Trịnh Khánh Huyền
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Từ ngữ chỉ thời gian là " một hôm". Từ đó cho thấy thời gian tiêu biểu trong truyện ngụ ngôn: Không xác định cụ thể ngày tháng năm nào, giúp câu chuyện mang tính khái quát và có giá trị bài học ở mọi thời đại.
Câu 2 : Điểm chung của hai nhân vật chính:
- Về hoàn cảnh: Đều là người có khiếm khuyết về cơ thể (chồng đui, vợ điếc).
- Về tính cách: Cả hai đều bảo thủ với quan điểm của mình và nóng nảy. Họ chỉ tin vào giác quan duy nhất còn lại của mình và khăng khăng phủ nhận ý kiến của người khác.
Câu 3: Sự kiện chính là cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai vợ chồng người thầy bói (chồng đui, vợ điếc) khi gặp một đám ma trên đường. Người vợ khẳng định đám ma chỉ có cờ phướn, người chồng khẳng định đám ma chỉ có tiếng trống kèn, dẫn đến việc họ lời qua tiếng lại, cãi nhau ầm ĩ cho đến khi có người vào can ngăn.
Câu 4:
– Đề tài: Bài học về sự phiến diện trong suy nghĩ , bảo thủ với quan điểm cá nhân và cách nhìn nhận vấn đề thiếu khách quan của con người.
– Căn cứ xác định:
+ Nhân vật chính trong truyện: Hai vợ chồng người thầy bói.
+ Nội dung chính của văn bản: Hai vợ chồng người thầy bói – chồng thì đui, vợ thì điếc – cãi nhau vì mỗi người chỉ cảm nhận được một phần của sự thật (người chồng chỉ nghe thấy trống kèn, người vợ chỉ nhìn thấy cờ phướn).
Câu5: Em hoàn toàn đồng ý với ý kiến: "Muốn hiểu đúng sự việc, cần biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn của người khác." Bởi lẽ, mỗi cá nhân đều có những giới hạn nhất định về tri thức và trải nghiệm và góc nhìn, suy nghĩ khác nhau ; nếu chỉ khăng khăng giữ lấy cái tôi cá nhân, ta dễ trở nên phiến diện và bảo thủ như vợ chồng người thầy bói, dễ hiểu sai sự việc. Khi chúng ta biết lắng nghe và tôn trọng góc nhìn, ý kiến của người khác, ta sẽ nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều, đầy đủ và chính xác hơn. Ví dụ: Khi quan sát số 6 nằm dưới đất, người đứng ở chân của chữ số sẽ thấy là số 6, nhưng người đứng đối diện lại khẳng định đó là số 9. Nếu cả hai không bước sang vị trí của nhau hoặc lắng nghe đối phương, họ sẽ mãi tranh cãi vô ích mà không biết rằng cả hai đều đúng nhưng chưa đủ. Tôn trọng góc nhìn khác chính là chìa khóa để mở ra sự thấu hiểu và tránh những xung đột sai lầm.
John Mason từng khẳng định: “Bạn sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao”. Thế nhưng, trong một thế giới luôn vận hành theo những chuẩn mực đồng nhất, những khuôn mẫu cũ kĩ , việc giữ lấy cái 'nguyên bản' ấy chưa bao giờ là dễ dàng. Câu truyện ngụ ngôn 'Chú Ngựa có sừng' của tác giả Phúc Hào đã khắc hoạ cuộc đấu tranh nội tâm đầy cam go ấy qua hình tượng một chú Ngựa mang trên mình chiếc sừng kỳ lạ. Tác phẩm không chỉ phác họa thành công diễn biến tâm lý của nhân vật từ mặc cảm đến tự tin, mà còn gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: hãy can đảm sống cuộc đời của một Kỳ lân thay vì ép mình vào sống một cuộc đời nhạt nhoà những chú ngựa bình thường.
Mở đầu truyện, chú Ngựa hiện lên với tâm trạng hoảng hốt và mặc cảm khi “ phát hiện có cái gì nhọn nhọn nhú lên giữa hai tai của mình” . Chiếc sừng vốn là một món quà của tạo hóa, nhưng trong mắt chú, đó lại là một sự "quái dị". Hành động “ cố gắng dùng lông để che lại , hay “ mài cái sừng vào tường”, “ húc sừng vào đá tảng” đến nỗi “ tường thủng”, “ đá vỡ” là những chi tiết giàu sức gợi đã bộc lộ rõ tâm lý mặc cảm, tự ti, chối bỏ bản thân. Chú sẵn sàng làm tổn thương thể xác, phá hủy món quà quý giá của tạo hóa chỉ để được "giống mọi người", được sống một cuộc đời "bình thường". Chú Ngựa ấy chính là hình ảnh của nhiều người trong chúng ta khi thấy mình khác biệt với số đông, ta thường sợ hãi, tự ti, cố gắng che đậy và muốn tiêu diệt cái tôi độc bản ấy để được "bình thường" như bao người khác.
Tiếp đến, chú Ngựa hiện lên với sự đau khổ khi chiếc sừng bị phát hiện, chú Ngựa phải đối mặt với định kiến của đám đông. Chú Ngựa bị cả đàn xa lánh, sợ hãi, châm biếm, đồn thổi đủ chuyện kỳ lạ về mình nên vô cùng buồn tủi, mặc cảm, suy nghĩ nhiều. Thái độ xa lánh và đồn thổi của đàn Ngựa chính là hiện thân của một xã hội hẹp hòi- nơi người ta sẵn sàng dùng lời nói ác ý để làm tổn thương một cá nhân khác biệt. Chính vì vậy, chú Ngựa luôn tự vấn bản thân: “ nó giống ai ?”, “ Nó là ai ?”. Chú thấy mình không hoàn toàn là Ngựa vì Ngựa chẳng có sừng, cũng chẳng phải Trâu, Bò hay Hươu vì chúng không có bờm. Nỗi đau ấy khiến chú Ngựa mỗi phút mỗi giây đều ước “ chiếc sừng kỳ dị sẽ biến mất” và mình sẽ lại có được cuộc sống bình thường, chú không ước những điều vĩ đại mà chỉ mong muốn được bình thường như bao chú ngựa khác vì quá tự ti về chiếc sừng của mình.
Tuy nhiên, nút thắt của câu chuyện đã được tháo gỡ bằng một sự thức tỉnh đầy rực rỡ. Hình ảnh cầu vồng đôi rực rỡ sau cơn mưa và đàn Kỳ Lân xuất hiện như một biểu tượng của hy vọng và chân lý. Giây phút chú Ngựa ngập ngừng reo lên: "Ôi, hình như... mình... giống họ!" chính là khoảnh khắc chú tìm thấy bộ tộc thực sự của mình, là sự thức tỉnh về giá trị bản thân. Đó là khi chú nhận ra cái sừng "kì dị" bấy lâu thực chất là biểu tượng của sự quý phái ở loài kỳ lân- một giống loài cao quý và huyền thoại. Lời gọi của Kỳ Lân đầu đàn: "Nếu muốn sống cuộc đời Kỳ Lân thì hãy bay lên, đừng sợ hãi, đừng ngần ngại" là một thông điệp giàu ý nghĩa. Nghe theo tiếng gọi của Kỳ Lân đầu đàn, chú Ngựa không còn rụt rè mà "phi như bay", dũng cảm rời bỏ mảnh đất của những định kiến để tìm về nơi mình thuộc về, để hóa thân thành phiên bản rực rỡ nhất của chính mình. Đôi cánh mọc ra và sắc màu rực rỡ bảy sắc chính là phần thưởng cho những ai dám đối diện và trân trọng sự khác biệt của chính mình. Chỉ khi dám hành động, dám tin vào sự khác biệt, chú mới thực sự hóa thân thành sinh vật huyền thoại cao quý nhất.
Kết thúc tác phẩm,sự thay đổi thái độ của đàn Ngựa là một chi tiết đắt giá, hình ảnh đàn Ngựa "tròn xoe mắt ghen tị" và quay sang hỏi nhau về chiếc sừng khẳng định rằng: những kẻ từng coi thường, chê bai, xa lánh sự khác biệt của bạn hôm nay sẽ là những người khao khát có được nó vào ngày mai, sự khác biệt mà bạn từng xấu hổ có thể chính là niềm mơ ước của người khác, là "đôi cánh" để bạn bay xa nếu bạn đủ dũng cảm để tin vào bản thân. Chú Ngựa có sừng đã không còn cần sự công nhận của đàn Ngựa, bởi chú đã tìm thấy bầu trời của riêng mình – nơi mà sự khác biệt được tôn vinh như một phép màu.
Thành công của hình tượng chú Ngựa có sừng không chỉ nằm ở cốt truyện lôi cuốn mà còn ở nghệ thuật xây dựng nhân vật đầy tinh tế của Phúc Hào. Tác giả đã sử dụng ngôi kể thứ ba khách quan. Cách kể này giúp người đọc vừa có thể thấu cảm với nỗi đau của nhân vật chính, vừa có cái nhìn đa chiều về sự khắc nghiệt của định kiến cộng đồng. Bên cạnh đó, việc vận dụng khéo léo các biện pháp tu từ đã tạo nên những hình ảnh đầy sức gợi. Đặc biệt, hình ảnh ẩn dụ chiếc sừng và đôi cánh mang ý nghĩa đẹp đẽ. Hình ảnh chiếc sừng không chỉ là bộ phận cơ thể mà là biểu tượng cho năng khiếu, cá tính hay những giá trị khác biệt mà mỗi cá nhân sở hữu. Ngoài ra, biện pháp đối lập giữa sự châm biếm của đàn Ngựa và sự ngưỡng mộ cuối truyện đã làm nổi bật chủ đề về giá trị bản thân. Hình tượng chú Ngựa chính là đại diện cho những người sở hữu ngoại hình, những nét cá tính khác biệt hoặc năng khiếu đặc biệt nhưng bị vùi lấp bởi nỗi sợ hãi định kiến. Thông qua nhân vật chú Ngựa có sừng, tác giả Phúc Hào đã gửi gắm một thông điệp sâu sắc:Mỗi chúng ta đều có thể là một "chú Ngựa có sừng" với những cá tính và tài năng riêng biệt. Đừng nỗ lực "mài sừng" để giống như một bản sao của hàng ngàn con ngựa mà hãy tự tin vào chiếc sừng ấy, để sống một cuộc đời Kỳ Lân, bạn phải dám rời bỏ những vùng an toàn chật hẹp, dám đối mặt với sự khác biệt để tìm đến nơi mình thực sự thuộc về. . Bài học lớn nhất mà chú Ngựa để lại cho chúng ta chính là sự tự tin vào những giá trị riêng biệt của bản thân, lòng dũng cảm và khát vọng bay cao trên bầu trời của riêng mình. Đồng thời, tác phẩm cũng là một bài học về thái độ sống cho mỗi người: ta nên nhìn nhận sự khác biệt của người khác bằng sự trân trọng thay vì phán xét, xa lánh.
Gấp lại trang sách của Phúc Hào, hình ảnh chú Ngựa rực rỡ sắc màu bay vút về phía cầu vồng vẫn còn để lại những ấn tượng, cảm xúc mãnh liệt trong lòng độc giả. Tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta rằng: chiếc sừng 'khác biệt' mà ta đang có không phải là một khiếm khuyết cần che đậy mà là một dấu ấn riêng biệt để ta khẳng định giá trị bản thân. Giữa một xã hội đôi khi còn đầy rẫy những định kiến hẹp hòi, câu chuyện là lời cổ vũ chân thành nhất để ta dám 'bay lên', trân trọng nét riêng của chính mình và của cả mọi người xung quanh. Bởi lẽ, bầu trời chỉ thực sự rực rỡ khi mỗi cá nhân đều tỏa sáng bằng màu sắc chân thực nhất của bản thân mình.
+ Tiến bộ khoa học không giúp con người chế ngự được thiên nhiên, sức mạnh của con người không là gì trước sức mạnh của tự nhiên.
+ Thiên nhiên có thể phá hủy những công trình vĩ đại con người làm ra nhưng không thể hủy diệt được sức mạnh tinh thần, sức mạnh tình yêu nơi con người.
- Con người có thể tạo ra những sản phẩm, những phát minh vĩ đại như máy vi tính, rô-bốt, … nhưng chúng đều là những vật vô tri vô giác.
- Thứ con người hơn những sản phẩm khoa học là con người có trái tim, có cảm xúc, có tình yêu thương.
- Tình yêu thương sẽ chiến thắng, là sức mạnh vĩ đại nhất của con người.
a - Đ, b - Đ, c - S, d - Đ, e - Đ, f - Đ, g - S, h - Đ, i - S, j - S, k - Đ
Mật khẩu mạnh thường là dãy:
- Dài ít nhất 8 kí tự.
- Bao gồm cả chữ số, chữ in hoa, chữ thường và các kí hiệu đặc biệt như @, #,…
- Không phải là một từ thông thường.
VD: HanhTran1@2,...
Sao lưu dữ liệu trên máy tính có 2 cách: Sao lưu cục bộ và Sao lưu từ xa.
+ Sao lưu cục bộ là lưu bản sao trên cùng một máy tính chứa bản gốc hoặc trên các thiết bị lưu trữ như ổ cứng ngoài, USB,…
+ Sao lưu từ xa là bản sao được đặt bên ngoài máy tính chứa bản gốc. Nó có thể ở máy tính khác hoặc đưa lên Internet nhờ công nghệ đám mây.
Các biện pháp để bảo vệ dữ liệu là:
+ Sao lưu thường xuyên lên thiết bị lưu trữ ngoài máy tính chứa dữ liệu gốc để tránh bị mất hoặc bị hỏng dữ liệu.
+ Đặt mật khẩu cho tài khoản người sử dụng trên máy tính.
Để việc tìm kiếm dữ liệu trong máy tính được dễ dàng và nhanh chóng thì khi đặt tên thư mục và tệp dựa trên các gợi ý sau:
+ Rõ ràng và cụ thể: Tên phải mô tả được nội dung bên trong.
+ Ngắn gọn và súc tích: Đủ thông tin nhưng không quá dài dòng.