Đào Quang Thịnh
Giới thiệu về bản thân
Trong quá trình học tập, việc xác định đam mê và sở thích cá nhân là điều rất quan trọng. Tuy nhiên, hiện nay có một bộ phận học sinh giữ quan điểm cho rằng: "Chỉ nên học những môn mình yêu thích, còn những môn khác có thể bỏ qua". Cá nhân em hoàn toàn không đồng tình với lối tư duy này, bởi nó dẫn đến sự lệch lạc về tri thức và hạn chế khả năng phát triển của mỗi người trong tương lai. Đầu tiên, hệ thống giáo dục được thiết kế với các môn học khác nhau nhằm cung cấp cho học sinh một nền tảng kiến thức toàn diện. Mỗi môn học đều có vai trò riêng trong việc hình thành tư duy. Nếu các môn khoa học tự nhiên dạy ta cách lập luận lô-gic và giải quyết vấn đề, thì các môn khoa học xã hội giúp ta bồi dưỡng tâm hồn, rèn luyện kĩ năng giao tiếp và thấu hiểu các giá trị lịch sử, văn hóa. Việc bỏ qua các môn không yêu thích sẽ khiến chúng ta trở thành những người "phiến diện", thiếu hụt những kiến thức đời sống cơ bản nhất. Thứ hai, các lĩnh vực tri thức trong đời sống vốn không tồn tại độc lập mà luôn có sự liên kết chặt chẽ. Một kỹ sư giỏi không chỉ cần giỏi Toán, Vật lý mà còn cần kiến thức về Ngoại ngữ để nghiên cứu tài liệu quốc tế, cần sự nhạy bén của Địa lý để hiểu về địa hình công trình. Nếu ngay từ khi ngồi trên ghế nhà trường, chúng ta tự đóng cánh cửa đối với những môn học khác, ta đã vô tình tự giới hạn cơ hội nghề nghiệp và khả năng sáng tạo liên ngành của chính mình. Thứ ba, việc chỉ làm những gì mình thích là một thói quen thiếu bản lĩnh và sự kiên trì. Thực tế, cuộc sống không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng hay chỉ có những điều ta mong muốn. Học tập những môn "không thích" chính là một hình thức rèn luyện tính kỷ luật và khả năng thích nghi. Khi nỗ lực vượt qua khó khăn để nắm bắt một kiến thức mới, chúng ta không chỉ có thêm hiểu biết mà còn rèn luyện được tinh thần vượt khó – một yếu tố then chốt để thành công trong bất kỳ lĩnh vực nào. Cuối cùng, đôi khi sự "không yêu thích" chỉ là do chúng ta chưa đủ sâu sắc để nhận ra vẻ đẹp của môn học đó. Nếu sớm bỏ cuộc, ta sẽ bỏ lỡ cơ hội khám phá ra những năng lực tiềm ẩn của bản thân. Học đều các môn không có nghĩa là phải xuất sắc ở tất cả mọi lĩnh vực, nhưng đó là trách nhiệm để đảm bảo chúng ta có đủ công cụ bước vào đời một cách tự tin nhất.
Quan điểm "học lệch" theo sở thích cá nhân là một sai lầm trong tư duy định hướng. Kiến thức là một kho tàng vô tận và mỗi môn học là một chìa khóa mở ra những cánh cửa khác nhau. Thay vì né tránh, mỗi học sinh nên giữ thái độ tôn trọng và cầu thị đối với mọi môn học, bởi đó chính là sự chuẩn bị chu đáo nhất cho một tương lai vững chắc.
Giờ Trái Đất là một chiến dịch toàn cầu nhằm nâng cao nhận thức về biến đổi khí hậu. Tuy nhiên, có ý kiến cho rằng: "Tắt thiết bị điện trong giờ Trái Đất chỉ là việc làm mang tính hình thức, không có tác dụng vì chẳng tiết kiệm được bao nhiêu". Cá nhân em hoàn toàn phản đối quan điểm này, bởi nó thể hiện một cái nhìn hạn hẹp và chưa hiểu hết giá trị sâu xa của chiến dịch. Đầu tiên, nếu xét về con số thuần túy, việc tắt đèn trong một giờ quả thực không thể giải quyết ngay lập tức cuộc khủng hoảng năng lượng toàn cầu. Tuy nhiên, cái "được" của Giờ Trái Đất không nằm ở số tiền điện tiết kiệm được trên hóa đơn của mỗi gia đình, mà nằm ở sức mạnh lan tỏa. Khi hàng triệu người trên thế giới cùng thực hiện một hành động vào cùng một thời điểm, nó tạo ra một hiệu ứng truyền thông mạnh mẽ, nhắc nhở nhân loại rằng: Trái Đất đang "nóng" lên và chúng ta cần hành động ngay lập tức. Thứ hai, Giờ Trái Đất không phải là một đích đến mà là một biểu tượng. Tắt đèn trong 60 phút là cách để mỗi cá nhân tự vấn về thói quen tiêu thụ năng lượng của mình. Một giờ bóng tối giúp con người nhận ra sự phụ thuộc quá mức vào tài nguyên thiên nhiên và khơi dậy ý thức tiết kiệm trong suốt 364 ngày còn lại. Nếu coi Giờ Trái Đất là "hình thức", thì đó là một hình thức giáo dục trực quan và sinh động nhất dành cho mọi thế hệ, đặc biệt là người trẻ, về trách nhiệm với môi trường. Thứ ba, hành động này còn là một thông điệp chính trị và xã hội gửi tới các nhà hoạch định chính sách. Sự hưởng ứng đông đảo của người dân là minh chứng cho thấy cộng đồng đang rất quan tâm đến môi trường. Đây là áp lực cần thiết để các chính phủ và doanh nghiệp phải thay đổi lộ trình phát triển, hướng tới năng lượng sạch và bền vững hơn. Vì vậy, giá trị của nó lớn hơn nhiều so với vài kilowatt giờ điện tiết kiệm được. Cuối cùng, mọi thay đổi lớn lao đều bắt đầu từ những hành động nhỏ bé. Nếu ai cũng giữ tư duy "không đáng bao nhiêu" để từ chối hành động, thì chúng ta sẽ mãi đứng yên trước sự hủy hoại của thiên tai và biến đổi khí hậu. Việc tắt một bóng đèn có thể không cứu được Trái Đất ngay lập tức, nhưng nó "thắp sáng" ý thức của một con người – và đó mới là nguồn năng lượng vô tận để bảo vệ hành tinh.
Quan điểm xem nhẹ Giờ Trái Đất là một tư duy thiếu tích cực. Chúng ta cần hiểu rằng, 60 phút tắt đèn không chỉ là để tiết kiệm điện, mà là để khẳng định cam kết của chúng ta với tương lai. Hãy để Giờ Trái Đất trở thành điểm khởi đầu cho một lối sống xanh bền vững, chứ không chỉ dừng lại ở một giờ hình thức.
Trường học được ví như ngôi nhà thứ hai của mỗi học sinh, là nơi chúng ta gắn bó phần lớn thời gian để học tập và rèn luyện. Tuy nhiên, hiện nay có một quan điểm cho rằng: "Vệ sinh trường học là trách nhiệm của những người lao công đã được nhà trường trả lương". Cá nhân em hoàn toàn phản đối ý kiến này, bởi nó thể hiện một lối tư duy lệch lạc và thiếu trách nhiệm đối với cộng đồng. Trước hết, chúng ta cần hiểu rằng các cô chú lao công dù được trả lương nhưng nhiệm vụ của họ là hỗ trợ duy trì cơ sở vật chất và xử lý các khu vực chung quy mô lớn. Một vài nhân viên lao công không thể nào quản lý xuể hàng nghìn mét vuông sân trường hay hàng chục lớp học nếu hàng trăm, hàng nghìn học sinh liên tục xả rác. Việc ỷ lại vào sức lao động của người khác chỉ vì họ "được trả lương" là một biểu hiện của sự vô cảm và lối sống ích kỷ. Xét về khía cạnh giáo dục, trường học không chỉ dạy kiến thức mà còn dạy cách làm người. Một trong những bài học quan trọng nhất là ý thức giữ gìn vệ sinh công cộng. Nếu học sinh chỉ biết hưởng thụ không gian sạch sẽ mà không có ý thức bảo vệ, các bạn sẽ hình thành thói quen lười biếng, thiếu kỹ năng sống và không biết trân trọng giá trị lao động. Tại các quốc gia có nền giáo dục tiên tiến như Nhật Bản, học sinh luôn tự tay quét dọn lớp học và sân trường sau giờ học. Điều đó giúp họ học được sự khiêm tốn, tính tự giác và tinh thần trách nhiệm. Bên cạnh đó, việc giữ gìn vệ sinh trường học mang lại lợi ích trực tiếp cho chính học sinh. Một ngôi trường sạch đẹp sẽ tạo ra môi trường học tập an toàn, bảo vệ sức khỏe và kích thích sự sáng tạo. Ngược lại, nếu học sinh mặc nhiên xả rác với tư duy "đã có người dọn", ngôi trường sẽ nhanh chóng trở nên bừa bãi, ô nhiễm trước khi những người lao công kịp bắt tay vào việc. Hành động nhỏ như nhặt một vỏ bánh hay bỏ rác đúng nơi quy định chính là cách chúng ta xây dựng văn hóa học đường văn minh. Cuối cùng, vệ sinh trường học là trách nhiệm chung của tất cả mọi người, từ thầy cô, nhân viên đến học sinh. Sự sạch sẽ của trường học là "tấm bản đồ" phản chiếu nhân cách của những con người đang học tập trong đó. Chúng ta không thể nói mình là người có học thức nếu đôi bàn tay vẫn thản nhiên làm bẩn môi trường xung quanh.
Quan điểm "vệ sinh trường học chỉ là trách nhiệm của lao công" là hoàn toàn sai lầm. Thay vì đứng ngoài cuộc, mỗi học sinh hãy trở thành một "đại sứ môi trường". Đừng đợi đến khi có người nhắc nhở, cũng đừng nhìn đôi bàn tay của người lao công như một công cụ làm thuê, mà hãy cùng họ chung tay bảo vệ không gian sống xanh - sạch - đẹp của chính chúng ta.
Sọ Dừa Ngày xưa hai vợ chồng Nghèo mà lòng nhân hậu Làm thuê cho phú ông Chăm chỉ, không than thở Một hôm người vợ hiền Uống nước mưa giữa trưa Rồi sinh ra đứa bé Hình tròn như trái dừa Cha mẹ thương con nhỏ Đặt tên gọi Sọ Dừa Tuy hình hài khác lạ Nhưng trí tuệ hơn xưa Sọ Dừa chăn trâu giỏi Thổi sáo giữa đồng xanh Tiếng sáo vang thánh thót Làm say đắm lòng người Cô út hiền, tốt bụng Thương Sọ Dừa thật tâm Hai cô kia chê cười Chẳng hiểu nghĩa tình thâm Đến ngày nên duyên vợ Sọ Dừa hóa người khôi Học giỏi, đỗ trạng nguyên Vinh hiển khắp muôn nơi