Đỗ Khánh Vy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Khánh Vy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Bài thơ mở đầu bằng hình ảnh em bé ngồi chờ mẹ trong buổi chiều tà, gợi lên sự cô đơn và nỗi niềm mong ngóng của trẻ thơ. Hình ảnh "nửa vầng trăng non" và "Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm" ẩn dụ cho sự nhỏ bé, yếu ớt của em bé và sự vất vả, lam lũ của mẹ, người phải bươn chải mưu sinh đến khuya.  Không gian "Căn nhà tranh trống trải" và hình ảnh "Đom đóm đã vào nhà" càng làm nổi bật sự trống vắng, lạnh lẽo khi thiếu vắng hơi ấm của mẹ. Tiếng "Bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa" là âm thanh đầy sức gợi, chạm đến trái tim người đọc, thể hiện sự nhọc nhằn, nặng trĩu của gánh nặng mưu sinh mà người mẹ đang gánh vác.  Khổ thơ cuối với hình ảnh "Trời về khuya lung linh trắng vườn hoa mận trắng" tương phản với nỗi lòng của em bé. Dù em đã được mẹ bế vào nhà, nỗi đợi vẫn còn vương vấn trong giấc mơ, cho thấy tình yêu thương sâu sắc và nỗi lo âu thường trực của đứa con dành cho mẹ.  Tổng thể, bài thơ là một bức tranh chân thực, cảm động về tình mẫu tử, khiến người đọc không khỏi rưng rưng xúc động và thêm trân trọng sự hy sinh thầm lặng của những người mẹ. 
Bài thơ giống như một câu chuyện nhỏ, kể về lời mời gọi hấp dẫn của mây và sóng đối với em bé. Thế giới "trên mây" và "trong sóng" đầy rẫy những điều kỳ thú, mời gọi sự khám phá của một tâm hồn trẻ thơ. Tuy nhiên, trước những lời mời gọi đó, em bé đã từ chối một cách kiên quyết. Lý do là vì em không muốn mẹ phải buồn, phải chờ đợi mình ở nhà một mình. Tình yêu thương mẹ mãnh liệt đã chiến thắng sự tò mò, hiếu kỳ của tuổi thơ.  Không dừng lại ở đó, em bé còn sáng tạo ra trò chơi của riêng mình, một trò chơi mà trong đó em và mẹ luôn được ở bên nhau. Em sẽ là mây, là sóng tinh nghịch, còn mẹ sẽ là vầng trăng, là bờ biển dịu hiền ôm ấp, che chở cho em. Qua đây, người đọc cảm nhận được sự gắn bó khăng khít, tình cảm vừa bình dị nhưng cũng thật lớn lao giữa hai mẹ con.  Thông điệp mà bài thơ mang lại thật ý nghĩa: hạnh phúc không phải là những cuộc phiêu lưu xa xôi, mà nó ở ngay bên cạnh chúng ta, trong chính mái ấm gia đình, trong tình yêu thương vô điều kiện của mẹ. Bài thơ là lời nhắc nhở mỗi người hãy trân trọng và đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ bằng tình yêu thương và sự hiếu thảo chân thành. 

Sau khi đọc bài thơ Mẹ và quả của Nguyễn Khoa Điềm, trong em dâng lên rất nhiều cảm xúc sâu lắng và xúc động. Bài thơ không sử dụng những hình ảnh cầu kì hay ngôn từ hoa mĩ, nhưng lại chạm đến trái tim người đọc bằng sự giản dị và chân thành. Qua hình ảnh “quả” được lặp đi lặp lại trong bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thương bao la, sự hi sinh thầm lặng và nỗi nhọc nhằn mà mẹ đã dành cho con suốt cả cuộc đời.


Hình ảnh những quả bí, quả bầu, quả mướp lớn lên từ bàn tay chăm sóc của mẹ khiến em liên tưởng đến chính sự trưởng thành của người con. Mẹ gieo hạt, vun trồng, chăm bón để cây ra quả cũng giống như mẹ đã nuôi nấng, dạy dỗ con nên người. Những “quả ngọt” kia không chỉ là thành quả của lao động mà còn là biểu tượng cho đứa con – kết tinh của tình yêu, của bao hi vọng và ước mơ mà mẹ gửi gắm. Khi đọc đến những câu thơ nói về “quả” của mẹ đang dần chín, em bỗng thấy nghẹn ngào. Thời gian trôi qua, con lớn lên từng ngày thì cũng là lúc mẹ già đi, tóc mẹ thêm sợi bạc, lưng mẹ thêm còng vì những vất vả lo toan.


Bài thơ khiến em suy nghĩ nhiều về sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Có lẽ trong cuộc sống hằng ngày, em đôi khi vô tư, chưa thật sự để ý đến những nhọc nhằn mẹ phải gánh chịu. Mẹ luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất, sẵn sàng chịu phần thiệt thòi về mình mà không một lời than thở. Tình yêu của mẹ không ồn ào, không phô trương mà lặng lẽ như dòng sông âm thầm bồi đắp phù sa cho bãi bờ. Chính sự lặng thầm ấy lại càng làm em cảm thấy biết ơn và trân trọng hơn.


Đọc xong bài thơ, em tự hỏi mình đã làm được gì để xứng đáng với tình yêu thương ấy. Em nhận ra rằng “quả” của mẹ không chỉ là sự trưởng thành về thể xác mà còn là sự trưởng thành trong tâm hồn và nhân cách. Nếu con sống tốt, biết yêu thương, biết cố gắng học tập và trở thành người có ích thì đó mới chính là “quả ngọt” mà mẹ mong chờ nhất. Ngược lại, nếu con thờ ơ, vô tâm thì có lẽ đó sẽ là “quả xanh” khiến mẹ buồn lòng.


Mẹ và quả không chỉ là một bài thơ hay mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về đạo làm con. Bài thơ giúp em hiểu hơn về giá trị của tình mẫu tử và khiến em muốn yêu thương mẹ nhiều hơn mỗi ngày. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn và quan tâm đến mẹ nhiều hơn để không phụ tấm lòng bao dung, hi sinh mà mẹ đã dành cho mình.