có thái độ đúng đắn khi tìm hiểu về quá khứ. Đừng nhìn lịch sử như một môn học bắt buộc khô khan, hãy nhìn nó như một cuốn nhật ký khổng lồ của cha ông. Hãy học cách trân trọng những hy sinh thầm lặng của những người đi trước – những người đã đánh đổi tuổi thanh xuân để chúng ta có được “vị ngọt từ Tháng Tám ban đầu”. Và là học sinh, mỗi chúng ta cần cố gắng học tập, rèn luyện đạo đức, góp phần xây dựng đất nước bằng những hành động nhỏ nhưng thiết thực. Đó chính là cách để thể hiện lòng biết ơn và sự tri ân đối với những người đã làm nên lịch sử. ​Tóm lại, con người chính là hạt nhân tạo nên sự kỳ diệu của lịch sử. Sự xúc động trước những con người đã ngã xuống hay những người vẫn đang miệt mài dựng xây đất nước chính là biểu hiện cao đẹp nhất của lòng biết ơn. Hiểu được lịch sử qua gương mặt của những con người, chúng ta sẽ thấy mình có trách nhiệm hơn với hiện tại, để viết tiếp những trang sử hào hùng cho tương lai.

Câu 1: - Bài thơ được viết theo thể thơ tự do - Dấu hiệu: + Số chữ trong mỗi dòng thơ không cố định + Số dòng trong bài thơ không giới hạn

Câu 2 Đoạn thơ trên thể hiện cảm xúc:

-Niềm xúc động và tự hào: Tác giả tự hào về sức sống mãnh liệt, phi thường của con người và đất nước Việt Nam trong bom đạn chiến tranh.

-Sự chiêm nghiệm sâu sắc: Suy ngẫm về sự tiếp nối giữa các thế hệ, sự giao hòa giữa quá khứ đau thương và hiện tại đầy hy vọng.

-​Niềm tin yêu, lạc quan: Tin tưởng vào tương lai tươi sáng nảy mầm từ những đau thương, mất mát.

Câu 3

-Trong đoạn thơ trên, biện pháp điệp từ "Mỗi", "Đều" đã được sử dụng và lặp lại hai lần. Tác dụng: - Giúp cho đoạn thơ trở nên đăng đối, sinh động hơn. Đồng thời giúp tăng sức gợi hình, gợi cảm cho bài thơ. - Nhấn mạnh rằng mỗi con người Việt Nam đều sinh ra và trưởng thành từ hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt. Dù xuất hiện trong dáng vẻ hồn nhiên hay hạnh phúc của đời thường thì họ đều là những con người đã vươn mình mạnh mẽ giữa bom đạn chiến tranh. Qua đó, cho thấy sự kiên cường, bền bỉ và bất khuất của con người Việt Nam.

- Cho thấy thái độ tự hào của tác giả đối với con người Việt Nam đầy kiên cường và bất khuất.

Câu 4:

Trong câu thơ cuối của đoạn trích, hình ảnh “vị ngọt” mang tính biểu tượng sâu sắc, đại diện cho những thành quả tốt đẹp, sự bình yên và hạnh phúc mà con người có được sau bao thăng trầm. Theo mạch cảm xúc của bài thơ, "vị ngọt" này có nguồn gốc từ “Tháng Tám ban đầu” – cột mốc lịch sử chói lọi của Cách mạng tháng Tám năm 1945. Chính từ bước ngoặt vĩ đại đó, dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi xiềng xích nô lệ, mở ra một kỷ nguyên mới để từ đó, mọi niềm vui, sự sống và hạnh phúc của các thế hệ sau này mới có thể nảy mầm và lan tỏa.

Câu 5

Từ nội dung của đoạn trích, ta thấy lòng yêu nước không chỉ là một khái niệm trừu tượng mà là nguồn sức mạnh nội sinh vô cùng mãnh liệt của dân tộc Việt Nam. Lòng yêu nước chính là sợi dây liên kết giữa các thế hệ, giúp con người đứng vững và vươn lên từ trong "công sự bom vùi" hay dưới "triệu tấn bom rơi" để bảo vệ sự sống và nền độc lập. Nó là động lực để mỗi cá nhân không ngừng cống hiến: từ những em bé tung tăng đến trường đến những đôi lứa xây dựng hạnh phúc gia đình trong hòa bình. Trong bối cảnh hiện nay, lòng yêu nước còn ý nghĩa hơn khi khuyến khích ​mỗi chúng ta sống có trách nhiệm, biết trân trọng giá trị của lịch sử và nỗ lực lao động để dựng xây đất nước ngày càng giàu đẹp. Có thể nói, lòng yêu nước chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất để một dân tộc có thể vượt qua mọi nghịch cảnh và hướng tới tương lai tươi sáng.

a) Điện năng mà quạt đã tiêu thụ trong 4 giờ là

\(A = P . t = 75.4.60.60 = 1080000\) J = 1080 kJ

b) Ta có: \(H = \frac{A_{i}}{A_{t p}} . 100\)

\(\rightarrow A_{i} = A_{t p} . \frac{H}{100 \%} = 1080. \frac{80}{100} = 864\) kJ


Khi K mở, vôn kế chỉ 6 V. Suy ra \(\xi = 6\) V.

Khi K đóng, vôn kế chỉ 5,6 V và ampe kế chỉ 2 A.

Số chỉ của vôn kế khi K đóng chính là hiệu điện thế mạch ngoài.

Ta có: \(U = \xi - I . r = 5 , 6 = 6 - 2. r \rightarrow r = 0 , 2\) Ω.

b) Vì \(R_{2}\) song song với \(R_{3}\) nên

\(R_{23} = \frac{R_{2} . R_{3}}{R_{2} + R_{3}} = \frac{2.3}{2 + 3} = 1 , 2\) Ω

Điện trở tương đương mạch ngoài là

\(R_{t d} = R_{1} + R_{23} = R_{1} + 1 , 2\)

Ta có \(U = I . R_{t d} \rightarrow R_{t d} = \frac{U}{I} = \frac{5 , 6}{2} = 2 , 8\) Ω

Suy ra \(R_{1} = R_{t d} - 1 , 2 = 2 , 8 - 1 , 2 = 1 , 6\) Ω

Hiệu điện thế hai đầu \(R_{23}\) là

\(U_{23} = U_{2} = U_{3} = I . R_{23} = 2.1 , 2 = 2 , 4\) V

Cường độ dòng điện qua \(R_{2}\) và \(R_{3}\) lần lượt là

\(I_{2} = \frac{U_{2}}{R_{2}} = \frac{2 , 4}{2} = 1 , 2\) A

\(I_{3} = \frac{U_{3}}{R_{3}} = \frac{2 , 4}{3} = 0 , 8\) A


Điện trở suất của kim loại tăng theo nhiệt độ gần đúng theo hàm bậc nhất.

\(\rho = \rho_{0} . \left[\right. 1 + \alpha \left(\right. t - t_{0} \left.\right) \left]\right. = 1 , 69.10^{- 8} . \left[\right. 1 + 4 , 3.10^{- 3} . \left(\right. 140 - 20 \left.\right) \left]\right. = 2 , 56.10^{- 8}\) Ω.m

b) Ta có: \(\rho = \rho_{0} . \left[\right. 1 + \alpha \left(\right. t - t_{0} \left.\right) \left]\right.\)

\(\rightarrow t = \left(\right. \frac{\rho}{\rho_{0}} - 1 \left.\right) \frac{1}{\alpha} + t_{0} = \left(\right. \frac{3 , 1434.10^{- 8}}{1 , 69.10^{- 8}} - 1 \left.\right) . \frac{1}{4 , 3.10^{- 3}} + 20 = 220\) oC


a) Năng lượng điện tiêu thụ là

\(A = P . t = 60.5 = 300\) Wh = 0,3 kWh

b) Tổng thời gian sử dụng bóng đèn trong 30 ngày là 30.5 = 150 giờ.

Năng lượng điện tiêu thụ trong 30 ngày là

\(A^{'} = P . t^{'} = 60.150 = 9000\) Wh = 9 kWh

Số tiền điện phải trả là 9.3000 = 27000 đồng.