Hoàng Diệp Chi
Giới thiệu về bản thân
Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Diệp Chi
0
0
0
0
0
0
0
2026-03-02 19:44:39
Bài thơ "Mẹ và quả" của Nguyễn Khoa Điềm là một nốt lặng sâu lắng, khơi gợi trong em nỗi xúc động nghẹn ngào về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Hình ảnh người mẹ tần tảo, gắn liền với khu vườn và những mùa quả chín không chỉ gợi lên sự vất vả mà còn ẩn chứa triết lý sâu sắc về sự vun trồng, lớn khôn của mỗi đứa con. Đọc bài thơ, hình ảnh "những mùa quả lặn rồi lại mọc" và "mồ hôi mẹ rơi" khiến em hình dung rõ nét về cuộc đời lam lũ, bao năm tháng "lặn lội" vun vén cho con của mẹ. Câu thơ "Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên / Còn những bí và bầu thì lớn xuống" sử dụng nghệ thuật đối lập rất tài tình, vừa tả thực sự chăm sóc, vừa thể hiện quy luật tự nhiênđồng thời nhấn mạnh công lao dưỡng dục to lớn của mẹ. Mẹ không chỉ chăm lo cho những mùa quả ngọt mà còn nuôi dưỡng những đứa con khôn lớn, trưởng thành. Đặc biệt, cảm xúc trong em dâng trào nhất ở hai câu cuối: "Tôi hoảng sợ ngày bàn tay mẹ mỏi / Mình vẫn còn một thứ quả non xanh". Nỗi "hoảng sợ" ấy không chỉ là sự lo lắng mẹ già yếu, mà còn là nỗi day dứtân hận của người con khi nhận ra mẹ đã hy sinh cả cuộc đời, còn mình vẫn chưa kịp trưởng thành, chưa trở thành "trái quả" chín lành lặn để mẹ yên lòng. Nỗi lo ấy cho thấy tình yêu thương sâu sắc và ý thức trách nhiệm của con trước tình yêu vô bờ bến của mẹ. Bài thơ "Mẹ và quả" không chỉ là lời tri ân, mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng thấm thía về sự trân trọng thời gian bên mẹ. Em thấu hiểu hơn rằng, mỗi chúng ta phải nỗ lực sống tốt, thành người có ích để đáp đền công ơn "chắt chiu" cả một đời mẹ. Tác phẩm mang đến một góc nhìn mới mẻ, sâu sắc về tình mẫu tửđể lại trong em những suy ngẫm chân thành về trách nhiệm của người con.