Dương Hồng Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Hồng Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong dòng chảy bền bỉ của văn hóa dân tộc, có những câu tục ngữ giản dị mà như một mạch ngầm nuôi dưỡng nhân cách con người qua bao thế hệ. “Giấy rách phải giữ lấy lề” là một lời nhắn gửi như thế. Hình ảnh tờ giấy dù rách nát vẫn phải giữ phần lề ngay ngắn không chỉ gợi lên sự chỉn chu bên ngoài, mà sâu xa hơn là lời khẳng định: trong bất kì hoàn cảnh nào, con người cũng không được phép đánh mất phẩm giá và nguyên tắc sống của mình.

Cuộc đời vốn không tránh khỏi những khúc quanh gập ghềnh. Có khi con người bị đẩy vào cảnh thiếu thốn, túng quẫn, thậm chí rơi vào những ngõ cụt tưởng chừng không lối thoát. Chính trong những thời khắc ấy, “cái lề” – tức lòng tự trọng, đạo đức và nhân cách – lại trở thành thước đo giá trị đích thực của một con người. Bởi lẽ, khi cái đói và cái khó bủa vây, con người rất dễ bị cám dỗ buông bỏ chuẩn mực để đổi lấy lợi ích trước mắt. Một lời nói dối, một hành vi sai trái có thể giúp ta thoát nghèo trong chốc lát, nhưng lại làm tổn thương lâu dài đến nhân cách. Vì thế, giữ “lề” không chỉ là giữ cho mình trong sạch, mà còn là giữ cho cuộc đời một ý nghĩa đúng đắn.Giữ “lề” trước hết là giữ lấy sự trung thực – không gian dối dù hoàn cảnh có ngặt nghèo đến đâu. Đó còn là giữ lòng tự trọng, không vì nghèo mà cúi mình trước những điều sai trái. Trong xã hội hôm nay, khi vật chất ngày càng trở thành thước đo phổ biến, giá trị của câu tục ngữ ấy lại càng trở nên sâu sắc. Không ít người vì chạy theo lợi ích mà sẵn sàng đánh đổi danh dự, bất chấp đạo lí. Nhưng những thứ đạt được bằng cách đánh mất “lề” thường mong manh và dễ sụp đổ. Ngược lại, những con người biết giữ gìn nhân cách, dù sống trong thiếu thốn, vẫn tỏa ra một vẻ đẹp bền vững, khiến người khác phải kính trọng.Thực tế cuộc sống luôn có những minh chứng cảm động. Đó là người lao động nghèo vẫn kiên quyết không nhận đồng tiền không chính đáng; là học sinh khó khăn nhưng nhất quyết không gian lận trong thi cử; là những con người âm thầm chịu đựng thiệt thòi nhưng không đánh mất lòng nhân ái. Họ có thể “rách” về vật chất, nhưng “lề” của họ – tức phẩm giá – vẫn nguyên vẹn. Chính điều đó làm nên giá trị đích thực của con người, vượt lên trên mọi hoàn cảnh.Tuy nhiên, giữ “lề” không phải là sống khép kín hay bảo thủ. Đó là biết kiên định với những giá trị đúng đắn, đồng thời linh hoạt để thích nghi và vươn lên. “Lề” không trói buộc con người, mà giúp con người đứng vững trước sóng gió, không bị cuốn trôi bởi những cám dỗ tầm thường.

“Giấy rách phải giữ lấy lề” vì thế không chỉ là một lời khuyên, mà là một chuẩn mực sống mang tính vĩnh cửu. Giữa một thế giới nhiều biến động, mỗi người càng cần tự giữ cho mình một “cái lề” – một ranh giới thiêng liêng của nhân cách. Bởi chỉ khi giữ được điều ấy, con người mới có thể đi qua mọi khó khăn mà không đánh mất chính mình, và sống một cuộc đời thực sự có giá trị, đáng tự hào.

Câu 1:
Văn bản được kể theo ngôi thứ ba (người kể giấu mình, gọi nhân vật là “y”, “Thứ”).

Câu 2:
- Qua văn bản trên cuộc sống của người trí thức trước Cách mạng tháng Tám hiện lên với sự tù túng, chật hẹp, bần tiện; họ luôn bị ám ảnh bởi miếng cơm manh áo, phải lo toan cơm áo gạo tiền từng ngày. Vì thế, họ khổ sở, nhục nhã, tài năng bị mỏi mòn , những ước mơ và hoài bão cao đẹp không thể thực hiện.

Câu 3:
Câu cảm thán “Hỡi ôi!” bộc lộ nỗi đau đớn, xót xa và bất lực của nhân vật trước thực trạng cuộc đời; đồng thời nhấn mạnh sự vô nghĩa của sự hi sinh khi con người vẫn bị ràng buộc bởi cái đói, cái rét, làm tăng sức biểu cảm và tính day dứt cho đoạn văn.

Câu 4.
Đoạn trích khắc họa sâu sắc tinh thần của người trí thức nghèo trước Cách mạng: mang trong mình những khát vọng sống cao đẹp, muốn vươn lên và cống hiến cho xã hội và nhân loài, nhưng lại bị hiện thực cơm áo gạo tiền kìm nén. Qua đó, tác giả bộc lộ nỗi xót xa , buồn bã , tuyệt vọng trước sự lãng phí tài năng và giá trị con người trong một xã hội ngột ngạt, bế tắc xưa

Câu 5.
Nhân vật Thứ được xây dựng chủ yếu qua dòng suy nghĩ nội tâm, giàu tính triết lí và cảm xúc. Tác giả đặt nhân vật vào thế giằng xé giữa một bên là lí tưởng sống cao đẹp, một bên là thực tại tầm thường, khắc nghiệt. Chính sự đối lập ấy làm nổi bật bi kịch của Thứ: một con người có ý thức sâu sắc về giá trị bản thân nhưng lại bất lực, dần rơi vào chán chường. Cách xây dựng này vừa chân thực vừa giàu sức gợi, khiến nhân vật trở nên gần gũi và đáng suy ngẫm.

Câu 6.
Lí tưởng sống là điểm tựa tinh thần giúp con người vượt lên hoàn cảnh và hướng tới những giá trị tốt đẹp. Khi có lí tưởng, ta không còn sống chỉ để tồn tại mà biết sống có mục đích, có khát vọng và dám nỗ lực vì điều mình tin tưởng. Lí tưởng giống như ngọn lửa âm thầm, tiếp thêm sức mạnh để ta không gục ngã trước khó khăn, thử thách. Nếu thiếu lí tưởng, cuộc sống dễ trở nên tẻ nhạt, vô nghĩa. Vì vậy, mỗi người cần nuôi dưỡng cho mình một lí tưởng đúng đắn, để không chỉ hoàn thiện bản thân mà còn góp phần làm cho cuộc đời trở nên tốt đẹp hơn.