Nguyễn Thành Gia Bảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thành Gia Bảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Sau khi đọc bài thơ trên, trong em dâng lên một cảm xúc rất lặng, rất buồn mà cũng vô cùng ấm áp. Bài thơ không có những lời than thở hay cảm xúc bộc lộ trực tiếp, nhưng từng hình ảnh giản dị lại gợi ra một nỗi chờ mong da diết của em bé dành cho mẹ. Ngay từ những câu thơ đầu, hình ảnh em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa trong buổi tối đầu hè với “nửa vầng trăng non” đã tạo nên một không gian yên tĩnh, mênh mang và có phần cô quạnh. Trăng non chưa tròn, trời đã tối, tất cả như báo hiệu một sự thiếu vắng, một điều gì đó chưa trọn vẹn trong tâm hồn em bé. Đó chính là hình bóng của mẹ vẫn chưa trở về.Càng đọc, em càng cảm nhận rõ hơn sự mong đợi âm thầm nhưng sâu sắc ấy. Em bé nhìn vầng trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”, bởi mẹ vẫn đang lẫn trong cánh đồng, còn đồng lúa thì lẫn vào đêm tối. Hình ảnh ấy khiến em thấy thương mẹ vô cùng. Mẹ hòa mình vào thiên nhiên, vào ruộng đồng, vào bóng tối để lao động, còn em bé thì ở nhà, lặng lẽ chờ đợi. Sự hòa lẫn ấy không chỉ nói về không gian mà còn gợi lên sự vất vả, nhọc nhằn của người mẹ nông dân, người luôn âm thầm hy sinh vì con mà không hề than vãn.Không gian ngôi nhà hiện lên với “ngọn lửa bếp chưa nhen”, “căn nhà tranh trống trải” càng làm nổi bật cảm giác trống vắng, lạnh lẽo. Ngôi nhà thiếu mẹ như thiếu đi hơi ấm và sự sống. Thế nhưng, trong sự tĩnh lặng ấy lại xuất hiện hình ảnh đom đóm bay, từ ngoài ao vào trong nhà. Hình ảnh nhỏ bé ấy khiến em cảm thấy như có một chút ánh sáng, một chút hy vọng le lói giữa đêm tối. Em bé nhìn theo đom đóm, nhưng thực chất là đang chờ tiếng bước chân quen thuộc của mẹ – âm thanh “ì oạp” rất đời thường mà lại trở thành điều mong ngóng nhất.Đến những câu thơ cuối, không gian về khuya trở nên “lung linh trắng vườn hoa mận trắng”, vừa đẹp, vừa mơ hồ như trong giấc mộng. Mẹ cuối cùng cũng đã trở về, bế em vào nhà, nhưng “nỗi đợi vẫn nằm mơ”. Câu thơ khiến em xúc động nhất, bởi dù đã được mẹ ôm vào lòng, dư âm của sự chờ đợi vẫn còn đó, như in sâu trong tâm hồn trẻ thơ. Điều ấy cho thấy tình cảm của em bé dành cho mẹ thật sâu nặng, và cũng cho thấy sự gắn bó thiêng liêng giữa mẹ và con.Bài thơ khép lại nhưng cảm xúc vẫn còn đọng lại trong em rất lâu. Em thấy thương em bé vì sự chờ đợi lặng lẽ, thương mẹ vì những nhọc nhằn nơi đồng ruộng, và cũng thấy trân trọng hơn tình mẫu tử giản dị mà thiêng liêng. Bài thơ nhắc em biết yêu hơn những khoảnh khắc bình thường trong gia đình, biết quý trọng sự hiện diện của mẹ, bởi đôi khi, hạnh phúc lớn nhất chỉ là được nghe tiếng bước chân quen thuộc trở về trong đêm.

Sau khi đọc bài thơ “Mây và sóng” của Rabindranath Tagore (Ta-go), em cảm thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc thật dịu dàng, trong trẻo mà cũng vô cùng sâu lắng. Bài thơ như một khúc hát ru êm ái về tình mẫu tử, không ồn ào, không bi lụy, nhưng càng đọc càng thấm thía. Qua lời trò chuyện hồn nhiên của em bé với mây và sóng, Ta-go đã mở ra một thế giới tưởng tượng đầy thơ mộng, nơi những ước mơ bay bổng của tuổi thơ hòa quyện với tình yêu thương vô hạn dành cho mẹ.Điều khiến em ấn tượng nhất là cách nhà thơ xây dựng hình ảnh mây và sóng – những biểu tượng của tự do, của những cuộc chơi kỳ diệu và hấp dẫn. Mây rủ em bé lên bầu trời cao xanh, sóng mời em ra biển cả mênh mông, đó đều là những lời mời gọi đầy mê hoặc đối với một đứa trẻ. Thế nhưng, điều bất ngờ và xúc động là em bé đã từ chối tất cả, không phải vì không thích những cuộc vui ấy, mà vì em đã tìm ra một niềm hạnh phúc lớn hơn: được ở bên mẹ. Trong trí tưởng tượng ngây thơ, em bé biến mình thành mây, thành sóng để chơi cùng mẹ, để quấn quýt bên mẹ trong những trò chơi giản dị mà ấm áp. Chính sự lựa chọn ấy đã khiến em cảm nhận rõ ràng rằng tình mẹ con là điều thiêng liêng và quý giá nhất, vượt lên trên mọi hấp dẫn của thế giới bên ngoài.Đọc bài thơ, em như được trở về với tuổi thơ của chính mình, nhớ lại những lần được mẹ ôm ấp, chở che. Có lẽ khi còn nhỏ, em cũng từng vô tư như em bé trong bài thơ, coi tình yêu của mẹ là điều hiển nhiên, luôn ở đó và không bao giờ mất đi. Nhưng càng lớn lên, em mới hiểu rằng để có được những giây phút bình yên ấy, mẹ đã phải hy sinh biết bao công sức và lo toan. Bài thơ khiến em chợt nhận ra: hạnh phúc không phải là những điều lớn lao, xa vời, mà đôi khi chỉ là được ở bên mẹ, được lắng nghe giọng nói quen thuộc và cảm nhận hơi ấm yêu thương.“Mây và sóng” không chỉ ca ngợi tình mẫu tử, mà còn gửi gắm một thông điệp sâu sắc về sự lựa chọn trong cuộc sống. Trước những cám dỗ hấp dẫn, con người cần biết trân trọng những giá trị bền vững và thiêng liêng nhất. Đối với em, bài thơ giống như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng: dù mai này có lớn lên, có đi xa đến đâu, thì vòng tay của mẹ vẫn luôn là nơi bình yên nhất để trở về. Dư âm của bài thơ khiến em thêm yêu mẹ, thêm trân trọng gia đình và mong muốn sống chậm lại, yêu thương nhiều hơn những điều giản dị quanh mình.

Sau khi đọc bài thơ “Mẹ và quả” của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên nhiều cảm xúc lắng sâu, vừa ấm áp, vừa xúc động, lại xen lẫn một chút bâng khuâng khó tả. Bài thơ không cầu kỳ về hình ảnh hay ngôn từ, nhưng chính sự mộc mạc, chân thành ấy đã chạm đến những điều gần gũi nhất trong trái tim em – tình mẹ. Hình ảnh người mẹ hiện lên qua biểu tượng “quả” thật giản dị mà giàu ý nghĩa. “Quả” không chỉ là trái ngọt của cây đời, mà còn là kết tinh của bao mồ hôi, nước mắt, của sự hy sinh thầm lặng mà mẹ dành cho con.Đọc bài thơ, em cảm nhận rõ ràng hành trình vất vả của người mẹ từ khi mang nặng đẻ đau, tảo tần nuôi con khôn lớn. Mẹ hiện lên không ồn ào, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ chăm sóc, nâng niu “quả” đời mình bằng tất cả yêu thương. Những câu thơ nhẹ nhàng mà thấm thía khiến em chợt nhận ra: đằng sau sự trưởng thành của mỗi người con là biết bao lo toan của mẹ. Mỗi bữa cơm, mỗi giấc ngủ, mỗi bước đi của con đều có bóng dáng của mẹ âm thầm dõi theo. Em bỗng thấy thương mẹ nhiều hơn, thương cả những nếp nhăn trên trán, những sợi tóc bạc sớm vì con.Điều làm em xúc động nhất là khi tác giả gợi lên sự đối lập giữa “quả” và thời gian. Quả càng lớn, càng chín thì mẹ lại càng già đi. Sự trưởng thành của con dường như được đánh đổi bằng tuổi xuân của mẹ. Nhận ra điều ấy, em không khỏi chạnh lòng. Có khi nào em vô tâm trước những hy sinh đó? Có khi nào em đã quen với sự chăm sóc của mẹ mà quên nói một lời cảm ơn, quên một hành động quan tâm nhỏ bé? Bài thơ như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, giúp em soi lại chính mình.“Mẹ và quả” không chỉ là bài thơ về tình mẫu tử, mà còn là bài học về lòng biết ơn. Sau khi đọc xong, em hiểu rằng yêu mẹ không chỉ là những lời nói, mà còn là sự trân trọng, sẻ chia trong từng việc làm hằng ngày. Em tự nhủ sẽ cố gắng sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn, ngoan ngoãn và quan tâm mẹ nhiều hơn, để không phụ những hy sinh thầm lặng ấy. Bài thơ khép lại nhưng dư âm còn đọng mãi trong em, như một lời nhắc nhở dịu dàng rằng: trong cuộc đời mỗi người, mẹ luôn là “quả ngọt” thiêng liêng và đáng trân quý nhất.