Phạm Thị Huyền Trang
Giới thiệu về bản thân
“ Ba là cây Nến vàng, mẹ là cây nến xanh, con là cây nến hồng, 3 ngọn nến lung linh “. Bài hát về gia đình lại vang lên mang trong em những cảm xúc thật là kỳ lạ. Nay phải đi học cách xa nhà, em mới càng cảm nhận được ở cùng cha mẹ của mình có những điều đáng quý như thế nào.
Hôm nay là ngày cuối tuần được nghỉ, em lại xách cặp để trở về kiểm tra, cạnh mẹ và người em trai thích của mình. Đây cũng là lúc em cảm thấy hạnh phúc nhất.
Từ buổi chiều, mẹ đã đi chợ mua những thức ăn ngon. Em giúp để nhận su, vo gạo. Rau sạch được hãy tưởng mình nhiều khi cũng muốn ở nhà Blah chồng rất tươi ngon. Mẹ bật bếp xào nấu thức ăn, mùi thơm ngào ngạt thật hấp dẫn. Bố, chị gái cùng mù ra, em trai đi Hải đỗ. Tất cả đồ ăn đều chuẩn bị sẵn sàng.
Cả nhà ngồi quây quần quanh mâm cơm, ai cũng khen không chỉ đẹp mắt mà còn thương con. Vừa ăn cơm, vừa nói chuyện. Mẹ thì lúc nào cũng chu đáo, dịu dàng mẹ nhắc nhở 3 chị em phải ăn uống đầy đủ, giữ gìn sức khỏe. Giống mày vườn thu mang theo mùi Hương hoa trong vườn nhẹ nhàng, khoai khoái. Thỉnh thoảng đứa em út lại nói bị cậu trẻ con ngủ nghĩnh khiến cả nhà cười vui vẻ.
Những giây phút đó thật hạnh phúc.
Phê bình là điều không ai muốn, bởi khi bị phê bình, em thường cảm thấy buồn và xấu hổ. Thế nhưng, có những lời phê bình tùy khiến ta khó chịu lúc ban đầu nhưng lại giúp ta nhận ra lỗi lầm và trưởng thành hơn. Em đã từng có 1 lần phê bình như thế và đã in sâu trong trái tim em suốt 1 vòng đời tuổi thơ.
Đó là vào đầu năm lớp 6. Trong ngày thứ 2 đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm đã yêu cầu cả lớp viết 1 bài văn khiến em nhớ mãi. Khi tan học về, em ngủ nghỉ 1 lúc mà không biết viết mà cô giáo đã dặn đi dặn lại rất nhiều, sợ mẹ mắng là học đuối nên em cũng không dám hỏi. Cuối cùng, Vì không biết nên em cũng không làm bài văn. Đến sáng hôm sau vì không có bài văn Để nộp Nên bạn lớp trưởng đã báo cho cô giáo chủ nhiệm. Khi cô gọi em trả lời đúng đúng không nên lời.
Cô giáo không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng phê bình:” Lần sau em nên chú ý hơn trong học tập nếu không hiểu có thể hỏi cô, hoặc bạn bè”. Lời phê bình nhẹ nhàng của cô khiến em cảm thấy buồn bã và xấu hổ. Em cúi đầu xuống bàn, không dám nhìn các bạn. Em sợ hãy dọn dẹp cũ không khóc nhưng giọt nước mắt của tun trên khuôn mặt của em. Tuy nhiên, khi em nghĩ là em cần thế lời phê bình của con cũng rất đúng. Chỉ vì 1 chút sơ suất nhỏ mà em đã không làm tròn trách nhiệm của 1 bạn học sinh.
Từ ngày đó, em đã thay đổi thói quen học tập của mình. Khi lắng nghe cô giảng bài em cố gắng tập trung nghe để hiểu bài hơn. Trong lớp, em tự tin phát biểu, ý kiến nhiều hơn. Dần dần, những thói quen đó đã trở thành cánh cổng mở ra những hành trang quý giá, ý nghĩa
Nhờ lời phê bình ấy em đã học được cách lắng nghe, biết sửa sai và có Ý thức hơn trong học tập. Đó là 1 bài học ở nhỏ nhưng rất ý nghĩa trên con đường trưởng thành của em.
Phê bình là điều không ai muốn, bởi khi bị phê bình, em thường cảm thấy buồn và xấu hổ. Thế nhưng, có những lời phê bình tùy khiến ta khó chịu lúc ban đầu nhưng lại giúp ta nhận ra lỗi lầm và trưởng thành hơn. Em đã từng có 1 lần phê bình như thế và đã in sâu trong trái tim em suốt 1 vòng đời tuổi thơ.
Đó là vào đầu năm lớp 6. Trong ngày thứ 2 đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm đã yêu cầu cả lớp viết 1 bài văn khiến em nhớ mãi. Khi tan học về, em ngủ nghỉ 1 lúc mà không biết viết mà cô giáo đã dặn đi dặn lại rất nhiều, sợ mẹ mắng là học đuối nên em cũng không dám hỏi. Cuối cùng, Vì không biết nên em cũng không làm bài văn. Đến sáng hôm sau vì không có bài văn Để nộp Nên bạn lớp trưởng đã báo cho cô giáo chủ nhiệm. Khi cô gọi em trả lời đúng đúng không nên lời.
Cô giáo không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng phê bình:” Lần sau em nên chú ý hơn trong học tập nếu không hiểu có thể hỏi cô, hoặc bạn bè”. Lời phê bình nhẹ nhàng của cô khiến em cảm thấy buồn bã và xấu hổ. Em cúi đầu xuống bàn, không dám nhìn các bạn. Em sợ hãy dọn dẹp cũ không khóc nhưng giọt nước mắt của tun trên khuôn mặt của em. Tuy nhiên, khi em nghĩ là em cần thế lời phê bình của con cũng rất đúng. Chỉ vì 1 chút sơ suất nhỏ mà em đã không làm tròn trách nhiệm của 1 bạn học sinh.
Từ ngày đó, em đã thay đổi thói quen học tập của mình. Khi lắng nghe cô giảng bài em cố gắng tập trung nghe để hiểu bài hơn. Trong lớp, em tự tin phát biểu, ý kiến nhiều hơn. Dần dần, những thói quen đó đã trở thành cánh cổng mở ra những hành trang quý giá, ý nghĩa
Nhờ lời phê bình ấy em đã học được cách lắng nghe, biết sửa sai và có Ý thức hơn trong học tập. Đó là 1 bài học ở nhỏ nhưng rất ý nghĩa trên con đường trưởng thành của em.