Tạ Thùy Linh
Giới thiệu về bản thân
Qua bài thơ "Khi mùa mưa đến",ta cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết và tâm hồn nhạy cảm của tác giả.Cảnh mùa mưa được miêu tả sống động với hình ảnh"sông phổng phao","trời đấm ướt"và âm thanh dồn dập "trống gõ vô hồi" trên lá chuối.Những hình ảnh này không chỉ khắc họa vẻ đẹp đặc Trang của thiên nhiên Lúc giao mùa mà còn bộc lộ niềm vui,sự reo vui trong lòng tác giả.Đặc biệt câu thơ "Gặp gỡ mùa mưa lòng trẻ lại/Ta tươi tốt một triền đê"đã thể hiện rõ cảm hứng chủ đạo:mùa mưa không chỉ làm cho cảnh vật thêm sức sống mà còn làm Cho tâm hồn nhà thơ trở nên tươi mới,yêu đời hơn.
-Ý thơ"Ta hóa phù sa mỗi bến chờ"thể hiện sự gắn bó sâu sắc,tình yêu thương trọn vẹn và sự cống hiến hết mình của nhân vật trữ tình đối với quê hương,đất nước.
topic 3:
I always try to help my family because I know it makes their life easier and happier.Firstly,I help my mother with the housework such as washing the dishes and cleaning the floor.Secondly,I take care of my younger brother by playing with him and helping him with his homework.Finally,I sometimes go shopping with my father and carry heavy bags to support him.At weekends,I also water the plants and tidy up my room.These small actions may be simple,but they bring joy and help my family stay close together.
1.The Muong earn their living by farming and raising animals.
2.They are in the habit of exercising after work.
1.If you don't drink more water ,or you will get more acne.
2.My sister wants to see the terraced fields.
3.Unless he spends time on his phone ,he won't complete his work.
Có những chuyến đi để lại trong ta niềm vui thoáng chốc,nhưng cũng có những chuyến đi khắc sâu vào tâm trí như một dấu ấn không thể phai mờ với tôi chuyến tham quan đền Xương Giang cùng các bạn khi học lớp bảy chính là một hành trình như thế-nơi tôi được song lại không khí hào hùng của cha ông ta qua những trang sử hiện hữu ngay trước mắt.
Sáng hôm ấy,khi mặt trời còn đang lững lờ rọi ánh vàng dịu dàng lên mái ngói của mái trường trung học cơ sở Hoàng Văn Thụ-nơi chúng tôi xếp hàng ngay ngắn chuẩn bị lên xe,khởi đầu hành trình năm lớp bảy thật đáng nhớ.Trên con đường dẫn chúng tôi đến đền Xương Giang,xe đi qua những dãy nhà san sát,những vườn cây rậm rạp,không khí trong lành hòa cùng tiếng cười nói rôm rả khiến lòng tôi rộn rang.Bạn bè trong xe cùng nhau ngân nga bên ô cửa sổ,hay chụp những bức ảnh hoặc ríu rít kể về lịch sử vĩ đại của đền Xương Giang-nơi gắn lion với chiến thắng oanh liệt của nghĩa quân Lam Sơn trong cuộc kháng chiến chống lại quân Minh.
Sau mười lăm phút đi xe,bên ngoài đền giản dị,mang đậm dấu ấn lịch sử nhưng không hề xa cách.Sân đền được lát bằng những phiến đá vuông xám nhạt,phẳng phiu và sạch sẽ,dẫn lối tới cổng tham quan sừng sững,can đối,mở ra một không gian đậm chất linh thiêng.Bao quanh là hàng cây xanh tán thấp,được chăm chút cẩn thận,vừa tạo bóng mát,vừa làm dịu đi sự khô khốc của nền đá.Đền nằm trên một gò đất cao,phía xa là dãy núi ông chạ trầm mặc như tấm lưng vững trắc,còn dưới chân là mạch nước nhỏ.Không khí nơi đây yên tĩnh,chỉ nghe tiếng lá xào xạc trong gió và tiếng bước chân vọng lại trên sân gạch.Không chỉ là nơi thờ tự,khu vực quanh đền còn là không gian sinh hoạt văn hóa của người dân với lối đi bộ,đài phun nước và cây xanh tạo thành một điểm đến gắn bó giữa lịch sử và đời sống đương đạm.
Trời hôm ấy trong xanh,nắng nhẹ,gió thổi mát rượi khiến tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng.Buổi lễ dâng hương diễn ra ngay sau khi đoàn chúng tôi ổn định đội hình.Trong làn khói hương bay nhẹ,từng người một tiến lên bàn thờ để dâng hương,tay chắp trước ngực,mắt cúi xuống đầu thành kính.Tôi cảm nhận được sự linh thiêng ,lặng lẽ lan tỏa quanh mình.Đứng trước bài vị của các nghĩa sĩ Lam Sơn-những người đã chiến đấu và hi sinh trong chiến thắng Xương Giang lẫy lừng,tôi thấy trong lòng bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả.
Sau lễ dâng hương,cô hướng dẫn viên bắt đầu dẫn đoàn đi tham quan các công trình trong khu di tích.Tôi được tận mắt nhìn thấy chính diện,nơi đặt bài vị thờ các tướng lĩnh,bia đá ghi công,cổng thành phục dựng và cả những tường thành còn sót lại như chứng tích của một thời oanh liệt.Mỗi bước chân đi qua là mỗi bước trở về với lịch sử.Đặc biệt tôi rất ấn tượng khi được nghe cô thuyết minh kể lại chi tiết về trận chiến Xương Giang vào năm 1427.Giọng cô rõ ràng,ấm áp,truyền cảm,khiến tôi như được sống lại trong thời khắc hào hùng ấy.Kết thúc phần tham quan và nghe thuyết minh,chúng tôi được tham gia các trò chơi dân gian được tổ chức ngay trong khuân viên của đền.Chúng tôi chơi trò bịt mắt bắt dê và kéo co.Không khí lúc ấy trở nên rộn ràng,tiếng cười nói vang lên khắp khuôn viên.Những trò chơi giản dị nhưng mang lại cảm giác vui vẻ,gần gũi.
Buổi tham quan kết thúc vào buổi chiều.Khi rời khỏi đền Xương Giang,tôi ngoái nhìn lại lần cuối,mái đền vẫn trầm mặc giữa trời xanh,như một nhân chứng vững trãi của lịch sử.Tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm nhưng cũng đầy biết ơn.Chuyến đi hôm ấy không chỉ giúp tôi có thêm kiến thức mà còn khiến tôi thấm thía hơn về sự hi sinh của cha ông và trách nhiệm của thế hệ hôm nay trong việc giữ gìn,trân trọng những giá trị truyền thống của dân tộc.
Chuyến tham quan đền Xương Giang không chỉ giúp tôi hiểu thêm về lịch sử hào hùng của dân tộc mà còn để lại trong tôi nhiều cảm xúc sâu sắc.Tôi cảm thấy tự hào và thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt,sống có lí tưởng để xứng đáng với những gì mà cha ông đã hi sinh,gìn giữ.
Đoạn thơ"pháo trúc nhà ai một tiếng đùng"gợi lên một niềm hi vọng về sự thay đổi tích cực,như mùa xuân đang đến.Niềm hi vọng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống,đặc biệt là khi con người đối mặt với khó khăn.Nó giống như một ngọn hải đăng soi sáng,giúp chúng ta không lạc lối giữa bão tố cuộc đời.Niềm hi vọng giúp con người có thêm động lực,sức mạnh để vượt qua thử thách,vươn lên và tìm thấy nhưng điều tốt đẹp.Khi có hi vọng,chúng ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc,mà thay vào đó sẽ cố gắng hết mình để biến hi vọng thành hiện thực.
Tâm trạng của tác giả trong bài thơ là sự buồn bã,cô đơn,hoài niệm và đầy âu lo.