Triệu Gia Phong
Giới thiệu về bản thân
Mỗi chúng ta đều có những trải nghiệm vui hay buồn đan xen trong cuộc sống và đôi khi chính những ký ức buồn lại để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong tâm hồn tôi cũng vậy dù thời gian đã trôi qua nhưng có một trải nghiệm buồn mà tôi không thể nào quên đó là ngày tôi phải xa con mèo thân yêu của mình bé Bông
Tôi gặp bông vào một buổi chiều mùa hè oi ả khi ấy tôi thấy một chú mèo con nhỏ xíu bị bỏ rơi trước cỏ nhà nông trắng muốt đôi mắt xanh biếc nhìn tôi như cầu cứu tôi lập tức mang em mèo vào nhà lau sạch thân thể dơ bẩn và xin ba mẹ tôi cho nuôi từ ngày đó bông trở thành một phần không thể nào thiếu trong cuộc sống của tôi ngày nào đi học về bông cũng chạy ra cổng đón tôi kêu meo meo như chào hỏi mỗi tối em cuộn tròn ngủ trên chân tôi như một chiếc gối bông ấm áp tôi kể cho em nghe những câu chuyện ở lớp những lần bị điểm kém hay bị bạn hiểu lầm và có lẽ bông là người bạn duy nhất chịu lắng nghe mà tôi không phán xét điều gì thế rồi một buổi sáng mùa đông tôi tỉnh dậy và không thấy bông như thường lệ tôi gọi mãi không thấy em đâu cảm giác bất an tràn ngập trong lòng tôi và ba mẹ đi khắp khu xóm tìm kiếm dán tờ rơi vào gọi tên em trong vô vọng một ngày hai ngày rồi một tuần trôi qua mà không có bất cứ tin tức gì về bông rồi đến ngày thứ 11 bác hàng xóm báo rằng đã thấy một chú mèo trắng bị xe cán chết bên đường cách nhà tôi không sao tim tôi thắt lại lao ra ngoài và khi nhìn thấy cơ thể bé nhỏ bất động nhằm lặng lẽ bên đề về đường tôi đã không thể ngăn nước mắt tuôn rơi đó chính là bông chú mèo mà tôi yêu quý nhất trên đời tôi ôm lấy em tim đau nhói như có hàng trăm mua kim đâm vào dù ba mẹ cố an ủi tôi vẫn không thể chấp nhận được sự thật rằng đã ra đi mãi mãi tôi tự trách bản thân vì đã không để mắt đến em kỹ hơn vì đã để em ra khỏi nhà trong đêm lạnh giá đó cả tuần sau tôi không muốn ăn uống cũng không còn thiết tha gì với chuyện học hành của tôi chôn bông dưới gốc cây trước sân nhà nơi mà em từng làm phơi nắng ở đó mỗi sáng mỗi lần nhìn vào cây tôi lại nhớ cách em dụi đầu vào tay tôi đầy thân thiết bông không chỉ là một con mèo Em là người bạn nhỏ là niềm an ủi của tôi trong suốt một quãng thời gian dài
Đã nhiều năm trôi qua nhưng mỗi lần nhớ đến bông trái tim tôi vẫn còn nhói lên vì nhớ em một nỗi buồn nhẹ nhàng dù em không còn nữa nhưng tình yêu và ký ức về em vẫn sống mãi mãi trong tình yêu của trái tim tôi trải nghiệm buồn ấy dạy cho tôi trân trọng hơn những gì mình đang có và yêu thương nhiều hơn khi có thể cuộc sống là vậy đôi khi nỗi mất mát lại khiến ta trưởng thành hơn
Câu 1: thể loại truyện đồng Thoại
Câu 2: bình thường
Câu 3: theo gió, yêu quý
Câu 4:, tạm biệt mẹ
Câu 5: phải ăn uống đầy đủ