Đặng Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên rất nhiều cảm xúc khó tả. Bài thơ không quá cầu kỳ về ngôn từ, cũng không dùng những hình ảnh lớn lao, nhưng lại khiến em lặng đi bởi sự giản dị mà sâu sắc trong cách tác giả nói về mẹ và tình yêu thương của mẹ dành cho con. Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với “quả” – một hình ảnh quen thuộc trong đời sống, nhưng lại mang ý nghĩa biểu tượng rất lớn, khiến em suy nghĩ rất nhiều. Trong bài thơ, “quả” không chỉ là trái ngọt của cây cối mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho đứa con – kết tinh của tình yêu, sự hi sinh và bao vất vả của người mẹ. Để có được “quả ngọt”, mẹ phải trải qua biết bao nắng mưa, nhọc nhằn, giống như việc nuôi nấng con khôn lớn chưa bao giờ là điều dễ dàng. Đọc đến đây, em chợt nhận ra rằng từ khi sinh ra đến lúc lớn lên, em đã vô tình nhận quá nhiều yêu thương mà đôi khi lại xem đó là điều hiển nhiên. Mẹ luôn âm thầm lo lắng cho em từ những điều nhỏ nhất, nhưng em lại không phải lúc nào cũng thấu hiểu. Bài thơ khiến em xúc động nhất ở chỗ tình yêu của mẹ không được thể hiện bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng hành động, bằng sự hi sinh lặng lẽ suốt cả cuộc đời. Mẹ giống như người trồng cây, kiên nhẫn chăm bón, mong chờ đến ngày con trưởng thành, dù bản thân có phải chịu thiệt thòi. Điều đó khiến em cảm thấy vừa thương, vừa biết ơn mẹ nhiều hơn. Có những lúc vì mải mê với bạn bè, điện thoại hay việc học, em đã vô tình làm mẹ buồn mà không hề nhận ra. Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả, em tự nhắc bản thân mình phải sống chậm lại, quan tâm đến mẹ nhiều hơn và trân trọng những điều giản dị mà mẹ dành cho em mỗi ngày. Tình mẹ trong bài thơ cũng giống như tình mẹ ngoài đời thực: âm thầm, bền bỉ và không bao giờ đòi hỏi được đáp lại. Bài thơ không chỉ giúp em hiểu thêm về tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở em phải biết yêu thương, biết ơn và sống có trách nhiệm hơn với mẹ – người đã dành cả cuộc đời để chăm sóc và nuôi nấng em nên người.
Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore, em cảm nhận được một thế giới thơ ca vừa trong trẻo, mơ mộng nhưng cũng vô cùng sâu sắc. Bài thơ giống như một cuộc trò chuyện ngây thơ của trẻ nhỏ, nhưng ẩn sau đó lại là những suy nghĩ lớn lao về tình mẫu tử, về sự lựa chọn giữa những điều hấp dẫn bên ngoài và tình yêu thương giản dị trong gia đình. Hình ảnh “mây” và “sóng” trong bài thơ gợi ra một thế giới rộng lớn, tự do và đầy hấp dẫn đối với trí tưởng tượng của trẻ em. Những lời mời gọi từ mây và sóng mang đến cảm giác vui vẻ, phiêu lưu, khiến em liên tưởng đến những cám dỗ trong cuộc sống mà ai cũng từng gặp phải. Đó có thể là những cuộc vui, những điều mới lạ, khiến con người muốn rời xa thực tại quen thuộc để chạy theo những điều tưởng chừng thú vị hơn. Qua cách xây dựng hình ảnh ấy, tác giả đã thể hiện rất tinh tế tâm hồn hồn nhiên nhưng cũng đầy tò mò của trẻ thơ. Điều khiến em xúc động nhất trong bài thơ là dù mây và sóng có hấp dẫn đến đâu, đứa trẻ vẫn lựa chọn quay về với mẹ. Trẻ không từ chối thế giới rộng lớn kia bằng sự khước từ cứng nhắc, mà bằng cách biến chúng thành những trò chơi gắn liền với mẹ. Mây trở thành chiếc nôi, sóng trở thành vòng tay, và mẹ chính là trung tâm của mọi niềm vui. Qua đó, em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, bền chặt và không gì có thể thay thế. Mẹ không cần giữ con bằng lời răn dạy hay ép buộc, mà bằng tình yêu thương âm thầm nhưng sâu sắc. Bài thơ khiến em suy nghĩ rất nhiều về chính bản thân mình. Trong cuộc sống hiện đại, có rất nhiều thứ dễ khiến chúng ta bị cuốn theo: mạng xã hội, bạn bè, những thú vui bên ngoài. Đôi khi vì mải mê với thế giới ấy, em quên mất rằng gia đình, đặc biệt là mẹ, vẫn luôn ở bên, lặng lẽ yêu thương và chờ đợi. Giống như trong bài thơ, dù con có thể mơ về mây và sóng, thì nơi bình yên nhất vẫn là vòng tay của mẹ. Mây và sóng không chỉ là một bài thơ dành cho trẻ em mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng đối với mỗi người: giữa cuộc đời rộng lớn và nhiều cám dỗ, tình yêu thương của mẹ luôn là điều quý giá nhất. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những giây phút bên mẹ và tự nhủ phải biết yêu thương, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, bởi đó chính là hạnh phúc giản dị nhưng bền lâu nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Sau khi đọc bài thơ của Vũ Quần Phương, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên một nỗi xúc động rất nhẹ nhưng dai dẳng. Bài thơ không có những hình ảnh rực rỡ hay lời lẽ lớn lao, mà chỉ là một khung cảnh quen thuộc của làng quê Việt Nam: ruộng lúa, mái nhà tranh, bếp lửa, đom đóm và một em bé đang chờ mẹ. Chính sự giản dị ấy lại khiến bài thơ chạm sâu vào cảm xúc của em. Hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối gợi lên cảm giác vừa yên bình vừa cô đơn. Trăng non vàng vọt trên đầu hè, cánh đồng lúa lặng dần vào đêm tạo nên không gian tĩnh lặng, mênh mang. Trong không gian ấy, em bé không nhìn thấy mẹ, chỉ thấy trăng và cánh đồng tối. Điều đó khiến em cảm nhận rõ sự mong ngóng, chờ đợi của một đứa trẻ khi mẹ vẫn còn đang vất vả ngoài đồng. Sự chờ đợi ấy không được diễn tả bằng lời than thở, mà bằng ánh nhìn, bằng sự im lặng, nên càng khiến em thấy thương. Hình ảnh ngọn lửa bếp chưa nhen, căn nhà tranh trống trải và đom đóm bay vào nhà làm không khí bài thơ thêm phần buồn và lặng. Ngôi nhà không có mẹ trở nên thiếu hơi ấm, dù vẫn còn đó mái tranh, bếp lửa và ánh trăng. Đom đóm – loài côn trùng nhỏ bé – xuất hiện như một điểm sáng mong manh giữa đêm tối, giống như niềm hi vọng nhỏ nhoi của em bé đang chờ tiếng chân mẹ trở về. Những chi tiết ấy khiến em nhận ra rằng sự vắng mặt của mẹ không chỉ là sự thiếu hụt về con người, mà còn là sự thiếu vắng hơi ấm, sự chở che trong tâm hồn đứa trẻ. Cảnh em bé chờ tiếng bàn chân mẹ lội bùn từ cánh đồng xa khiến em đặc biệt xúc động. Chỉ một hình ảnh “bàn chân mẹ lội bùn” thôi cũng đủ gợi ra bao vất vả, nhọc nhằn của người mẹ nông thôn. Mẹ phải làm việc đến tận khuya, lội bùn giữa đêm tối để kiếm sống, để lo cho gia đình và cho con. Em bé có thể chưa hiểu hết những gian lao ấy, nhưng trong tiềm thức, đứa trẻ vẫn cảm nhận được và mong mẹ trở về. Khi mẹ bế con vào nhà trong đêm khuya, nỗi chờ đợi cuối cùng cũng được xoa dịu. Em bé chìm vào giấc mơ trong vòng tay mẹ, khung cảnh trở nên lung linh, dịu dàng hơn. Kết thúc bài thơ khiến em cảm thấy ấm áp nhưng cũng đầy suy ngẫm. Qua bài thơ, em hiểu hơn về tình mẫu tử thầm lặng, về sự hi sinh âm thầm của người mẹ và sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con trong cuộc sống đời thường. Bài thơ giúp em trân trọng hơn mẹ của mình và những điều giản dị nhưng vô cùng quý giá trong gia đình.
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên rất nhiều cảm xúc khó tả. Bài thơ không quá cầu kỳ về ngôn từ, cũng không dùng những hình ảnh lớn lao, nhưng lại khiến em lặng đi bởi sự giản dị mà sâu sắc trong cách tác giả nói về mẹ và tình yêu thương của mẹ dành cho con. Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với “quả” – một hình ảnh quen thuộc trong đời sống, nhưng lại mang ý nghĩa biểu tượng rất lớn, khiến em suy nghĩ rất nhiều. Trong bài thơ, “quả” không chỉ là trái ngọt của cây cối mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho đứa con – kết tinh của tình yêu, sự hi sinh và bao vất vả của người mẹ. Để có được “quả ngọt”, mẹ phải trải qua biết bao nắng mưa, nhọc nhằn, giống như việc nuôi nấng con khôn lớn chưa bao giờ là điều dễ dàng. Đọc đến đây, em chợt nhận ra rằng từ khi sinh ra đến lúc lớn lên, em đã vô tình nhận quá nhiều yêu thương mà đôi khi lại xem đó là điều hiển nhiên. Mẹ luôn âm thầm lo lắng cho em từ những điều nhỏ nhất, nhưng em lại không phải lúc nào cũng thấu hiểu. Bài thơ khiến em xúc động nhất ở chỗ tình yêu của mẹ không được thể hiện bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng hành động, bằng sự hi sinh lặng lẽ suốt cả cuộc đời. Mẹ giống như người trồng cây, kiên nhẫn chăm bón, mong chờ đến ngày con trưởng thành, dù bản thân có phải chịu thiệt thòi. Điều đó khiến em cảm thấy vừa thương, vừa biết ơn mẹ nhiều hơn. Có những lúc vì mải mê với bạn bè, điện thoại hay việc học, em đã vô tình làm mẹ buồn mà không hề nhận ra. Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả, em tự nhắc bản thân mình phải sống chậm lại, quan tâm đến mẹ nhiều hơn và trân trọng những điều giản dị mà mẹ dành cho em mỗi ngày. Tình mẹ trong bài thơ cũng giống như tình mẹ ngoài đời thực: âm thầm, bền bỉ và không bao giờ đòi hỏi được đáp lại. Bài thơ không chỉ giúp em hiểu thêm về tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở em phải biết yêu thương, biết ơn và sống có trách nhiệm hơn với mẹ – người đã dành cả cuộc đời để chăm sóc và nuôi nấng em nên người.
Sau khi đọc bài thơ Mây và sóng của Rabindranath Tagore, em cảm nhận được một thế giới thơ ca vừa trong trẻo, mơ mộng nhưng cũng vô cùng sâu sắc. Bài thơ giống như một cuộc trò chuyện ngây thơ của trẻ nhỏ, nhưng ẩn sau đó lại là những suy nghĩ lớn lao về tình mẫu tử, về sự lựa chọn giữa những điều hấp dẫn bên ngoài và tình yêu thương giản dị trong gia đình. Hình ảnh “mây” và “sóng” trong bài thơ gợi ra một thế giới rộng lớn, tự do và đầy hấp dẫn đối với trí tưởng tượng của trẻ em. Những lời mời gọi từ mây và sóng mang đến cảm giác vui vẻ, phiêu lưu, khiến em liên tưởng đến những cám dỗ trong cuộc sống mà ai cũng từng gặp phải. Đó có thể là những cuộc vui, những điều mới lạ, khiến con người muốn rời xa thực tại quen thuộc để chạy theo những điều tưởng chừng thú vị hơn. Qua cách xây dựng hình ảnh ấy, tác giả đã thể hiện rất tinh tế tâm hồn hồn nhiên nhưng cũng đầy tò mò của trẻ thơ. Điều khiến em xúc động nhất trong bài thơ là dù mây và sóng có hấp dẫn đến đâu, đứa trẻ vẫn lựa chọn quay về với mẹ. Trẻ không từ chối thế giới rộng lớn kia bằng sự khước từ cứng nhắc, mà bằng cách biến chúng thành những trò chơi gắn liền với mẹ. Mây trở thành chiếc nôi, sóng trở thành vòng tay, và mẹ chính là trung tâm của mọi niềm vui. Qua đó, em cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng, bền chặt và không gì có thể thay thế. Mẹ không cần giữ con bằng lời răn dạy hay ép buộc, mà bằng tình yêu thương âm thầm nhưng sâu sắc. Bài thơ khiến em suy nghĩ rất nhiều về chính bản thân mình. Trong cuộc sống hiện đại, có rất nhiều thứ dễ khiến chúng ta bị cuốn theo: mạng xã hội, bạn bè, những thú vui bên ngoài. Đôi khi vì mải mê với thế giới ấy, em quên mất rằng gia đình, đặc biệt là mẹ, vẫn luôn ở bên, lặng lẽ yêu thương và chờ đợi. Giống như trong bài thơ, dù con có thể mơ về mây và sóng, thì nơi bình yên nhất vẫn là vòng tay của mẹ. Mây và sóng không chỉ là một bài thơ dành cho trẻ em mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng đối với mỗi người: giữa cuộc đời rộng lớn và nhiều cám dỗ, tình yêu thương của mẹ luôn là điều quý giá nhất. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy trân trọng hơn những giây phút bên mẹ và tự nhủ phải biết yêu thương, quan tâm đến mẹ nhiều hơn, bởi đó chính là hạnh phúc giản dị nhưng bền lâu nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, em cảm thấy trong lòng mình dâng lên rất nhiều cảm xúc khó tả. Bài thơ không quá cầu kỳ về ngôn từ, cũng không dùng những hình ảnh lớn lao, nhưng lại khiến em lặng đi bởi sự giản dị mà sâu sắc trong cách tác giả nói về mẹ và tình yêu thương của mẹ dành cho con. Hình ảnh người mẹ hiện lên gắn liền với “quả” – một hình ảnh quen thuộc trong đời sống, nhưng lại mang ý nghĩa biểu tượng rất lớn, khiến em suy nghĩ rất nhiều. Trong bài thơ, “quả” không chỉ là trái ngọt của cây cối mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho đứa con – kết tinh của tình yêu, sự hi sinh và bao vất vả của người mẹ. Để có được “quả ngọt”, mẹ phải trải qua biết bao nắng mưa, nhọc nhằn, giống như việc nuôi nấng con khôn lớn chưa bao giờ là điều dễ dàng. Đọc đến đây, em chợt nhận ra rằng từ khi sinh ra đến lúc lớn lên, em đã vô tình nhận quá nhiều yêu thương mà đôi khi lại xem đó là điều hiển nhiên. Mẹ luôn âm thầm lo lắng cho em từ những điều nhỏ nhất, nhưng em lại không phải lúc nào cũng thấu hiểu. Bài thơ khiến em xúc động nhất ở chỗ tình yêu của mẹ không được thể hiện bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng hành động, bằng sự hi sinh lặng lẽ suốt cả cuộc đời. Mẹ giống như người trồng cây, kiên nhẫn chăm bón, mong chờ đến ngày con trưởng thành, dù bản thân có phải chịu thiệt thòi. Điều đó khiến em cảm thấy vừa thương, vừa biết ơn mẹ nhiều hơn. Có những lúc vì mải mê với bạn bè, điện thoại hay việc học, em đã vô tình làm mẹ buồn mà không hề nhận ra. Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả, em tự nhắc bản thân mình phải sống chậm lại, quan tâm đến mẹ nhiều hơn và trân trọng những điều giản dị mà mẹ dành cho em mỗi ngày. Tình mẹ trong bài thơ cũng giống như tình mẹ ngoài đời thực: âm thầm, bền bỉ và không bao giờ đòi hỏi được đáp lại. Bài thơ không chỉ giúp em hiểu thêm về tình mẫu tử thiêng liêng mà còn nhắc nhở em phải biết yêu thương, biết ơn và sống có trách nhiệm hơn với mẹ – người đã dành cả cuộc đời để chăm sóc và nuôi nấng em nên người.