Ngô Thị Tuyết Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Cái đẹp của thơ ca đôi khi nằm ở sự tương phản đầy ám ảnh giữa cái hữu hạn và cái vô hạn, giữa khoảnh khắc rực rỡ và nỗi buồn sâu thẳm. Trong thể Đường luật, những tương phản ấy lại càng được mài sắc, tinh lọc. Đọc áng thơ "Bạn đến chơi nhà" của Nguyễn Khuyến, người ta không chỉ thấy một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, mà còn cảm nhận được một tiếng thở dài thầm lặng của thi nhân trước cuộc đời.
Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” được Nguyễn Khuyến sáng tác trong thời gian ông cáo quan về ở ẩn tại quê nhà Yên Đổ (Hà Nam) sau khi triều đình nhà Nguyễn ký hiệp ước đầu hàng thực dân Pháp. Khi ấy, nhà thơ sống cuộc đời thanh bạch, gắn bó với làng quê và bạn bè thôn xóm. Chính trong khung cảnh yên bình ấy, khi có người bạn cũ đến thăm, Nguyễn Khuyến đã viết bài thơ này để bày tỏ niềm vui mộc mạc, chân thành và tình bạn tri kỷ không màng vật chất. Hoàn cảnh ra đời ấy góp phần thể hiện rõ tâm hồn thanh cao, giản dị, yêu quê hương và trọng nghĩa tình của tác giả.
Trước hết, chúng ta hãy nhìn vào hai câu đề:
"Đã bấy lâu nay bác tới nhà.
Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa."
Ta thấy hai câu đề mở ra không khí thân mật, gần gũi của cuộc gặp gỡ giữa hai người bạn lâu ngày mới gặp lại. Cụm từ “đã bấy lâu nay” gợi cảm xúc nhớ mong, trân trọng của chủ nhà dành cho vị khách. Câu thơ thứ hai lại mang giọng hóm hỉnh, tự nhiên khi nhà thơ kể về hoàn cảnh tiếp bạn: người giúp việc thì đi vắng, chợ lại xa xôi, chẳng có gì để đãi. Qua giọng thơ chân chất ấy, Nguyễn Khuyến bộc lộ niềm vui chân thành khi bạn đến chơi và tấm lòng coi trọng tình nghĩa hơn vật chất, mở đầu cho mạch cảm xúc xuyên suốt bài thơ.
Tiếp đến là hai câu thực:
“Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà.”
Bằng giọng điệu hóm hỉnh và cách nói dân dã, Nguyễn Khuyến đã khéo léo thể hiện cảnh tiếp bạn trong hoàn cảnh thiếu thốn. Ao thì sâu, nước nhiều nên “khôn chài cá”; vườn thì rộng mà “rào thưa”, gà lại chạy mất, không thể bắt đãi bạn. Cách nói ấy vừa tự nhiên, chân thực, vừa ẩn chứa nét dí dỏm, duyên dáng. Qua đó, ta thấy được cuộc sống thanh đạm, giản dị của nhà thơ nơi thôn quê, đồng thời cảm nhận được tấm lòng chân thành, coi trọng tình cảm hơn vật chất của một con người yêu quê và trọng nghĩa tình.
Sau đó là hai câu luận:
"Cải chửa ra cây, cà mới nụ,
Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa."
Bằng những hình ảnh quen thuộc của vườn quê, Nguyễn Khuyến đã miêu tả sinh động cảnh vật trong nhà khi bạn đến chơi. Cả khu vườn đều tươi tốt nhưng còn non, chưa đến lúc thu hoạch: cải mới mọc, cà mới nụ, bầu vừa rụng rốn, mướp mới ra hoa. Cách liệt kê ấy vừa tự nhiên, hóm hỉnh, vừa cho thấy cuộc sống thanh đạm, giản dị của nhà thơ nơi thôn dã. Tuy “chưa có gì để đãi bạn”, nhưng qua giọng thơ nhẹ nhàng, vui vẻ, ta cảm nhận được niềm vui chân thành và tấm lòng hiếu khách của tác giả. Hai câu luận đã góp phần làm nổi bật chủ đề trọng tình nghĩa hơn vật chất của toàn bài thơ.
Cuối cùng, kết thúc bằng đôi câu kết:
"Đầu trò tiếp khách, trầu không có,
Bác đến chơi đây, ta với ta."
Câu thơ thứ bảy vẫn nối tiếp giọng điệu hóm hỉnh khi nhà thơ than rằng “trầu không có” – thứ tối thiểu để tiếp khách cũng không sẵn, khiến sự thiếu thốn càng rõ. Nhưng chính trong cái “không có gì” ấy, câu kết “Bác đến chơi đây, ta với ta” vang lên thật ấm áp, khẳng định tình bạn tri kỷ, gắn bó, vượt lên trên vật chất. Cụm từ “ta với ta” diễn tả sự đồng điệu tâm hồn, không còn ranh giới giữa chủ và khách, giữa vật chất và tinh thần. Hai câu kết đã kết tinh vẻ đẹp chân thành, thanh cao và sâu sắc trong tình bạn cũng như tâm hồn trong sáng, giản dị của Nguyễn Khuyến.
Về nghệ thuật, “Bạn đến chơi nhà” là một trong những bài thơ tiêu biểu cho phong cách thơ Nôm của Nguyễn Khuyến: tự nhiên, hóm hỉnh mà sâu sắc. Trước hết, tác giả sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật nhưng đã Việt hóa linh hoạt, làm cho giọng thơ trở nên gần gũi, đời thường, không gò bó trong niêm luật cổ điển. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, giản dị, toàn những hình ảnh quen thuộc trong đời sống nông thôn như ao sâu, vườn rộng, cải, cà, bầu, mướp, gợi nên không khí quê nhà đậm đà hương vị dân dã. Nguyễn Khuyến còn sử dụng phép liệt kê một cách khéo léo để diễn tả sự thiếu thốn – “Ao sâu nước cả, khôn chài cá; / Cải chửa ra cây, cà mới nụ…” – song chính sự liệt kê ấy lại tạo nên cái duyên hài hước, nhẹ nhàng, thể hiện tấm lòng vui vẻ, ung dung của người tiếp bạn. Đặc biệt, nghệ thuật đối và điệp trong các cặp câu thơ được vận dụng tinh tế, khiến nhịp thơ cân đối, nhịp nhàng. Giọng điệu xuyên suốt bài thơ là hóm hỉnh mà chân thành, vừa thể hiện tính cách dân dã của tác giả, vừa phản ánh quan niệm sống thanh cao: coi trọng tình bạn, tình người hơn mọi vật chất. Tất cả những yếu tố nghệ thuật ấy đã hòa quyện để làm nên vẻ đẹp độc đáo của bài thơ – một bức tranh nhỏ nhưng giàu ý vị, vừa mang hương đồng gió nội, vừa chứa đựng chiều sâu tâm hồn của nhà thơ Nguyễn Khuyến.
Qua bài thơ “Bạn đến chơi nhà”, em hiểu thêm giá trị của tình bạn chân thành trong cuộc sống. Giống như Nguyễn Khuyến, em nhận ra rằng khi gặp gỡ, quan trọng nhất không phải là vật chất hay sự chuẩn bị đầy đủ, mà là tấm lòng chân thật và niềm vui được sẻ chia cùng nhau. Giữa cuộc sống hiện đại bận rộn, đôi khi con người quên mất ý nghĩa giản dị ấy. Bài thơ nhắc em biết trân trọng bạn bè, sống tình nghĩa, và giữ tâm hồn thanh thản, chân thành. Em muốn học theo nhà thơ – dù cuộc sống có thiếu thốn, chỉ cần có “ta với ta” thì tình bạn vẫn luôn đủ đầy và ấm áp.
Bằng giọng thơ tự nhiên, hóm hỉnh cùng ngôn ngữ mộc mạc, giàu sắc thái dân gian, Nguyễn Khuyến đã khắc họa một tình bạn chân thành, giản dị mà sâu sắc. “Bạn đến chơi nhà” không chỉ là câu chuyện tiếp bạn nơi thôn quê mà còn là bức tranh tâm hồn của một con người thanh cao, coi trọng nghĩa tình hơn vật chất. Bài thơ để lại trong lòng người đọc niềm yêu mến đối với tình bạn chân thật và gợi nhắc mỗi chúng ta hãy sống giản dị, chân thành để tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị nhất.
Sống hòa hợp với thiên nhiên giúp con người cảm nhận được vẻ đẹp bình dị và nguồn năng lượng trong lành quanh mình. Khi gần gũi với ruộng đồng, cây cỏ, ta thấy lòng mình thanh thản, nhẹ nhõm hơn giữa cuộc sống bộn bề. Thiên nhiên không chỉ nuôi dưỡng con người về vật chất mà còn bồi đắp tâm hồn, giúp ta biết trân trọng cuộc sống giản dị. Ở nơi ấy, niềm vui đến từ những điều nhỏ bé: một giọt mưa xuân, một mầm cây mới nhú. Sống hòa hợp với thiên nhiên cũng là cách để con người biết yêu quý, bảo vệ môi trường – ngôi nhà chung của tất cả chúng ta.
Bức tranh “Chiều xuân ở thôn Trừng Mại” hiện lên thật thanh bình và ấm áp. Cảnh mưa xuân lất phất, con người tất bật lao động giữa thiên nhiên tươi mới. Mỗi hình ảnh – người cày ruộng, người gieo dưa, bà lão xới đậu – đều chan chứa sức sống. Tất cả gợi nên một bức tranh quê giản dị, yên vui và đậm tình người lao động.