Thân Trần Phương Thuỳ
Giới thiệu về bản thân
Có thể nói tình mẫu tử và trữ tình cả thiên nhiên đủ sức lay động trái tim mỗi con người. Sau tháng bên trong trái tim của mỗi người, hình ảnh người mẹ kính yêu luôn luôn hiện hữu và đi khách dấu ấn. Và Thúy tình cảm sâu nặng ấy đã được nhà thơ Vũ Quần Phương khách họ chân thực và rõ nét trong bài thơ "Đợi mẹ" của mình. Hình ảnh người Mẹ tần tảo trên cánh đồng trong trời đêm gợi lên trong tâm trí người đọc ba nỗi niềm day dứt. Người mẹ nào cũng thương con, người mẹ nào cũng muốn được trở về nhà với đứa con của mình. Thế nhưng bạn cuộc sống mưu sinh ngoài kia, vì con vì cái, mẹ phải cặm cụi sớm hôm, vất vả lo lắng cuộc sống cho đứa con thơ của mình. Thông qua sự mong ngóng đợi mẹ của em nhé nhà thơ muốn gửi người đọc cảm nhận được tình yêu thương của người con đối với đấng sinh thành đồng thời là tình mẫu tử thiêng liêng ngút trời. Thêm vào đó, nhà thơ còn phác họa thành công đầy cảm động hình ảnh lam lũ chịu thương chịu khó Của những Bà Mẹ Việt Nam.
"Mây và sóng" là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ ta-go. Bà xã đang gọi cho cho người đọc cảm nhận sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Em bé trong bài thơ được mời gọi đến thế giới kỳ diệu ở "trên mây" và "trong sóng". Với sự hiếu kỳ của một đứa trẻ, em đã cất tiếng hỏi:"Nhưng làm thế nào mình lên đó được?"," Nhưng làm thế nào mình ra ngoài đó được?". Nhưng khi em bé nhớ đến mẹ vẫn luôn chờ đợi mình ở nhà, em đã từ chối đầy kiên quyết:"Làm sao có thể rời mẹ mà đi được?". Chẳng có nhiều hạnh phúc nào bằng được ở bên cạnh mẹ mà dù thế giới ngoài kia nhiều hấp dẫn. Để rồi, em bé đã sáng tạo ra những trò chơi còn thú vị hơn của những người "trên mây" và "trong sóng". Trong trò chơi đó, em sẽ là mây, là sống tinh nghịch nô đùa; còn mẹ chết là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền, ôm ấp và che chở con. Những câu thơ giàu tính tự sự và miêu tả nhưng lại góp phần bộc lộ cảm xúc của nhân vật trong bài thơ. Ta-go đã sử dụng trong bài thơ những lời thoại, chi tiết được kể tuần tự, vừa lập lại vừa biến hóa kết hợp với hình ảnh giàu tính biểu tượng. Bài thơ chính là một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.
Bài thơ "Mẹ và quả" của tác giả Nguyễn khoa điềm là một tác phẩm và cảm xúc, khắc họa chân dung người mẹ tần tảo quá hình ảnh ẩn dụ "quả" và "vườn người". Qua các vần thơ nhẹ nhàng, tác giả thể hiện lỗi trăn trở về công lao sinh thành, sự hi sinh thầm lặng của mẹ, cùng nỗi lo sợ của người con khi mẹ già yếu để lại trong em sự biết ơn sâu sắc và bài học về đạo hiếu. Hai tớ câu thơ đầu hình ảnh mẹ gắn liền với thiên nhiên, với "vườn người" và những mùa quả chín, gợi lên sự tần tảo, lam lũ. Tác giả vý von rất độc đáo:"những mùa quả lận rồi lại mọc/như mặt trời, mặt trăng", thể hiện chu kỳ bất tận của sự sống, cũng như công lao chăm sóc bền bỉ, thầm lặng suốt cuộc đời mẹ. Mẹ giống như người chồng vườn cần mẫn, không chỉ chồng trái cây mà còn "vun trồng" nên cuộc đời của những đứa con. Hình ảnh "giọt mồ hôi mặn" trên trái bí, trái bầu khiến em vô cùng xúc động, cảm nhận được nỗi nhọc nhằn, sự hi sinh ra cả mà mẹ đã gánh vác đến nuôi con khôn lớn. Điểm nhấn cảm xúc của bài thơ nằm ở khổ cuối, khi tác giả mày tỏ nỗi lo âu thầm kín: "Mai ngày bàn tay mẹ mỏi/ Thế nào cũng gần đất thôi/ Lũ chúng tôi thành quả ngọt/ Chờ chờ mẹ trọn một đời". Lời thơ ngậm ngùi, xót xa khi nhận ra quy luật nghiệt ngã của thời gian: mẹ càng già yêu thì con càng trưởng thành." Quả" ở đây không chỉ là thành quả lao động, mà chính là những đứa con thành đạt, vững chãi. Nỗi sợ hãi mẹ không kịp nhìn thấy con thành người, không kịp hưởng thành quả sau bao năm vất vả khiến người con trăn trở, thấu hiểu sâu sắc tình mẫu tử thiêng liêng. Bài thơ sử dụng thể thơ tự, do ngôn từ giản dị nhưng đầy ám ảnh. Phép so sánh, hoán dụ " quả-mẹ" "mồ hôi-bí bầu" làm cho hình ảnh người mẹ hiện lên gần gũi, bình dị nhưng đẹp đẽ. Đọc bài thơ, em như thấy mẹ của chính mình trong hình ảnh người mẹ tần tảo ấy. Em cảm thấy yêu thương, kính trọng mẹ hơn và tự hứa với bản thân phải chăm ngoan, học giỏi để trở thành "trái ngọt" trọn vẹn không, phụ công dưỡng của mẹ. Tóm lại "Mẹ và quả" là một nốt lặng đầy ý nghĩa, nhắc nhở mỗi chúng ta về lòng biết ơn đối với đấng sinh thành. Tác phẩm không chỉ ca ngợi tình mẫu tử mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà thấm thía về trách nhiệm báo hiếu trước khi quá muộn.