Đặng Ngọc Quyên

Giới thiệu về bản thân

Xin chào mình là quyên hết r
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

dễ lắm chi tiền ra đi thay não là xong mà bro

Trong cuộc sống, mỗi người đều có một định nghĩa riêng về hạnh phúc, nhưng có lẽ ý nghĩa nhất chính là quan niệm: “Hạnh phúc lớn nhất của chúng ta là được sống và tỏa sáng”. "Được sống" không chỉ đơn thuần là sự tồn tại về mặt sinh học, mà là được sống một cuộc đời có ý nghĩa, được là chính mình với tất cả những đam mê và khát vọng. Còn "tỏa sáng" chính là việc chúng ta nỗ lực hết mình để khẳng định giá trị bản thân, đóng góp những điều tốt đẹp cho cộng đồng và để lại dấu ấn riêng trong cuộc đời. Khi chúng ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, vượt qua những giới hạn của bản thân để theo đuổi ước mơ, đó chính là lúc ta đang "tỏa sáng". Sự tỏa sáng ấy không nhất thiết phải là những thành tựu vĩ đại khiến cả thế giới ngưỡng mộ, mà đôi khi chỉ là sự tận tâm trong công việc, là ánh sáng của lòng tốt hay tinh thần lạc quan truyền cảm hứng cho những người xung quanh. Ngược lại, nếu chỉ sống một cuộc đời mờ nhạt, sợ hãi và ích kỷ, chúng ta sẽ tự dập tắt đi ngọn lửa bên trong mình. Vì vậy, mỗi người hãy trân trọng sự sống mình đang có, không ngừng rèn luyện và cống hiến để mỗi giây phút trôi qua đều là một khoảnh khắc tỏa sáng rực rỡ. Bởi sau cùng, hạnh phúc thật sự không nằm ở đích đến, mà nằm ở hành trình ta đã sống hết mình và rạng rỡ ra sao.

Nhân vật người kị sĩ trong truyện ngụ ngôn "Con ngựa và kị sĩ" đã để lại trong em nhiều suy ngẫm sâu sắc về lòng nhân hậu và sự thấu hiểu. Khi thấy con ngựa của mình bị ốm và kiệt sức, ông không hề trách mắng hay bỏ mặc nó để tiếp tục hành trình một mình. Ngược lại, người kị sĩ đã sẵn lòng dừng lại, dành thời gian chăm sóc và chờ đợi người bạn đồng hành hồi phục. Hành động ấy cho thấy ông là một người chủ có trách nhiệm, biết trân trọng những giá trị của tình nghĩa thay vì chỉ xem con ngựa là một công cụ di chuyển. Sự kiên nhẫn và bao dung của người kị sĩ không chỉ giúp con ngựa vượt qua khó khăn mà còn thắt chặt thêm sợi dây gắn kết giữa con người và loài vật. Qua nhân vật này, tác giả ngầm nhắc nhở chúng ta về bài học đạo đức: hãy biết yêu thương, sẻ chia và đừng bao giờ quay lưng với những người bạn đã từng sát cánh bên mình lúc gian nan. Em rất yêu mến và cảm phục tấm lòng ấm áp của người kị sĩ trong câu chuyện này.
Thiên nhiên luôn chứa đựng những điều kỳ diệu mà nếu không đủ tinh tế, chúng ta khó lòng nhận ra. Nhà thơ Trần Hữu Thung thông qua bài thơ "Lời của cây" đã thay lời những mầm xanh nhỏ bé để kể về hành trình sinh trưởng đầy thú vị, từ đó gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình yêu sự sống. Ngay từ những khổ thơ đầu, tác giả đã dẫn dắt người đọc vào thế giới của hạt mầm bằng một cái nhìn đầy trìu mến. Hình ảnh "hạt nằm lặng thinh" gợi lên một sự chờ đợi, một sức sống tiềm tàng đang ẩn mình dưới lớp đất ấm. Cách tác giả nhân hóa hạt mầm như một sinh thể có linh hồn khiến người đọc cảm thấy gần gũi. Khi hạt nảy mầm, sự sống bắt đầu "cựa quậy" một cách tinh khôi: "Nhú lên giọt sữa / Ngần ngại mở mắt". Hình ảnh so sánh mầm cây với "giọt sữa" thật độc đáo, nó gợi lên vẻ đẹp non nớt, trắng trong và cần được chở che như một đứa trẻ. Xuyên suốt bài thơ, tác giả sử dụng thể thơ bốn chữ ngắn gọn, nhịp điệu nhanh, dứt khoát như nhịp thở của sự sống đang vươn mình. Đặc biệt, biện pháp nhân hóa được vận dụng triệt để: cây biết "nghe", biết "kiêng gió kiêng mưa", biết "bập bẹ" và tự hào khẳng định "Rằng tôi đã đến". Những vần thơ không chỉ mô tả quy luật sinh học mà còn là tiếng lòng của thiên nhiên. Cây không chỉ cung cấp bóng mát hay oxy, mà cây còn là một người bạn, có tiếng nói và có khát khao cống hiến sắc xanh cho cuộc đời. Khổ thơ cuối vang lên như một lời tự bạch đầy tự hào của cây:
"Khi cây đã thành
Xanh lục chiến hào
Cây cao bằng đầu
Ghé tai nghe rõ..."
Lắng nghe "lời của cây" thực chất là lắng nghe tiếng nói của tâm hồn mình, học cách trân trọng từng mầm non, từng nhánh lá. Tác giả đã thể hiện một cái nhìn nhân hậu, một sự giao hòa tuyệt đối giữa con người và cỏ cây. Tóm lại, với ngôn ngữ giản dị, hình ảnh sinh động và tình cảm chân thành, bài thơ "Lời của cây" đã chạm đến trái tim người đọc. Bài thơ không chỉ là bài học về quy luật tự nhiên mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân quý thiên nhiên, bảo vệ môi trường để thế giới mãi luôn tràn ngập màu xanh hy vọng.