Lê Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)



Câu 1.



Thể thơ: Thơ tự do.





Câu 2.



Những từ ngữ, hình ảnh gợi tả âm thanh:


  • “xôn xao”
  • “vọng về”
  • “tiếng bánh xe trâu lặng lẽ qua đêm”
  • “trầm trầm giọng hát”
  • “ai gọi đấy, ai đang cười khúc khích”
  • “tiếng huầy ơ”






Câu 3.


  • Biện pháp tu từ là: So sánh (“Tôi cựa mình như búp non mở lá”).
  • Tác dụng gồm:
    • Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho câu thơ.
    • Tạo hình ảnh sinh động, giàu sức liên tưởng về sự thức dậy nhẹ nhàng, tươi mới.
    • Nhấn mạnh trạng thái chuyển mình, thức tỉnh đầy sức sống của nhân vật trữ tình trước ban mai.
    • Thái độ của tác giả là: yêu đời, tinh tế, trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên và khoảnh khắc bình minh.






Câu 4.



Tâm trạng của nhân vật trữ tình:


  • Khi nghe “tiếng bánh xe trâu lặng lẽ”: cảm thấy yên bình, tĩnh lặng, gần gũi với cuộc sống làng quê.
  • Khi nghe “tiếng gọi, tiếng cười khúc khích”: cảm thấy vui tươi, ấm áp, rộn ràng, đầy sức sống.
    → Nhìn chung: tâm trạng bâng khuâng, xúc động, hạnh phúc trước vẻ đẹp đời sống và buổi ban mai.






Câu 5.


Qua văn bản “Ban mai” của tác giả Nguyễn Quang Thiều, ta có thể thấy được tình yêu thiên nhiên và cuộc sống bình dị.

“Tình yêu thiên nhiên và cuộc sống bình dị” hiểu là sự rung động trước những điều nhỏ bé, gần gũi như âm thanh làng quê, cảnh vật ban mai.

Có tình yêu ấy, con người sẽ cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống, sống tích cực và trân trọng từng khoảnh khắc.

Không có tình yêu ấy, con người sẽ trở nên vô cảm, không nhận ra những giá trị giản dị mà quý giá xung quanh mình.

Tóm lại, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, gắn bó với thiên nhiên và cuộc sống để tâm hồn luôn tươi mới, giàu cảm xúc.


____________________


Câu 1:

“Âm nhạc là tiếng nói của tâm hồn” – Leo Tolstoy. Quả thật, trong đoạn thơ của Nguyễn Quang Thiều, giọng hát của người nông dân đã khơi dậy trong nhân vật trữ tình những liên tưởng đầy xúc động. Tiếng hát ấy không chỉ là âm thanh bình thường mà còn được cảm nhận như “tiếng lúa khô chảy vào trong cót”, gợi sự no đủ, cần cù của lao động. Đồng thời, nó còn được ví “như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày”, mang đến cảm giác ấm áp, tràn đầy sức sống. Qua những liên tưởng ấy, nhân vật trữ tình cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của cuộc sống lao động giản dị mà ý nghĩa. Giọng hát trầm ấm ấy như kết nối con người với thiên nhiên, với quê hương, đánh thức trong lòng người nghe niềm yêu thương và trân trọng những điều bình dị. Từ đó, ta thấy tâm hồn nhân vật trở nên tinh tế, giàu cảm xúc trước cuộc sống xung quanh. “Nơi nào có âm nhạc, nơi đó có sự sống” – Hans Christian Andersen.

Câu 2:

“Ước mơ là ngọn đèn soi sáng con đường của mỗi con người” – Martin Luther King Jr.. Trong cuộc sống hiện đại, có ý kiến cho rằng tuổi trẻ cần sống có ước mơ, trong khi ý kiến khác lại khẳng định tuổi trẻ thời hội nhập nên sống thực tế. Đây là một vấn đề vừa quen thuộc vừa đáng suy ngẫm đối với mỗi người trẻ hôm nay.


Trước hết, cần hiểu rằng ước mơ là những khát vọng, mục tiêu mà con người hướng tới trong tương lai, còn sống thực tế là biết nhìn nhận đúng khả năng, điều kiện của bản thân để hành động phù hợp. Thực chất, hai yếu tố này không hề đối lập mà bổ sung cho nhau. Trong thực tế, nhiều bạn trẻ có ước mơ rõ ràng, dám nghĩ dám làm và không ngừng nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình. Nhờ có ước mơ, họ có động lực học tập, rèn luyện và phát triển bản thân. Tuy nhiên, cũng có không ít người sống thiếu ước mơ, thụ động, không có định hướng nên dễ rơi vào trạng thái mơ hồ, chán nản. Ngược lại, một số người lại quá mơ mộng, đặt ra mục tiêu viển vông, không dựa trên thực tế nên khi gặp khó khăn dễ bỏ cuộc. Những biểu hiện này đều ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của bản thân mỗi người.


Vì vậy, tuổi trẻ cần có thái độ đúng đắn: vừa nuôi dưỡng ước mơ, vừa sống thực tế. Ước mơ sẽ là kim chỉ nam, còn thực tế sẽ là nền tảng để biến ước mơ thành hiện thực. Là học sinh, em cần xác định cho mình mục tiêu rõ ràng trong học tập, đồng thời xây dựng kế hoạch phù hợp với năng lực và điều kiện của bản thân. Bên cạnh đó, em cũng cần kiên trì, nỗ lực từng ngày để tiến gần hơn đến ước mơ của mình.


Tóm lại, tuổi trẻ không thể thiếu ước mơ nhưng cũng không thể xa rời thực tế. Chỉ khi biết kết hợp hài hòa giữa hai yếu tố này, con người mới có thể phát triển toàn diện và đạt được thành công bền vững. “Hãy bắn vào mặt trăng, nếu trượt bạn vẫn ở giữa các vì sao” – Norman Vincent Peale.




Câu 1:

“Âm nhạc là tiếng nói của tâm hồn” – Leo Tolstoy. Quả thật, trong đoạn thơ của Nguyễn Quang Thiều, giọng hát của người nông dân đã khơi dậy trong nhân vật trữ tình những liên tưởng đầy xúc động. Tiếng hát ấy không chỉ là âm thanh bình thường mà còn được cảm nhận như “tiếng lúa khô chảy vào trong cót”, gợi sự no đủ, cần cù của lao động. Đồng thời, nó còn được ví “như đất ấm trào lên trong lóe sáng lưỡi cày”, mang đến cảm giác ấm áp, tràn đầy sức sống. Qua những liên tưởng ấy, nhân vật trữ tình cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của cuộc sống lao động giản dị mà ý nghĩa. Giọng hát trầm ấm ấy như kết nối con người với thiên nhiên, với quê hương, đánh thức trong lòng người nghe niềm yêu thương và trân trọng những điều bình dị. Từ đó, ta thấy tâm hồn nhân vật trở nên tinh tế, giàu cảm xúc trước cuộc sống xung quanh. “Nơi nào có âm nhạc, nơi đó có sự sống” – Hans Christian Andersen.

Câu 2:

“Ước mơ là ngọn đèn soi sáng con đường của mỗi con người” – Martin Luther King Jr.. Trong cuộc sống hiện đại, có ý kiến cho rằng tuổi trẻ cần sống có ước mơ, trong khi ý kiến khác lại khẳng định tuổi trẻ thời hội nhập nên sống thực tế. Đây là một vấn đề vừa quen thuộc vừa đáng suy ngẫm đối với mỗi người trẻ hôm nay.


Trước hết, cần hiểu rằng ước mơ là những khát vọng, mục tiêu mà con người hướng tới trong tương lai, còn sống thực tế là biết nhìn nhận đúng khả năng, điều kiện của bản thân để hành động phù hợp. Thực chất, hai yếu tố này không hề đối lập mà bổ sung cho nhau. Trong thực tế, nhiều bạn trẻ có ước mơ rõ ràng, dám nghĩ dám làm và không ngừng nỗ lực để đạt được mục tiêu của mình. Nhờ có ước mơ, họ có động lực học tập, rèn luyện và phát triển bản thân. Tuy nhiên, cũng có không ít người sống thiếu ước mơ, thụ động, không có định hướng nên dễ rơi vào trạng thái mơ hồ, chán nản. Ngược lại, một số người lại quá mơ mộng, đặt ra mục tiêu viển vông, không dựa trên thực tế nên khi gặp khó khăn dễ bỏ cuộc. Những biểu hiện này đều ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển của bản thân mỗi người.


Vì vậy, tuổi trẻ cần có thái độ đúng đắn: vừa nuôi dưỡng ước mơ, vừa sống thực tế. Ước mơ sẽ là kim chỉ nam, còn thực tế sẽ là nền tảng để biến ước mơ thành hiện thực. Là học sinh, em cần xác định cho mình mục tiêu rõ ràng trong học tập, đồng thời xây dựng kế hoạch phù hợp với năng lực và điều kiện của bản thân. Bên cạnh đó, em cũng cần kiên trì, nỗ lực từng ngày để tiến gần hơn đến ước mơ của mình.


Tóm lại, tuổi trẻ không thể thiếu ước mơ nhưng cũng không thể xa rời thực tế. Chỉ khi biết kết hợp hài hòa giữa hai yếu tố này, con người mới có thể phát triển toàn diện và đạt được thành công bền vững. “Hãy bắn vào mặt trăng, nếu trượt bạn vẫn ở giữa các vì sao” – Norman Vincent Peale.