Hoàng Thị Vân Anh
Giới thiệu về bản thân
Trong những năm tháng học trò chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm vui buồn với bạn bè ,thấy cô . Tôi cũng vậy đó là một trải nhiệm buồn
Chuyện xảy ra khi tôi học lớp 3 , sau buổi học mĩ thuật cô giáo có Phát động cuộc thi chiếc ô tô mơ ước .Cô bảo "mỗi bạn vẽ 1 bức tranh ngày kia nộp ", vậy là tôi hào hứng về nhà vẽ 1 bức tranh thật đẹp .Sáng thứ sáu tôi cần bức tranh lên lớp ,tôi nhìn lại bức tranh thấy không còn phải sửa gì nữa . Lúc đấy bạn Thảo xin cho bạn mượn xem ,rồi Hân gọi tôi xuống sân trực nhật . Trực nhật xong tôi lên thì thấy Thảo đang cầm tranh ,nhưng bức tranh đã bị rách mảng lớn .vì quá tức giận nên tôi đã hét to vào mặt Thảo "Sao cậu làm tranh của tớ thế này,tớ sẽ mách cô ". Khi cô giáo chủ nhiệm vòa lớp ,tôi đã bảo với cô là thảo làm rách tranh .Tôi một mực bảo với cô rằng Thảo chính là thủ phạm .Thảo bảo với cô rằng "không phải em cô ơi " ,cô giáo hỏi kĩ lại rồi bảo "việc này chỉ là nghịch dại nên Thảo hay bạn nào trong lớp mình làm hãy đứng lên nhận tội ".Nghe thấy vậy Thảo rơm rớm ,còn cả lớp không ai nói gì .Đột nhiên ,Tiệp đứng lên "thưa cô em mới là người làm rách tranh của bạn ạ ,không phải bạn Thảo ".Tôi nhìn Thảo cảm xấu hổ và ân hận . Cô giáo nhẹ nhưng nhắc tuấn không nghịch ngợm ,vì Tiệp thành thật nhận lỗi nên chỉ bị phạt trực nhận 3 ngày . Tôi xin lỗi Thảo ,và xin lỗi các bạn và cô giáo .Cô đã bảo tôi quá nóng nảy ,cần phải rút kinh nghiệm cho lần sau ,nhưng ai cũng có thể mắc sai lầm nên cô và các bạn tha thứ . Nhờ cô thuyết phục, nên bạn Thảo đếm bắt tay tôi . Sau khi về nhà ,tôi càng nghĩ càng thấy xấu hổ và ân hận với Thảo .Nghĩ đến hôm sau đến lớp các bạn sẽ có thái độ gì với tôi. Thật may mắn là hôm sau các bạn đã bỏ quá lỗi và nói chuyện vui vẻ với tôi như trước . Tôi giữ lời nhắc nhớ bản thân về hậu quả của sự nóng giận .
Tuy đã 3 năm trôi qua ,tôi vẫn ân hận vì đã đổ lỗi cho Thảo. Tôi cũng muốn cảm ơn cô giáo và các bạn đã bỏ qua lỗi cho tôi .
Trong những năm tháng học trò chắc hẳn ai cũng có những kỉ niệm vui buồn với bạn bè ,thấy cô . Tôi cũng vậy đó là một trải nhiệm buồn
Chuyện xảy ra khi tôi học lớp 3 , sau buổi học mĩ thuật cô giáo có Phát động cuộc thi chiếc ô tô mơ ước .Cô bảo "mỗi bạn vẽ 1 bức tranh ngày kia nộp ", vậy là tôi hào hứng về nhà vẽ 1 bức tranh thật đẹp .Sáng thứ sáu tôi cần bức tranh lên lớp ,tôi nhìn lại bức tranh thấy không còn phải sửa gì nữa . Lúc đấy bạn Thảo xin cho bạn mượn xem ,rồi Hân gọi tôi xuống sân trực nhật . Trực nhật xong tôi lên thì thấy Thảo đang cầm tranh ,nhưng bức tranh đã bị rách mảng lớn .vì quá tức giận nên tôi đã hét to vào mặt Thảo "Sao cậu làm tranh của tớ thế này,tớ sẽ mách cô ". Khi cô giáo chủ nhiệm vòa lớp ,tôi đã bảo với cô là thảo làm rách tranh .Tôi một mực bảo với cô rằng Thảo chính là thủ phạm .Thảo bảo với cô rằng "không phải em cô ơi " ,cô giáo hỏi kĩ lại rồi bảo "việc này chỉ là nghịch dại nên Thảo hay bạn nào trong lớp mình làm hãy đứng lên nhận tội ".Nghe thấy vậy Thảo rơm rớm ,còn cả lớp không ai nói gì .Đột nhiên ,Tiệp đứng lên "thưa cô em mới là người làm rách tranh của bạn ạ ,không phải bạn Thảo ".Tôi nhìn Thảo cảm xấu hổ và ân hận . Cô giáo nhẹ nhưng nhắc tuấn không nghịch ngợm ,vì Tiệp thành thật nhận lỗi nên chỉ bị phạt trực nhận 3 ngày . Tôi xin lỗi Thảo ,và xin lỗi các bạn và cô giáo .Cô đã bảo tôi quá nóng nảy ,cần phải rút kinh nghiệm cho lần sau ,nhưng ai cũng có thể mắc sai lầm nên cô và các bạn tha thứ . Nhờ cô thuyết phục, nên bạn Thảo đếm bắt tay tôi . Sau khi về nhà ,tôi càng nghĩ càng thấy xấu hổ và ân hận với Thảo .Nghĩ đến hôm sau đến lớp các bạn sẽ có thái độ gì với tôi. Thật may mắn là hôm sau các bạn đã bỏ quá lỗi và nói chuyện vui vẻ với tôi như trước . Tôi giữ lời nhắc nhớ bản thân về hậu quả của sự nóng giận .
Tuy đã 3 năm trôi qua ,tôi vẫn ân hận vì đã đổ lỗi cho Thảo. Tôi cũng muốn cảm ơn cô giáo và các bạn đã bỏ qua lỗi cho tôi .