Đặng Phương Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đặng Phương Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a/ Trong tình huống này, quyền được học tập và phát triển của trẻ em đã bị xâm phạm, vì trẻ em có quyền học hành đến khi trưởng thành.

b/ Trách nhiệm của gia đình là tạo điều kiện cho trẻ em được học tập, bảo vệ quyền lợi và phát triển toàn diện, không để trẻ em phải lao động sớm khi chưa đủ tuổi hoặc sức khỏe.

Em sẽ nhờ thầy cô, bố mẹ giúp đỡ để tìm ra cách giải quyết.

- Đồng thời, em sẽ cố gắng chứng minh cho mọi người thấy năng lực thực sự của mình.

Trong hành trình lớn lên, ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ, có cả niềm vui và nỗi buồn. Đối với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng có ý nghĩa nhất chính là lần em đã không làm bài kiểm tra được điểm cao như mong đợi. Sự việc xảy ra vào một ngày cuối tháng Mười, khi em học lớp 9. Lúc đó, em đang đắm chìm trong những trận game trên máy tính mà quên đi việc học hành. Bài kiểm tra Ngữ văn sắp tới, cô giáo đã dặn dò rất kỹ, nhưng em lại chủ quan nghĩ rằng mình sẽ làm được. Thời gian trôi qua, thay vì ôn bài, em lại dành hết thời gian cho các trò chơi. Cứ thế, ngày thi đến. Em bước vào phòng thi với tâm trạng lo lắng, nhưng cũng phần nào tự tin vì nghĩ mình có thể làm tốt. Khi cô giáo trả bài, em đã rất bất ngờ khi thấy bài của mình chỉ được 5 điểm. Đôi mắt em ngấn lệ, cảm thấy buồn bã và thất vọng về bản thân. Em nhìn sang các bạn khác, thấy ai cũng đạt điểm cao, trong khi mình lại tụt lại phía sau. Sự thất vọng ấy không chỉ đến từ việc điểm số kém, mà còn là nỗi hối hận vì đã không cố gắng. Tối đó, em về nhà với một tâm trạng nặng trĩu. Khi bố mẹ hỏi thăm, em đã không dám nói thật mà chỉ ấp úng. Khi mẹ thấy bài kiểm tra của em, mẹ đã rất buồn. Mẹ không trách mắng, chỉ khẽ nói: "Con đã làm mẹ thất vọng." Câu nói đó khiến em cảm thấy ân hận vô cùng, vì đã phụ lòng tin của bố mẹ. Sau trải nghiệm đó, em nhận ra rằng việc học là trách nhiệm của bản thân. Em đã xin lỗi bố mẹ và hứa sẽ cố gắng hơn. Từ đó, em không còn ham chơi như trước nữa. Em dành nhiều thời gian hơn cho việc học, tìm kiếm các bài tập nâng cao và làm thêm để cải thiện kiến thức. Dần dần, điểm số của em cũng được cải thiện. Trải nghiệm buồn đó đã trở thành một bài học quý giá, giúp em nhận ra giá trị của sự cố gắng và tinh thần trách nhiệm. Nhờ vậy, em đã trưởng thành hơn, biết cách cân bằng giữa việc học và giải trí, đồng thời biết trân trọng những lời khuyên của người lớn hơn. Đó là một kỷ niệm buồn nhưng lại mang đến một ý nghĩa vô cùng lớn đối với em. 


câu 1: truyện thuộc thể loại chuyện đồng thoại

Câu 2: hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông

Câu 3: từ láy đầu tiên là từ lạ lẫm ở câu tôi sợ những gì lạ lẫm trong rừng già

từ láy thứ hai là từ chật chội ở câu văn Hạt dẻ căng tròn làm nứt bung cả tấm áo gai xù đã quá chật chội.

nghĩa của từ lạ lẫm: cảm thấy rất lạ do chưa từng thấy, chưa từng gặp.

nghĩa của từ chật chội là:
chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu [nói khái quát; thường nói về nơi ở, điều kiện ở]

câu 5: em rút ra được bài học là: Hãy dũng cảm đối diện với những thử thách, khó khăn để trưởng thành hơn.

Câu 4: Được nhân hóa, có suy nghĩ, cảm xúc và hành động như con người (biết nghĩ, biết yêu thương, trò chuyện với mẹ, dũng cảm đối mặt với cuộc sống mới).