Hoàng Nguyên Giáp
Giới thiệu về bản thân
Em có rất nhiều kỷ niệm vui buồn khi còn học ở trường tiểu học,nhưng kỷ niệm mà em nhớ mãi là kỷ niệm lúc em mới bước chân vào lớp 1.
Hồi ý mới học xong lớp mầm non mẫu giáo 5 tuổi,được nghỉ hè ở nhà ba tháng và chơi thỏa thích.Khi mẹ tôi bảo hết nghỉ hè rồi,chuẩn bị đi học thôi,tôi òa lên khóc nức nở,vì một đứa trẻ như tôi đang chơi thỏa thích lại bị bắt đi học thì chắc chắn sẽ rất là buồn.Một lúc sau ,tôi nín đi,mẹ tôi bảo con sẽ được gặp thầy cô và bạn bè mới,tôi cũng không cảm thấy buồn nhiều nữa và nín khóc,cúi xuống chơi tiếp những món đồ chơi mà tôi yêu thích.Rồi ngày khai giảng cũng đến,tôi đang ngủ say giấc thì bị mẹ tôi gọi dậy chuẩn bị đến trường khai giảng.Tôi thức dậy khi đang rất buồn ngủ vì đã được ngủ nướng suốt ba tháng hè.Sau đó mẹ t lấy bộ quần áo đồng phục đã mua ở trường và bảo tôi:
-Tí nữa đánh răng xong nhớ mặc quần áo vào để tí còn đến trường khai giảng.
Tôi nghe theo lời mẹ và sau khi mặc xong quần áo,mẹ tôi chải tóc cho tôi,cho tôi ăn sáng và sau đó chở tôi đến trường tiểu học khai giảng.Tôi ngồi đằng sau,vừa buồn ngủ mà vừa lo lắng,lo lắng vì nghĩ rằng sẽ phải đến trường và sẽ không được gặp bố mẹ trong thời gian dài,nhưng không,ngôi trường đó rất khác.Cánh cổng sắt rất to trước mắt được mở bởi ông bảo vệ,bên trong sân,những đứa trẻ chắc cũng tầm bằng tuổi tôi đang chạy nô đùa vòng quanh sân,còn có mấy anh chị lớp lớn đang bên mấy chồng ghế để ra sân trường.Mẹ tôi chở tôi đi thẳng vào và mẹ tôi đã đỗ xe ở bảng tin.Mẹ tôi cầm tay tôi rồi kéo tôi đi tìm lớp của tôi,mẹ kéo tôi đi đến tòa nhà hai tầng ở cuối sân,cuối cùng cũng tìm thấy lớp của tôi,đó là một căn phòng có cánh cửa vào làm bằng gỗ màu cam và các cửa sổ cũng được làm bằng gỗ,xung quanh là rất nhiều chiếc bàn được xếp ngăn nắp,gọn gàng và các bác phụ huynh đang nói chuyện với cô giáo chủ nhiệm.Cô có mái tóc ngắn ,đôi mắt long lanh và giọng nói nhẹ nhàng.Mẹ tôi tiến lên và bắt đầu nói chuyện với cô,tôi chỉ dám đứng bên cạnh mép cửa chính và thò đầu ra ngoài.Bỗng có một nhóm các bạn học sinh chắc cũng bằng tuổi tôi,họ vừa đi vừa hát,khi họ nhìn thấy tôi, một trong số các bạn hỏi tôi:
- Có muốn đi chơi cùng chúng tớ không?
Tôi chỉ khẽ lắc đầu vì một cậu học sinh mới vào trường mới thì nhìn mặt ai cũng lạ hoắc.Sau đó,họ dời đi và cùng lúc đó một tiếng nói lớn từ loa vang lên các em cầm ghế xuống sân dự lễ khai giảng.Tôi giật bắn mình,liền chạy ra sau lưng mẹ trốn.Mẹ tôi bảo "con cầm ghế ra sân xếp hàng với các bạn,tí nữa mẹ nói chuyện với cô xong,mẹ sẽ ra với con".Tôi cầm ghế chạy ra sân và ngồi ở cuối hàng,tôi ngồi co ro ở cuối hàng,chẳng biết ai với ai,cô tổng phụ trách phát biểu xong liền cho các anh chị lên biểu diễn văn nghệ,những tiết mục văn nghệ rất hay và đặc sắc.Từng tiết văn nghệ trôi qua,từng tràng pháo tay vang lên,rồi cuối cùng sau khi kết thúc văn nghệ,cô hiệu trưởng bước lên,cầm chiếc dùi trống và gõ vào trống mấy tiếng thật to báo hiệu năm học mới đã bắt đầu.Ánh mắt cô hiệu trưởng như muốn nói lên tất cả, ánh mắt cô lúc đó như nói về tương lai của chúng tôi,một tương lai tươi sáng và đẹp đẽ vô cùng,để chúng tôi có thể từ những mầm non của đất nước trở thành những người công dân tốt,có học thức,có đạo đức và kinh nghiệm. Sau khi kết thúc buổi khai giảng,chúng tôi bê ghế vào lớp và cô giáo bắt đầu sắp xếp chỗ ngồi,tôi ngồi ở gần cuối bàn,cô bắt đầu giới thiệu sơ qua như sau :"chào tất cả các bạn học sinh thân mến,cô tên là Đào Thị Nga từ nay sẽ là cô giáo chủ nhiệm của các em,các em có thể cho cô xin một tràng pháo tay được không?tiếng vỗ tay vang lên "tạch,tạch,tạch" tôi chỉ dám ngồi yên,không dám nhúc nhích dù chỉ một chút,cô bắt đầu ghi lên bảng bài học đầu tiên,tôi nhìn lên bảng mà chẳng hiểu nổi một chữ nào trong khi các bạn xung quanh đang chăm chú viết bài,cô quay xuống,thấy tôi ngồi yên cô bảo các em cứ chép cái này vào vở,không cần phải suy nghĩ gì đâu.Tôi đành cầm bút viết từng nét nguệch ngoạc mà lâu lắm không cầm bút để viết.Sau khi viết bài xong,cô đi xuống kiểm tra xem các bạn đã viết xong chưa,khi thấy tôi viết chữ quá xấu,cô liên tiến lại cầm tay tôi để nắn nót từng chữ.Sau một lúc nắn thì cô bảo "em hãy nhìn các nét chữ của chữ này để viết các từ đằng sau " .Tôi gật đầu,rồi cúi xuống nắn từng nét chữ,cô đứng nhìn một lúc rồi đi ra chỗ các bạn khác để kiểm tra các bạn.Một lúc sau,cô quay lại chỗ tôi để kiểm tra tôi,cô nhìn nét chữ của tôi rồi khen" nhìn này nét chữ của em đã có phần tiến bộ,em hãy cố gắng để viết được chữ đẹp hơn nữa nhé!" rồi cô xoa đầu tôi,tôi rất vui khi được cô khen ,bỗng "tùng,tùng,tùng" tiếng trống ra chơi vang lên,các bạn bắt đầu thu dọn đồ dùng học tập sách vở để ra chơi còn tôi vẫn đang ngơ ngác,tôi cũng bắt đầu thu dọn sách vở đồ dùng và bắt đầu đi khám phá trường mới.
Tôi đi ra ngoài và bắt đầu đi xung quanh trường mấy vòng liền rồi tiếng trống cất thúc giờ ra chơi lại vang lên,tôi chạy vội vào lớp nhưng nhận ra rằng tôi đã quên vị trí của lớp mình ở đâu,tôi loay hoay mãi cuối cùng chọn bừa một lớp và thật may mắn đó chính là lớp tôi.Tôi bắt đầu học cho đến bây giờ,tôi đã lớp sáu ,đã không còn ở tiểu học nữa nhưng những kỷ niệm đẹp ở tiểu học tôi sẽ luôn nhớ mãi,còn bạn nếu bạn có kỷ niệm gì đáng nhớ hãy chia sẻ cùng với tôi nhé.
Bây giờ tôi đã lên lớp 6,đã học sang cấp trung học cơ sở không còn trẻ con như ở tiểu học nữa,tôi phải phấn đấu chăm ngoan,học giỏi nghe lời dạy của các thầy cô giáo,ngoan ngoãn lễ phép cả ở trường và khi về nhà.Để có thể trở thành một công dân tốt để không phụ lòng của nhà trường,thầy cô giáo và gia đình ông bà,bố mẹ.
Câu 1:Câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3.
Câu 2: Theo câu chuyện trên, không ai biết người trồng cây hoàng lan là ai kể cả là bà của Hà.
Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa: cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.
-Tác dụng:
+)Làm cho câu văn thêm sinh động,gợi hình ảnh,tăng giá trị biểu đạt ,giàu sức thuyết phục,hấp dẫn người đọc người nghe.
+)nhấn mạnh và làm nổi bật hình ảnh "Cây hoàng lan"giống như con người;có suy nghĩ;có vui buồn;...
Câu 4: Theo em,Hà ''run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" và ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ":
Vì không muốn làm rơi kỉ niệm vô giá của bà và ông ,một kỉ niệm từ thời chiến đi theo cả đời bên bà,những cánh hoa hoàng lan giống như ông vẫn mãi luôn bên cạnh bà nhẹ nhàng và thơm ngát,những cánh hoa tượng trưng cho tình cảm ông giành cho bà trong thời chiến tranh.Những cánh hoa lan như chất chứa lưu giữ mãi tình cảm,kỷ niệm của ông và bà .Dù ông đã hy sinh nơi chiến trường,nhưng những cánh hoa lan mỗi lần bà gửi ông vẫn giữ đó,và được đồng đội của ông gửi lại cho bà,những cánh hoa hoàng lan ý vẫn còn mãi mãi lưu giữ,tượng trưng cho tình cảm son sắt,thủy chung của ông với bà.Thấy cánh hoa hoàng lan như thấy ông vậy,vì vậy khi thấy cánh hoa hoàng lan bà lại nhớ đến ông,và bất giác Hà cũng cảm nhận được điều đó và đều ngước mắt nhìn lên phía ban thờ ông.
Câu 5. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hãy viết một đoạn văn khoảng 3 –5 câu trình bày suy nghĩ của em về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người.
Tình cảm gia đình dù trong bất cứ thời đại nào đều có vai trò quan trọng đối với con người. Tình cảm gia đình là tình cảm thiêng liêng giữa những người máu mủ ruột rà, trước hết đó chính là tình cảm của những người trong gia đình dành cho nhau. Khi chúng ta gục ngã,thất bại trong cuộc sống chính tình cảm gia đình,những người thân ruột thịt là động lực,chỗ dựa vững chãi để chúng ta bước tiếp tiến về phía trước. Khi chúng ta thất bại cũng chính tình cảm ấy là liều thuốc tinh thần làm dịu đi những nỗi đau và tổn thương.Dù ta có đi đâu,dù ta có là ai,có thất bại hay thành công thì gia đình luôn luôn là nơi để ta được trở về,người thân yêu ruột thịt luôn luôn chào đón chúng ta khi ta trở về. Chính vì vậy, chúng ta cần trân trọng tình cảm thiêng liêng ấy. Đặc biệt là mỗi người cần có trách nghiệm vun vén cho tình cảm gia đình càng thêm thắm thiết, gắn bó.