Trần Thị Quỳnh Như
Giới thiệu về bản thân
Thứ tự câu lệnh là: 1 – 2 – 3 – 6 - 4 – 5.
Hướng di chuyển của nhân vật được thể hiện như sau:

Khi thông tin được liệt kê, người đọc có thể dễ dàng tiếp nhận vì: Danh sách liệt kê giúp phân chia các ý tưởng, thông tin thành các mục riêng biệt. Việc chia nhỏ thông tin thành các mục liệt kê tránh việc viết quá dài dòng, gây khó khăn cho việc tiếp cận thông tin. Người đọc có thể nhanh chóng tìm thấy thông tin chính mà không cần phải đọc từng câu một.
Việc tránh sử dụng chữ màu vàng trên nền trắng trong thiết kế bài trình chiếu là vì sự chênh lệch giữa hai màu này không cao để dễ dàng đọc. Màu vàng và trắng có độ tương phản cao, khiến chữ dễ bị mờ hoặc khó nhìn. Điều này có thể làm giảm hiệu quả truyền đạt thông điệp của bài trình chiếu và gây khó khăn cho người xem khi đọc nội dung.
Trong những năm tháng học sinh, em đã được tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa. Nhưng hoạt động để lại trong em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc nhất là chuyến đi thăm và tặng quà tại một trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi do trường em tổ chức vào dịp trước Tết.
Hôm ấy, từ sáng sớm, chúng em đã có mặt đầy đủ tại trường để cùng nhau chuẩn bị quà. Những thùng bánh kẹo, sách vở, quần áo và cả những phong bao lì xì nhỏ xinh được sắp xếp cẩn thận. Trên đường đi, ai cũng háo hức nhưng xen lẫn chút hồi hộp. Khi xe dừng trước cổng trung tâm, nhìn những dãy nhà đơn sơ và khoảng sân nhỏ, lòng em bỗng chùng xuống.
Các em nhỏ ở đó ùa ra đón chúng em bằng những nụ cười hồn nhiên. Có em chỉ mới ba, bốn tuổi, có em đã học cấp hai. Dù thiếu thốn tình cảm gia đình, các em vẫn rất lễ phép và ngoan ngoãn. Em được phân công chơi và trò chuyện với một bé gái khoảng tám tuổi. Em kể rằng mình ước mơ sau này trở thành cô giáo. Khi hỏi về gia đình, em chỉ khẽ lắc đầu rồi cười. Nụ cười ấy khiến tim em nhói lên. Em chợt nhận ra rằng mình may mắn biết bao khi mỗi ngày vẫn được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.
Buổi giao lưu diễn ra ấm áp với những tiết mục văn nghệ, những trò chơi tập thể và tiếng cười giòn tan. Khi trao quà tận tay các em, em cảm nhận rõ niềm vui lấp lánh trong ánh mắt các em nhỏ. Tuy những món quà không lớn về vật chất, nhưng em tin rằng đó là sự sẻ chia chân thành mà chúng em muốn gửi gắm.
Trên đường trở về, em suy nghĩ rất nhiều. Trước đây, đôi khi em còn than phiền vì những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng sau chuyến đi ấy, em hiểu rằng hạnh phúc thật ra rất giản dị: được sống đủ đầy, được yêu thương và được học tập. Hoạt động ấy không chỉ giúp em biết quan tâm, chia sẻ với những mảnh đời kém may mắn mà còn nhắc nhở em phải sống biết ơn và có trách nhiệm hơn.
Chuyến đi tuy đã qua nhưng những cảm xúc và bài học thì vẫn còn nguyên vẹn trong lòng em. Đó sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp, giúp em trưởng thành hơn và biết trân trọng những gì mình đang có.
Đất nước hiện nay đang trong giai đoạn hòa bình, bản thân em là một học sinh, em cần cố gắng học tập để góp phân xây dựng, phát triển đất nước.
+ Biết yêu thương đồng bào; biết tuyên truyền, giữ gìn những nét văn hóa truyền thống của dân tộc, đất nước.
+ Biết ơn những người đã hi sinh trong thời chiến, quý trọng công lao giữ nước của bao thế hệ đi trước.
+...
Trong những năm tháng học sinh, em đã được tham gia nhiều hoạt động ý nghĩa. Nhưng hoạt động để lại trong em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc nhất là chuyến đi thăm và tặng quà tại một trung tâm nuôi dưỡng trẻ em mồ côi do trường em tổ chức vào dịp trước Tết.
Hôm ấy, từ sáng sớm, chúng em đã có mặt đầy đủ tại trường để cùng nhau chuẩn bị quà. Những thùng bánh kẹo, sách vở, quần áo và cả những phong bao lì xì nhỏ xinh được sắp xếp cẩn thận. Trên đường đi, ai cũng háo hức nhưng xen lẫn chút hồi hộp. Khi xe dừng trước cổng trung tâm, nhìn những dãy nhà đơn sơ và khoảng sân nhỏ, lòng em bỗng chùng xuống.
Các em nhỏ ở đó ùa ra đón chúng em bằng những nụ cười hồn nhiên. Có em chỉ mới ba, bốn tuổi, có em đã học cấp hai. Dù thiếu thốn tình cảm gia đình, các em vẫn rất lễ phép và ngoan ngoãn. Em được phân công chơi và trò chuyện với một bé gái khoảng tám tuổi. Em kể rằng mình ước mơ sau này trở thành cô giáo. Khi hỏi về gia đình, em chỉ khẽ lắc đầu rồi cười. Nụ cười ấy khiến tim em nhói lên. Em chợt nhận ra rằng mình may mắn biết bao khi mỗi ngày vẫn được sống trong vòng tay yêu thương của cha mẹ.
Buổi giao lưu diễn ra ấm áp với những tiết mục văn nghệ, những trò chơi tập thể và tiếng cười giòn tan. Khi trao quà tận tay các em, em cảm nhận rõ niềm vui lấp lánh trong ánh mắt các em nhỏ. Tuy những món quà không lớn về vật chất, nhưng em tin rằng đó là sự sẻ chia chân thành mà chúng em muốn gửi gắm.
Trên đường trở về, em suy nghĩ rất nhiều. Trước đây, đôi khi em còn than phiền vì những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng sau chuyến đi ấy, em hiểu rằng hạnh phúc thật ra rất giản dị: được sống đủ đầy, được yêu thương và được học tập. Hoạt động ấy không chỉ giúp em biết quan tâm, chia sẻ với những mảnh đời kém may mắn mà còn nhắc nhở em phải sống biết ơn và có trách nhiệm hơn.
Chuyến đi tuy đã qua nhưng những cảm xúc và bài học thì vẫn còn nguyên vẹn trong lòng em. Đó sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp, giúp em trưởng thành hơn và biết trân trọng những gì mình đang có.
Biện pháp điệp từ "lồng". Nhìn lên: vầng trăng cao lồng cổ thụ – nét hoạ có tính trang nghiêm, cổ điển. Nhìn thấp xuống: bóng trăng và bóng cây cổ thụ lại in lồng trong hoa, trong những cây lá ở dưới – nét bút nhỏ, tinh tế. Câu thơ vẽ ra một không gian ba tầng với những mảng màu đen trắng lồng gắn lẫn nhau.
- Tác dụng: Biện pháp điệp từ cho thấy:
- Khung cảnh thiên nhiên đẹp thơ mộng, huyền ảo.
- Tâm hồn Bác tinh tế, giàu chất thơ.