Đào Nguyễn Khánh Ly

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Nguyễn Khánh Ly
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đọc bài thơ " Mẹ " của tác giả Viễn Phương không chỉ bản thân tôi mà tất cả mọi người sau khi đọc bài thơ này chắc hẳn ai cũng không khỏi xúc động trước tình yêu bao la và sự hi sinh vô điều kiện của người mẹ. Bằng cách ví mẹ như đóa hoa sen thanh cao , tác giả đã khắc họa cuộc đời của mẹ đầy khó khăn nhưng lại vô cùng cao quý. Qua từng câu thơ, vần thơ tôi càng thêm thấu hiểu và biết ơn công lao, sự hi sinh cao cả của người mẹ. Bài thôi" Mẹ " của tác giả Viễn Phương là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng hiếu thảo mà mỗi người con cần khắc ghi trong lòng

Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ cư xử chân thành, tự nhiên và bình đẳng như những người bạn cũ, không vì địa vị hay chức tước mà thay đổi thái độ. Tình bạn cần sự tôn trọng và chân thật, không nên khúm núm hay xu nịnh. Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng phải biết coi trọng tình bạn, sống thẳng thắn, không để địa vị làm ảnh hưởng đến cách đối xử với người khác

Gợi tả một sự lo sợ và cũng là kính nể với một người có chức cao quyền quý

Bài thơ "Thu vịnh" không chỉ là một bức tranh thu tuyệt đẹp của làng quê Việt Nam mà còn là tiếng lòng thầm kín, đầy trăn trở của nhà thơ Nguyễn Khuyến. Mở đầu bài thơ, tác giả vẽ ra một không gian cao rộng, trong trẻo với hình ảnh "Trời thu xanh ngắt mấy từng cao". Cái sắc xanh ấy không chỉ là màu sắc mà còn gợi lên độ thăm thẳm, tĩnh lặng của bầu trời. Điểm xuyết vào đó là hình ảnh "cần trúc lơ phơ" nghiêng mình trước gió hắt hiu, tạo nên vẻ đẹp thanh tao, mềm mại nhưng cũng đượm buồn. Bức tranh tiếp tục mở rộng xuống mặt nước với "nước biếc" và "tầng khói phủ", tạo nên một không gian mờ ảo, huyền hồ. Mọi cảnh vật từ bầu trời, cây lá đến mặt nước đều mang một tông màu xanh dịu nhẹ, thanh khiết – một nét đặc trưng trong hội họa và thi ca của Nguyễn Khuyến. Tuy nhiên, linh hồn của bài thơ lại nằm ở hai câu kết: "Nhân hứng cũng vừa toan cất bút / Nghĩ ra lại thẹn với ông Đào". Cái "thẹn" của nhà thơ trước Đào Tiềm (một danh sĩ lánh đời nổi tiếng) cho thấy nhân cách cao đẹp của ông. Đó là nỗi thẹn của một trí thức yêu nước nhưng bất lực trước thời cuộc, cảm thấy mình chưa thực sự xứng đáng với sự thanh cao của thiên nhiên mùa thu. Qua thể thơ thất ngôn bát cú điêu luyện và ngôn ngữ tinh tế, Nguyễn Khuyến đã thể hiện một tâm hồn gắn bó sâu sắc với quê hương và một nhân cách sống đáng trọng

Bài thơ Khi mùa mưa đến thể hiện cảm hứng tha thiết, yêu thương và gắn bó sâu nặng với quê hương của nhà thơ. Mùa mưa hiện lên không chỉ là hiện tượng thiên nhiên mà còn gợi bao kỉ niệm, làm “lòng trẻ lại”, khơi dậy những cảm xúc trong trẻo, yên ả. Trong mưa có “hạt vui với hạt buồn”, có sự hòa quyện giữa quá khứ và hiện tại, giữa con người với đất trời. Đặc biệt, hình ảnh “ta hoá phù sa mỗi bến chờ” cho thấy khát vọng sống nhân hậu, được dâng hiến và bồi đắp cho quê hương như phù sa âm thầm làm màu mỡ bãi bờ. Qua đó, ta cảm nhận được một tâm hồn giàu yêu thương, trân trọng thiên nhiên và luôn hướng về những giá trị tốt đẹp của cuộc sống.

Ý thơ "Ta hoá phù sa mỗi bến chờ" thể hiện sự cống hiến, hy sinh âm thầm nhưng bền bỉ của con người Việt Nam dành cho quê hương, tương tự như phù sa vun đắp cho đất. Hình ảnh này biểu tượng cho tình yêu thương, nuôi dưỡng tình cảm (bến chờ) và đạo lý "uống nước nhớ nguồn," thể hiện tấm lòng gắn bó, sẵn sàng hoá thân vào đất mẹ.

Sáng sớm hôm ấy, không khí trên xe đầy ắp tiếng cười và sự háo hức. Vừa đặt chân đến cổng làng, chúng tôi như lạc vào một không gian khác biệt, cách xa sự ồn ào, vội vã của thành phố. Trước mắt tôi là cổng làng cổ kính, rêu phong, mở ra con đường lát gạch nghiêng nghiêng, hai bên là những bức tường đá ong nhuốm màu thời gian.

Ấn tượng mạnh mẽ nhất chính là những ngôi nhà đá ong với kiến trúc "5 gian 2 chái" truyền thống, mái ngói nâu trầm mặc. Chúng tôi được một bác lớn tuổi trong làng dẫn đi, và mỗi bước chân dường như lật mở một trang sử. Bác kể về cách người dân địa phương đã khéo léo dùng đá ong, một loại vật liệu đặc trưng, để xây dựng nên những ngôi nhà vững chãi, ấm về mùa đông và mát về mùa hè.


Điểm dừng chân quan trọng nhất chính là những di tích gắn liền với hai vị Vua vĩ đại: Phùng Hưng và Ngô Quyền. Đứng trước Đền thờ Vua Ngô Quyền, tôi cảm thấy một niềm tự hào mãnh liệt. Tại đây, thầy giáo đã ôn lại cho chúng tôi về chiến thắng Bạch Đằng lừng lẫy (năm 938), chấm dứt một thiên niên kỷ Bắc thuộc, mở ra kỷ nguyên độc lập lâu dài cho dân tộc.

Chúng tôi cũng ghé thăm Chùa Mía cổ kính, một bảo tàng nghệ thuật kiến trúc điêu khắc với hơn 200 pho tượng Phật. Dưới mái chùa trầm mặc, tôi hiểu được rằng, về nguồn không chỉ là tìm về lịch sử chiến trận mà còn là tìm về gốc rễ tâm linh, văn hóa của dân tộc.


Chuyến đi không chỉ là kiến thức mà còn là trải nghiệm. Chúng tôi được thưởng thức bữa trưa đậm chất quê hương với món thịt quay đòn nổi tiếng của Đường Lâm, cùng với kẹo dồi, chè lam... Tất cả đều mang hương vị mộc mạc, khó quên.

Đáng nhớ nhất là buổi giao lưu văn hóa tại nhà sàn của một gia đình truyền thống. Các bạn đã cùng nhau hát vang những bài ca về quê hương, về tuổi trẻ và về lịch sử. Khoảnh khắc ngồi quây quần dưới mái nhà cổ, cùng nhau chia sẻ, đã xóa đi mọi khoảng cách, biến chúng tôi thành một tập thể gắn kết hơn bao giờ hết.

Chuyến đi Đường Lâm đã khép lại, nhưng những kỉ niệm về những ngôi nhà đá ong, về nụ cười hiền hậu của người dân làng cổ, và những bài học lịch sử sống động sẽ còn in sâu mãi. Nó không chỉ là một chuyến tham quan mà là một hành trình về nguồn, giúp chúng tôi, những người trẻ, trân trọng hơn giá trị của truyền thống, văn hóalịch sử dân tộc. Chắc chắn, đó sẽ là nguồn động lực để chúng tôi tiếp tục học tập, góp sức xây dựng tương lai tươi đẹp cho quê hương.

câu 1

-bài thơ đc viết theo thể thơ thất ngôn bát cú đường luật (7 chữ ,8 câu)

câu 2

các hình ảnh thiên nhiên đc nhắc đến gồm :

-Hòe lục đùn đùn tán rợp giương

-Thạch lựu còn phun thức đỏ

-Hồng liên trì đã tiễn mùi hương

-cùng với âm thanh tiếng ve kêu râm ran trong nắng hè

câu 3

+ Biện pháp đảo ngữ ở các từ ''lao xao chợ cá '',''Dắng dỏi cầm ve ''

-làm nổi bật âm thanh rộn rã ,sinh động của cảnh vật

-gợi lên ko khí náo nhiệt của cuộc sống con ng giữa thiên nhiên mùa hè

-thể hiên niềm vui , tình yêu đời và hòa hợp giữa con ng với thiên nhiên

câu 4

+ Nguyễn trãi bộc lộ :

-tấm lòng yêu nc , thương dân sâu sắc

-mong ước cuộc sống no đủ ,thái bình cho nhân dân

-đồng thời thể hiện tâm hồn thanh cao , yêu đời ,luôn hướng về dân

câu 5

+chủ đề : bài thơ thể hiện niềm vui ,niềm say mê trước vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè và tấm lòng yêu nc , thương dân của Nguyễn Trãi

+căn cứ :dựa vào bức tranh thiên nhiên rực rơ ,âm thanh cuộc sống vui tươi và ước nguyên vì dân trg hai câu thơ cuối

câu 6

Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi cảm nhận đc trg bài ''cảnh ngày hè '',em hiểu ràng hạnh phúc ko ở đâu xa mà chính là bt yêu quý ,trân trọng những điều bình dị quanh mình .Chún ta cần sống hòa hợp với thiên nhiên , biết tận hưởng vẻ đẹp của cuộc sống mỗi ngày .Giữ cho tân hồn lạc quan ,trong sáng ,dù trong hoàn cảnh nào cũng nên hướng về điều tốt đẹp .Họ tập tấm gương Nguyên trãi ,em thấy cần sống chân hòa ,biêt yêu người và yêu cuốc sống hơn