Hoàng Hải Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: văn bản chợ quê của Nguyễn Đức mậu đã vẽ lên một bức tranh chân thực và đầy cảm xúc về phiên chợ quê Việt Nam truyền thống. Hình ảnh chợ họp bên bờ đê, với những người phụ nữ đội nón, mặc áo mưa, gọi lên sự giản dị, mộc mạc của cuộc sống nông thôn. Những mặt hàng được bày bán như rau, dưa, lá trầu, chuối, thúng khoai, lợn giống, gà con, không chỉ là sản phẩm vật chất mà còn chứa đựng tình quê nồng hậu sự chắt chiu, lam lũ của người dân. Đặc biệt hình ảnh mẹ già vá áo, chắc bọn từng xu và bác sẩm màu hát ru đau lòng đã chạm đến trái tim người đọc, khơi gọi sự đồng cảm sâu sắc về những mảnh đời khó khăn, vất vả. Qua đó tác giả đã thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và sự trân trọng của những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Câu 2 : Trong cuộc đời mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với em, kỷ niệm sâu sắc nhất chính là chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái.
Đó là một buổi chiều nắng vàng rực rỡ, cả nhà em cùng nhau ngồi dưới gốc cây nhãn cổ thụ sau vườn. Bố và ông nội thì đang mải mê đánh cờ, Thi thoảng lại cười khà khà sảng khoái. Trong khi đó, em của mẹ và bà thì đang ngồi nhặt rau, chuẩn bị cho bữa tối. Bà kể cho em nghe những câu chuyện từ thời bố của bé xíu, nghịch ngợm khiến cả nhà đều bật cười. Khung cảnh ấy thật giản dị nhưng trần ngập hơi ấm tình thân.
Đến tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm với những món ăn dân dã do chính tay bà nấu. Trong không gian yên tĩnh của làng quê, tiếng nói cười rộn rã đã xua tan mọi mệt mỏi. Bố khuyên em phải cố gắng học tập, quán bà thì liên tục các thức ăn vào bác cho em với ánh mắt trìu mến.
Kỷ niệm ấy tuy không ồn ào nhưng lại khắc sâu trong tâm trí em. Nó nhắc nhở em rằng, dù sau này có đi đâu xa, gia đình vẫn là nơi tuyệt vời nhất để trở về. Em tự hứa sẽ học thật tốt để không phụ lòng tin yêu của những người thân yêu.
Câu 1: văn bản chợ quê của Nguyễn Đức mậu đã vẽ lên một bức tranh chân thực và đầy cảm xúc về phiên chợ quê Việt Nam truyền thống. Hình ảnh chợ họp bên bờ đê, với những người phụ nữ đội nón, mặc áo mưa, gọi lên sự giản dị, mộc mạc của cuộc sống nông thôn. Những mặt hàng được bày bán như rau, dưa, lá trầu, chuối, thúng khoai, lợn giống, gà con, không chỉ là sản phẩm vật chất mà còn chứa đựng tình quê nồng hậu sự chắt chiu, lam lũ của người dân. Đặc biệt hình ảnh mẹ già vá áo, chắc bọn từng xu và bác sẩm màu hát ru đau lòng đã chạm đến trái tim người đọc, khơi gọi sự đồng cảm sâu sắc về những mảnh đời khó khăn, vất vả. Qua đó tác giả đã thể hiện tình yêu quê hương tha thiết và sự trân trọng của những giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc.
Câu 2 : Trong cuộc đời mỗi người, gia đình luôn là bến đỗ bình yên nhất. Với em, kỷ niệm sâu sắc nhất chính là chuyến về quê thăm ông bà vào mùa hè năm ngoái.
Đó là một buổi chiều nắng vàng rực rỡ, cả nhà em cùng nhau ngồi dưới gốc cây nhãn cổ thụ sau vườn. Bố và ông nội thì đang mải mê đánh cờ, Thi thoảng lại cười khà khà sảng khoái. Trong khi đó, em của mẹ và bà thì đang ngồi nhặt rau, chuẩn bị cho bữa tối. Bà kể cho em nghe những câu chuyện từ thời bố của bé xíu, nghịch ngợm khiến cả nhà đều bật cười. Khung cảnh ấy thật giản dị nhưng trần ngập hơi ấm tình thân.
Đến tối, cả nhà quây quần bên mâm cơm với những món ăn dân dã do chính tay bà nấu. Trong không gian yên tĩnh của làng quê, tiếng nói cười rộn rã đã xua tan mọi mệt mỏi. Bố khuyên em phải cố gắng học tập, quán bà thì liên tục các thức ăn vào bác cho em với ánh mắt trìu mến.
Kỷ niệm ấy tuy không ồn ào nhưng lại khắc sâu trong tâm trí em. Nó nhắc nhở em rằng, dù sau này có đi đâu xa, gia đình vẫn là nơi tuyệt vời nhất để trở về. Em tự hứa sẽ học thật tốt để không phụ lòng tin yêu của những người thân yêu.