Trương Chí Tâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Trương Chí Tâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Thứ tự câu lệnh là: 1 – 2 – 3 – 6 - 4 – 5

Tác dụng của việc sử dụng danh sách liệt kê trong văn bản: Danh sách liệt kê trong văn bản có một số tác dụng quan trọng, giúp người viết truyền đạt thông tin một cách rõ ràng, mạch lạc và dễ hiểu hơn. Cụ thể: Tạo sự rõ ràng và dễ đọc: Danh sách liệt kê giúp phân chia thông tin thành các mục riêng biệt, làm cho người đọc dễ dàng tiếp cận và hiểu được từng phần thông tin mà không bị rối mắt. Các mục trong danh sách được trình bày theo dạng tuần tự hoặc có dấu chấm đầu dòng, giúp thông tin trở nên rõ ràng và dễ theo dõi. Tăng tính logic và có tổ chức: Danh sách liệt kê giúp trình bày các ý tưởng, yếu tố, hay dữ kiện theo một thứ tự rõ ràng


Việc tránh sử dụng chữ màu vàng trên nền trắng trong thiết kế bài trình chiếu là vì sự chênh lệch giữa hai màu này không cao để dễ dàng đọc. Màu vàng và trắng có độ tương phản cao, khiến chữ dễ bị mờ hoặc khó nhìn.2

Trong cuộc đời, mỗi người đều trải qua những dấu mốc đáng nhớ. Với tôi, chuyến đi tình nguyện "Đông ấm cho em" tại một điểm trường ở xã vùng cao Hà Giang vào mùa đông năm ngoái là trải nghiệm sâu sắc nhất, thay đổi cách tôi nhìn nhận cuộc sống và yêu thương con người. Đó là hoạt động do câu lạc bộ Tình nguyện trường tôi tổ chức. Sáng sớm, khi trời còn chưa rõ mặt người, chiếc xe chở chúng tôi cùng những thùng quần áo, sách vở và đồ dùng học tập khởi hành. Sau nhiều tiếng đồng hồ vượt qua những con đèo hiểm trở, bản làng hiện ra trong sương mù dày đặc. Ấn tượng đầu tiên của tôi là cái lạnh cắt da cắt thịt. Trong khi tôi mặc áo phao dày, các bạn nhỏ ở điểm trường chỉ mặc những bộ quần áo mỏng, cũ kỹ, có bạn không có tấtđi đôi dép tổ ong sờn cũ. Tôi cảm thấy sống mũi cay cay khi nhìn thấy đôi bàn tay các em đỏ ửng vì lạnh, nứt nẻ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự hiếu học. Hoạt động diễn ra với việc trao tặng quà, tổ chức trò chơi và nấu một bữa trưa "thịnh soạn" cho các em. Tôi được giao nhiệm vụ phân loại quần áo và trao tận tay các bạn nhỏ. Nhận được chiếc áo ấm mới, một em nhỏ cầm lấy, nhìn tôi ngập ngừng rồi lí nhí: "Chị ơiáo thơm quá!". Câu nói đơn giản ấy khiến trái tim tôi thắt lại, cảm thấy bao nhiêu vất vả của chuyến đi đều tan biến. Buổi trưa, chúng tôi cùng ăn cơm với các em. Thức ăn chỉ là cơm trắng, canh rau và một ít thịt, nhưng các em ăn rất ngon lành và vui vẻ. Nhìn cảnh ấy, tôi nhận ra mình đã quá may mắn và đôi khi còn than vãn về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi tự hỏi: "Mình đã làm được gì cho cuộc đời này chưa?". Chuyến đi kết thúc vào cuối ngày, khi trời bắt đầu sập tối. Lúc chia tay, các em nhỏ níu tay chúng tôi không muốn rời. Hình ảnh những đôi mắt trong veo vẫy chào tạm biệt mãi in đậm trong tâm trí tôi. Trở về nhà, tôi mang theo nhiều suy nghĩ. Hoạt động tình nguyện không chỉ là mang vật chất đến cho người khó khăn, mà là sự sẻ chia tình cảm, sự thấu hiểu. Nó dạy tôi biết trân trọng những gì mình đang có, sống trách nhiệm và biết yêu thương nhiều hơn. "Sống là chođâu chỉ nhận riêng mình" – câu hát ấy vang lên trong tâm trí tôi như một lời nhắc nhở về giá trị cao đẹp của sự sẻ chia.


Trong cuộc đời, mỗi người đều trải qua những dấu mốc đáng nhớ. Với tôi, chuyến đi tình nguyện "Đông ấm cho em" tại một điểm trường ở xã vùng cao Hà Giang vào mùa đông năm ngoái là trải nghiệm sâu sắc nhất, thay đổi cách tôi nhìn nhận cuộc sống và yêu thương con người. Đó là hoạt động do câu lạc bộ Tình nguyện trường tôi tổ chức. Sáng sớm, khi trời còn chưa rõ mặt người, chiếc xe chở chúng tôi cùng những thùng quần áo, sách vở và đồ dùng học tập khởi hành. Sau nhiều tiếng đồng hồ vượt qua những con đèo hiểm trở, bản làng hiện ra trong sương mù dày đặc. Ấn tượng đầu tiên của tôi là cái lạnh cắt da cắt thịt. Trong khi tôi mặc áo phao dày, các bạn nhỏ ở điểm trường chỉ mặc những bộ quần áo mỏng, cũ kỹ, có bạn không có tấtđi đôi dép tổ ong sờn cũ. Tôi cảm thấy sống mũi cay cay khi nhìn thấy đôi bàn tay các em đỏ ửng vì lạnh, nứt nẻ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự hiếu học. Hoạt động diễn ra với việc trao tặng quà, tổ chức trò chơi và nấu một bữa trưa "thịnh soạn" cho các em. Tôi được giao nhiệm vụ phân loại quần áo và trao tận tay các bạn nhỏ. Nhận được chiếc áo ấm mới, một em nhỏ cầm lấy, nhìn tôi ngập ngừng rồi lí nhí: "Chị ơiáo thơm quá!". Câu nói đơn giản ấy khiến trái tim tôi thắt lại, cảm thấy bao nhiêu vất vả của chuyến đi đều tan biến. Buổi trưa, chúng tôi cùng ăn cơm với các em. Thức ăn chỉ là cơm trắng, canh rau và một ít thịt, nhưng các em ăn rất ngon lành và vui vẻ. Nhìn cảnh ấy, tôi nhận ra mình đã quá may mắn và đôi khi còn than vãn về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi tự hỏi: "Mình đã làm được gì cho cuộc đời này chưa?". Chuyến đi kết thúc vào cuối ngày, khi trời bắt đầu sập tối. Lúc chia tay, các em nhỏ níu tay chúng tôi không muốn rời. Hình ảnh những đôi mắt trong veo vẫy chào tạm biệt mãi in đậm trong tâm trí tôi. Trở về nhà, tôi mang theo nhiều suy nghĩ. Hoạt động tình nguyện không chỉ là mang vật chất đến cho người khó khăn, mà là sự sẻ chia tình cảm, sự thấu hiểu. Nó dạy tôi biết trân trọng những gì mình đang có, sống trách nhiệm và biết yêu thương nhiều hơn. "Sống là chođâu chỉ nhận riêng mình" – câu hát ấy vang lên trong tâm trí tôi như một lời nhắc nhở về giá trị cao đẹp của sự sẻ chia.


Trong cuộc đời, mỗi người đều trải qua những dấu mốc đáng nhớ. Với tôi, chuyến đi tình nguyện "Đông ấm cho em" tại một điểm trường ở xã vùng cao Hà Giang vào mùa đông năm ngoái là trải nghiệm sâu sắc nhất, thay đổi cách tôi nhìn nhận cuộc sống và yêu thương con người. Đó là hoạt động do câu lạc bộ Tình nguyện trường tôi tổ chức. Sáng sớm, khi trời còn chưa rõ mặt người, chiếc xe chở chúng tôi cùng những thùng quần áo, sách vở và đồ dùng học tập khởi hành. Sau nhiều tiếng đồng hồ vượt qua những con đèo hiểm trở, bản làng hiện ra trong sương mù dày đặc. Ấn tượng đầu tiên của tôi là cái lạnh cắt da cắt thịt. Trong khi tôi mặc áo phao dày, các bạn nhỏ ở điểm trường chỉ mặc những bộ quần áo mỏng, cũ kỹ, có bạn không có tấtđi đôi dép tổ ong sờn cũ. Tôi cảm thấy sống mũi cay cay khi nhìn thấy đôi bàn tay các em đỏ ửng vì lạnh, nứt nẻ nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời sự hiếu học. Hoạt động diễn ra với việc trao tặng quà, tổ chức trò chơi và nấu một bữa trưa "thịnh soạn" cho các em. Tôi được giao nhiệm vụ phân loại quần áo và trao tận tay các bạn nhỏ. Nhận được chiếc áo ấm mới, một em nhỏ cầm lấy, nhìn tôi ngập ngừng rồi lí nhí: "Chị ơiáo thơm quá!". Câu nói đơn giản ấy khiến trái tim tôi thắt lại, cảm thấy bao nhiêu vất vả của chuyến đi đều tan biến. Buổi trưa, chúng tôi cùng ăn cơm với các em. Thức ăn chỉ là cơm trắng, canh rau và một ít thịt, nhưng các em ăn rất ngon lành và vui vẻ. Nhìn cảnh ấy, tôi nhận ra mình đã quá may mắn và đôi khi còn than vãn về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Tôi tự hỏi: "Mình đã làm được gì cho cuộc đời này chưa?". Chuyến đi kết thúc vào cuối ngày, khi trời bắt đầu sập tối. Lúc chia tay, các em nhỏ níu tay chúng tôi không muốn rời. Hình ảnh những đôi mắt trong veo vẫy chào tạm biệt mãi in đậm trong tâm trí tôi. Trở về nhà, tôi mang theo nhiều suy nghĩ. Hoạt động tình nguyện không chỉ là mang vật chất đến cho người khó khăn, mà là sự sẻ chia tình cảm, sự thấu hiểu. Nó dạy tôi biết trân trọng những gì mình đang có, sống trách nhiệm và biết yêu thương nhiều hơn. "Sống là chođâu chỉ nhận riêng mình" – câu hát ấy vang lên trong tâm trí tôi như một lời nhắc nhở về giá trị cao đẹp của sự sẻ chia.